Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 300

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 300Hoắc Dung Thành đi ra từ phía phòng tắm, anh ta vừa tắm rửa xong, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, những đường cong gợi cảm cùng với khuôn ngực rắn chắc cứ như vậy mà lộ ra bên ngoài.“Đến trung tâm thương mại mua quân áo mang vê đây, mua cả đồ nam và đồ nữ.Anh ta lên tiếng, giọng nói trầm thấp: “Vâng, cậu hai.” Cố Hàn đáp lời, xoay người bước ra ngoài.Dường như lại chợt nhớ ra điều gì, Hoắc Dung Thành ngẩng đầu gọi với lại: “Chờ đã.”Nghe vậy, Cố Hàn dừng bước, quay đầu lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc chờ đợi.Cậu hai nhất định là đang có chuyện vô cùng quan trọng muốn giao phóiI “Áo lót của nữ, cỡ 34C…”“A…?” Cố Hàn sửng sốt, thất thần mất một hồi lâu, cậu hai vừa nói cái gì cơ, có phải là anh ta nghe lầm rồi không?“Đi đi.Cố Hàn cau mày, mang theo vẻ mặt vô cùng phức tạp rời khỏi phòng.Tô Tú Song ngồi trên ghế sofa mắt thấy tai nghe, hai gò má cô cũng vì thế mà đỏ lên, vô cùng xấu hổ.“Sao anh lại có thể nhờ Cố Hàn mua áo lót giúp tôi cơ chứ?”Hoắc Dung Thành liếc mắt tới, nói: “Cô muốn tay không ra trận? Không sao, tôi không phản đối”Tô Tú Song mặt mày cau có, bất lực nhắm mắt lại, chẳng nói thêm gì nữa.Cố Hàn quay lại rất nhanh, chỉ khoảng nửa tiếng sau, anh ta đã xuất hiện, sau lưng còn dẫn theo năm người bảo vệ xách trên tay không biết bao nhiêu túi lớn túi nhỏ.Thế này cũng hơi khoa trương rồi?Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tô Tú Song không nhịn được mà ho khan mấy tiếng, đây là mua hết cả cửa hàng nhà người ta vê sao?“Cậu đi theo tôi” Hoắc Dung Thành dụi tắt điếu thuốc, tiện tay ném vào trong cái gạt tàn, sau đó đi về phía phòng làm việc.Cố Hàn theo sát phía sau.Tô Tú Song có hơi mệt mỏi, ngã xuống giường, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, một lát sau đã ngủ sâu đến mức mê man bất tỉnh.Khi cô mở mắt ra lần nữa, ngoài trời đã là buổi tối, căn phòng cũng được thắp sáng đèn.Sau khi uể oải ngáp dài một tiếng, cô ngồi dậy và đảo mắt nhìn quanh căn phòng.Hoắc Dung Thành thản nhiên gác đôi chân dài lên trên ghế sofa, trước mặt đặt một chiếc laptop, đôi mắt anh ta hơi nheo lại, biểu cảm sâu xa.Bóng dáng cao lớn chìm trong ánh đèn vàng mờ ảo, không hiểu sao lại đem đến cảm giác vô cùng ấm áp và an tâm.Như là nghe thấy tiếng động, anh ta ngẩng đầu lên nhìn: “Tỉnh rồi à?”“ừỪ”“Xuống giường rồi đi ăn tối”Cô bước xuống giường, sau khi rửa mặt xong thì nhân viên khách sạn cũng đã dọn đồ ăn lên, chủ yếu là món ăn phương Tây.Hai ngày nay chẳng ăn được gì tử tế, Tô Tú Song quả thực là rất đói bụng, ăn hết không ít.Sau khi ăn uống no say, cô ngồi vuốt vuốt cái bụng, vẻ mặt vô cùng thoả mãn, mãi sau đó, cô mới chợt nhớ ra vết thương trên mắt cá chân của mình.Không đau cũng không ngứa, cả người cũng không có cảm giác gì lạ.

