Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 301

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 301“Hoắc Dung Thành!”Cô vô cùng vui vẻ, nhẹ giọng nói: “Con rắn đó thật sự không có độc, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa xảy ra chuyện gì cả.” Ừ”Hoắc Dung Thành hình như là rất bận rộn, anh ta vừa làm việc, sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt đáp lại một tiếng, giọng điệu chẳng có lấy một chút thăng trầm.Dù sao cũng là tìm được đường sống trong chỗ chết, may mắn lắm mới nhặt được cái mạng này về, phản ứng của anh ta còn nhất thiết phải bình thản như vậy không?Tô Tú Song nhếch môi, chẳng buồn nói nữa, đứng dậy đi về phía phòng tắm.Cô vừa đánh răng, lòng vừa miên man suy nghĩ.Cẩn thận nghĩ lại thì, từ lúc cô đến nước Anh, xung quanh cứ liên tiếp xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác, may mà mạng cô cũng lớn, tránh được mấy kiếp liền.Nghe nói, Lão Quân trên núi Tử Vân Quan rất linh nghiệm, đợi khi nào về nước nhất định phải đến cúng bái, xin về hai lá bùa hộ mệnh để đeo.Nhìn qua ghế sofa chất đầy tui mua sắm to nhỏ, Tô Tú Song có hơi đau đầu.Cô trước giờ luôn ưa thích ngăn nắp, hiện tại phải nhìn đống đồ sắp xếp lộn xộn trước mặt, cô thật sự rất khó chịu.Vì không muốn làm phiền đến người đàn ông trong phòng làm việc, cô cố gắng bước đi thật nhẹ nhàng.Cô đổ hết quần áo trong túi mua sắm ra, muốn ủi lại hết một lượt.Khi ánh mắt Tô Tú Song vô tình quét qua giá tiền in trên nhãn, cô bất chợt nghẹn ngào, một chiếc áo khoác này có giá lên đến 9 chữ sốt Cuộc sống của người có tiền quả nhiên quá xa xỉ, đây không phải là điều mà một người bình thường có thể hiểu được.Người so với người, càng đáng giận hơn.“Ôi…”Tô Tú Song nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chăm chỉ ủi lại từng bộ đồ một.Căn phòng trở nên rất yên tĩnh.Hồi lâu sau, Hoắc Dung Thành ngẩng đầu, nhìn về phía người phụ nữ đang ngồi cách đó không xa, ánh mắt âm trầm.Cô mặc trên mình một bộ áo choàng tắm màu trắng, trông qua thật ngây ngô trong sáng, không biết là đang nghĩ tới điều gì, mà khoé miệng cô hơi cong lên, khuôn mặt phảng phất nét cười.Ngọn đèn từ trên cao chiếu xuống, ánh sáng ấm áp nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể, khiến cho cả người cô toát ra vẻ dịu dàng.Nhìn cảnh tượng trước mắt, chợt cảm thấy thời gian trôi qua thật yên bình lặng lẽ.Tâm trạng xao động của anh cũng biến mất, trong lòng chỉ còn lại sự bình tĩnh và nhẹ nhàng.“Cô đang cười gì vậy?” Hoắc Dung Thành trâm giọng hỏi.Tô Tú Song bị âm thanh vang lên bất ngờ làm cho sửng sốt, cô vỗ ngực thở ra một hơi rồi nói nhỏ: “Không có gì”Anh ta cau mày, hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ cực kỳ bất mãn với câu trả lời của cô: “Không có gì?”“Không có gì chính là không có gì.”

Chương 301

“Hoắc Dung Thành!”

Cô vô cùng vui vẻ, nhẹ giọng nói: “Con rắn đó thật sự không có độc, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa xảy ra chuyện gì cả.

” Ừ”

Hoắc Dung Thành hình như là rất bận rộn, anh ta vừa làm việc, sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt đáp lại một tiếng, giọng điệu chẳng có lấy một chút thăng trầm.

Dù sao cũng là tìm được đường sống trong chỗ chết, may mắn lắm mới nhặt được cái mạng này về, phản ứng của anh ta còn nhất thiết phải bình thản như vậy không?

Tô Tú Song nhếch môi, chẳng buồn nói nữa, đứng dậy đi về phía phòng tắm.

Cô vừa đánh răng, lòng vừa miên man suy nghĩ.

Cẩn thận nghĩ lại thì, từ lúc cô đến nước Anh, xung quanh cứ liên tiếp xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác, may mà mạng cô cũng lớn, tránh được mấy kiếp liền.

Nghe nói, Lão Quân trên núi Tử Vân Quan rất linh nghiệm, đợi khi nào về nước nhất định phải đến cúng bái, xin về hai lá bùa hộ mệnh để đeo.

Nhìn qua ghế sofa chất đầy tui mua sắm to nhỏ, Tô Tú Song có hơi đau đầu.

Cô trước giờ luôn ưa thích ngăn nắp, hiện tại phải nhìn đống đồ sắp xếp lộn xộn trước mặt, cô thật sự rất khó chịu.

Vì không muốn làm phiền đến người đàn ông trong phòng làm việc, cô cố gắng bước đi thật nhẹ nhàng.

Cô đổ hết quần áo trong túi mua sắm ra, muốn ủi lại hết một lượt.

Khi ánh mắt Tô Tú Song vô tình quét qua giá tiền in trên nhãn, cô bất chợt nghẹn ngào, một chiếc áo khoác này có giá lên đến 9 chữ sốt Cuộc sống của người có tiền quả nhiên quá xa xỉ, đây không phải là điều mà một người bình thường có thể hiểu được.

Người so với người, càng đáng giận hơn.

“Ôi…”

Tô Tú Song nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chăm chỉ ủi lại từng bộ đồ một.

Căn phòng trở nên rất yên tĩnh.

Hồi lâu sau, Hoắc Dung Thành ngẩng đầu, nhìn về phía người phụ nữ đang ngồi cách đó không xa, ánh mắt âm trầm.

Cô mặc trên mình một bộ áo choàng tắm màu trắng, trông qua thật ngây ngô trong sáng, không biết là đang nghĩ tới điều gì, mà khoé miệng cô hơi cong lên, khuôn mặt phảng phất nét cười.

Ngọn đèn từ trên cao chiếu xuống, ánh sáng ấm áp nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể, khiến cho cả người cô toát ra vẻ dịu dàng.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, chợt cảm thấy thời gian trôi qua thật yên bình lặng lẽ.

Tâm trạng xao động của anh cũng biến mất, trong lòng chỉ còn lại sự bình tĩnh và nhẹ nhàng.

“Cô đang cười gì vậy?” Hoắc Dung Thành trâm giọng hỏi.

Tô Tú Song bị âm thanh vang lên bất ngờ làm cho sửng sốt, cô vỗ ngực thở ra một hơi rồi nói nhỏ: “Không có gì”

Anh ta cau mày, hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ cực kỳ bất mãn với câu trả lời của cô: “Không có gì?”

“Không có gì chính là không có gì.”

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 301“Hoắc Dung Thành!”Cô vô cùng vui vẻ, nhẹ giọng nói: “Con rắn đó thật sự không có độc, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa xảy ra chuyện gì cả.” Ừ”Hoắc Dung Thành hình như là rất bận rộn, anh ta vừa làm việc, sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt đáp lại một tiếng, giọng điệu chẳng có lấy một chút thăng trầm.Dù sao cũng là tìm được đường sống trong chỗ chết, may mắn lắm mới nhặt được cái mạng này về, phản ứng của anh ta còn nhất thiết phải bình thản như vậy không?Tô Tú Song nhếch môi, chẳng buồn nói nữa, đứng dậy đi về phía phòng tắm.Cô vừa đánh răng, lòng vừa miên man suy nghĩ.Cẩn thận nghĩ lại thì, từ lúc cô đến nước Anh, xung quanh cứ liên tiếp xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác, may mà mạng cô cũng lớn, tránh được mấy kiếp liền.Nghe nói, Lão Quân trên núi Tử Vân Quan rất linh nghiệm, đợi khi nào về nước nhất định phải đến cúng bái, xin về hai lá bùa hộ mệnh để đeo.Nhìn qua ghế sofa chất đầy tui mua sắm to nhỏ, Tô Tú Song có hơi đau đầu.Cô trước giờ luôn ưa thích ngăn nắp, hiện tại phải nhìn đống đồ sắp xếp lộn xộn trước mặt, cô thật sự rất khó chịu.Vì không muốn làm phiền đến người đàn ông trong phòng làm việc, cô cố gắng bước đi thật nhẹ nhàng.Cô đổ hết quần áo trong túi mua sắm ra, muốn ủi lại hết một lượt.Khi ánh mắt Tô Tú Song vô tình quét qua giá tiền in trên nhãn, cô bất chợt nghẹn ngào, một chiếc áo khoác này có giá lên đến 9 chữ sốt Cuộc sống của người có tiền quả nhiên quá xa xỉ, đây không phải là điều mà một người bình thường có thể hiểu được.Người so với người, càng đáng giận hơn.“Ôi…”Tô Tú Song nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chăm chỉ ủi lại từng bộ đồ một.Căn phòng trở nên rất yên tĩnh.Hồi lâu sau, Hoắc Dung Thành ngẩng đầu, nhìn về phía người phụ nữ đang ngồi cách đó không xa, ánh mắt âm trầm.Cô mặc trên mình một bộ áo choàng tắm màu trắng, trông qua thật ngây ngô trong sáng, không biết là đang nghĩ tới điều gì, mà khoé miệng cô hơi cong lên, khuôn mặt phảng phất nét cười.Ngọn đèn từ trên cao chiếu xuống, ánh sáng ấm áp nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể, khiến cho cả người cô toát ra vẻ dịu dàng.Nhìn cảnh tượng trước mắt, chợt cảm thấy thời gian trôi qua thật yên bình lặng lẽ.Tâm trạng xao động của anh cũng biến mất, trong lòng chỉ còn lại sự bình tĩnh và nhẹ nhàng.“Cô đang cười gì vậy?” Hoắc Dung Thành trâm giọng hỏi.Tô Tú Song bị âm thanh vang lên bất ngờ làm cho sửng sốt, cô vỗ ngực thở ra một hơi rồi nói nhỏ: “Không có gì”Anh ta cau mày, hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ cực kỳ bất mãn với câu trả lời của cô: “Không có gì?”“Không có gì chính là không có gì.”

Chương 301