Chương 300

Hoắc Dung Thành đi ra từ phía phòng tắm, anh ta vừa tắm rửa xong, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, những đường cong gợi cảm cùng với khuôn ngực rắn chắc cứ như vậy mà lộ ra bên ngoài.

“Đến trung tâm thương mại mua quân áo mang vê đây, mua cả đồ nam và đồ nữ.

Anh ta lên tiếng, giọng nói trầm thấp: “Vâng, cậu hai.” Cố Hàn đáp lời, xoay người bước ra ngoài.

Dường như lại chợt nhớ ra điều gì, Hoắc Dung Thành ngẩng đầu gọi với lại: “Chờ đã.”

Nghe vậy, Cố Hàn dừng bước, quay đầu lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc chờ đợi.

Cậu hai nhất định là đang có chuyện vô cùng quan trọng muốn giao phóiI “Áo lót của nữ, cỡ 34C…”

“A…?” Cố Hàn sửng sốt, thất thần mất một hồi lâu, cậu hai vừa nói cái gì cơ, có phải là anh ta nghe lầm rồi không?

“Đi đi.

Cố Hàn cau mày, mang theo vẻ mặt vô cùng phức tạp rời khỏi phòng.

Tô Tú Song ngồi trên ghế sofa mắt thấy tai nghe, hai gò má cô cũng vì thế mà đỏ lên, vô cùng xấu hổ.

“Sao anh lại có thể nhờ Cố Hàn mua áo lót giúp tôi cơ chứ?”

Hoắc Dung Thành liếc mắt tới, nói: “Cô muốn tay không ra trận? Không sao, tôi không phản đối”

Tô Tú Song mặt mày cau có, bất lực nhắm mắt lại, chẳng nói thêm gì nữa.

Cố Hàn quay lại rất nhanh, chỉ khoảng nửa tiếng sau, anh ta đã xuất hiện, sau lưng còn dẫn theo năm người bảo vệ xách trên tay không biết bao nhiêu túi lớn túi nhỏ.

Thế này cũng hơi khoa trương rồi?

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tô Tú Song không nhịn được mà ho khan mấy tiếng, đây là mua hết cả cửa hàng nhà người ta vê sao?

“Cậu đi theo tôi” Hoắc Dung Thành dụi tắt điếu thuốc, tiện tay ném vào trong cái gạt tàn, sau đó đi về phía phòng làm việc.

Cố Hàn theo sát phía sau.

Tô Tú Song có hơi mệt mỏi, ngã xuống giường, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, một lát sau đã ngủ sâu đến mức mê man bất tỉnh.

Khi cô mở mắt ra lần nữa, ngoài trời đã là buổi tối, căn phòng cũng được thắp sáng đèn.

Sau khi uể oải ngáp dài một tiếng, cô ngồi dậy và đảo mắt nhìn quanh căn phòng.

Hoắc Dung Thành thản nhiên gác đôi chân dài lên trên ghế sofa, trước mặt đặt một chiếc laptop, đôi mắt anh ta hơi nheo lại, biểu cảm sâu xa.

Bóng dáng cao lớn chìm trong ánh đèn vàng mờ ảo, không hiểu sao lại đem đến cảm giác vô cùng ấm áp và an tâm.

Như là nghe thấy tiếng động, anh ta ngẩng đầu lên nhìn: “Tỉnh rồi à?”

“ừỪ”

“Xuống giường rồi đi ăn tối”

Cô bước xuống giường, sau khi rửa mặt xong thì nhân viên khách sạn cũng đã dọn đồ ăn lên, chủ yếu là món ăn phương Tây.

Hai ngày nay chẳng ăn được gì tử tế, Tô Tú Song quả thực là rất đói bụng, ăn hết không ít.

Sau khi ăn uống no say, cô ngồi vuốt vuốt cái bụng, vẻ mặt vô cùng thoả mãn, mãi sau đó, cô mới chợt nhớ ra vết thương trên mắt cá chân của mình.

Không đau cũng không ngứa, cả người cũng không có cảm giác gì lạ.

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 300Hoắc Dung Thành đi ra từ phía phòng tắm, anh ta vừa tắm rửa xong, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, những đường cong gợi cảm cùng với khuôn ngực rắn chắc cứ như vậy mà lộ ra bên ngoài.“Đến trung tâm thương mại mua quân áo mang vê đây, mua cả đồ nam và đồ nữ.Anh ta lên tiếng, giọng nói trầm thấp: “Vâng, cậu hai.” Cố Hàn đáp lời, xoay người bước ra ngoài.Dường như lại chợt nhớ ra điều gì, Hoắc Dung Thành ngẩng đầu gọi với lại: “Chờ đã.”Nghe vậy, Cố Hàn dừng bước, quay đầu lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc chờ đợi.Cậu hai nhất định là đang có chuyện vô cùng quan trọng muốn giao phóiI “Áo lót của nữ, cỡ 34C…”“A…?” Cố Hàn sửng sốt, thất thần mất một hồi lâu, cậu hai vừa nói cái gì cơ, có phải là anh ta nghe lầm rồi không?“Đi đi.Cố Hàn cau mày, mang theo vẻ mặt vô cùng phức tạp rời khỏi phòng.Tô Tú Song ngồi trên ghế sofa mắt thấy tai nghe, hai gò má cô cũng vì thế mà đỏ lên, vô cùng xấu hổ.“Sao anh lại có thể nhờ Cố Hàn mua áo lót giúp tôi cơ chứ?”Hoắc Dung Thành liếc mắt tới, nói: “Cô muốn tay không ra trận? Không sao, tôi không phản đối”Tô Tú Song mặt mày cau có, bất lực nhắm mắt lại, chẳng nói thêm gì nữa.Cố Hàn quay lại rất nhanh, chỉ khoảng nửa tiếng sau, anh ta đã xuất hiện, sau lưng còn dẫn theo năm người bảo vệ xách trên tay không biết bao nhiêu túi lớn túi nhỏ.Thế này cũng hơi khoa trương rồi?Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tô Tú Song không nhịn được mà ho khan mấy tiếng, đây là mua hết cả cửa hàng nhà người ta vê sao?“Cậu đi theo tôi” Hoắc Dung Thành dụi tắt điếu thuốc, tiện tay ném vào trong cái gạt tàn, sau đó đi về phía phòng làm việc.Cố Hàn theo sát phía sau.Tô Tú Song có hơi mệt mỏi, ngã xuống giường, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, một lát sau đã ngủ sâu đến mức mê man bất tỉnh.Khi cô mở mắt ra lần nữa, ngoài trời đã là buổi tối, căn phòng cũng được thắp sáng đèn.Sau khi uể oải ngáp dài một tiếng, cô ngồi dậy và đảo mắt nhìn quanh căn phòng.Hoắc Dung Thành thản nhiên gác đôi chân dài lên trên ghế sofa, trước mặt đặt một chiếc laptop, đôi mắt anh ta hơi nheo lại, biểu cảm sâu xa.Bóng dáng cao lớn chìm trong ánh đèn vàng mờ ảo, không hiểu sao lại đem đến cảm giác vô cùng ấm áp và an tâm.Như là nghe thấy tiếng động, anh ta ngẩng đầu lên nhìn: “Tỉnh rồi à?”“ừỪ”“Xuống giường rồi đi ăn tối”Cô bước xuống giường, sau khi rửa mặt xong thì nhân viên khách sạn cũng đã dọn đồ ăn lên, chủ yếu là món ăn phương Tây.Hai ngày nay chẳng ăn được gì tử tế, Tô Tú Song quả thực là rất đói bụng, ăn hết không ít.Sau khi ăn uống no say, cô ngồi vuốt vuốt cái bụng, vẻ mặt vô cùng thoả mãn, mãi sau đó, cô mới chợt nhớ ra vết thương trên mắt cá chân của mình.Không đau cũng không ngứa, cả người cũng không có cảm giác gì lạ.

Chương 300