Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 322

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 322“Dung tục…”Hoắc Dung Thành lạnh lùng thốt ra hai chữ, liếc nhìn cô, đáp: “Đừng có mà chỉ nói suông, phải làm gì đó thực dụng hơn chứ”Thực dụng?Tô Tú Song nhíu mày: “Anh muốn ăn gì, tôi sẽ nấu cho anh, được không?”“Một bữa cơm, tôi dễ dàng bị đẩy đi thế sao?”Vẻ mặt anh trầm xuống: “Ngày kia, ngoại trừ nấu cơm, còn phải có quà nữa, nhớ chưa?”“Bỗng dưng đòi quà, đây không phải là được một tấc lại muốn tiến lên một thước sao”Tô Tú Song nhỏ giọng, tự lẩm bẩm một mình.Một ít rau này cô không trồng nữa là xong rồi, sao cứ cảm thấy không đáng, đúng là tiền mất tật mang.Hoắc Dung Thành khoanh hai tay trước ngực, chăm chú nhìn cô, gần từng chữ: “được một tấc lại muốn tiến lên một thước?”Thật là!Tai gì thính như tai chó!Tô Tú Song theo bản năng cúi đầu, sau đó lại thấy có gì đó không đúng, lại vội vàng lắc đầu: “Không phải, tuyệt đối không phải. Anh đã cho tôi trồng rau, tôi làm sao có thể không biết tốt xấu mà nói ra những lời như thế, anh nghe nhầm rồi”“Thế thì tốt” Hoắc Dung Thành nhướng mày, lạnh giọng: “Nhớ kỹ”“Ừ” Cô gật đầu.“Thời gian?”Tô Tú Song cực lực nhịn xúc động muốn trợn mắt: “Ngày kia”Hoắc Dung Thành tiếp tục lạnh lùng nhìn cô chằm chằm: “Còn gì nữa?”“Ngoài nấu cơm còn phải có quà”Cô nghiến răng nghiến lợi đáp.“Cô tốt nhất là nhớ cho kỹ, nếu không…” Anh dừng lại một chút, giọng nói đầy ý đe dọa: “Đến lúc đó khóc không kịp đâu.”“Chắc chắn, hoàn toàn, tuyệt đối nhớ ~*A¿nm kỹ rồi: Tô Tú Song cảm thấy quá khó khăn, gần như muốn giơ tay lên thề.Cuối cùng, người đàn ông này hài lòng rồi, quay người, đi về phía trước mấy bước, anh dường như nhớ ra điều gì, quay đầu: “Tối qua ngủ thấy thế nào?”“Rất tốt, ngủ liền một giấc tới sáng”Tô Tú Song trực tiếp trả lời không chút nghĩ ngợi.Trong nháy mắt, sắc mặt của Hoắc Dung Thành đen lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chế nhạo: “Đồ con lợn”Sau đó, chỉ lưu lại bóng lưng lạnh lùng rời đi.Tô Tú Song bị mắng: “…Mới sáng sớm, cô đã trêu chọc ai rồi?Theo cô, nếu phụ nữ bị đến tháng, thì Hoắc Dung Thành mỗi tháng chắc chắn cũng có vài ngày như vậy, dễ cáu gắt, nóng nảy, tâm trạng không ổn định.Tô Tú Song rửa mặt, thay quần áo xong liền xuống tầng.

Chương 322

“Dung tục…”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng thốt ra hai chữ, liếc nhìn cô, đáp: “Đừng có mà chỉ nói suông, phải làm gì đó thực dụng hơn chứ”

Thực dụng?

Tô Tú Song nhíu mày: “Anh muốn ăn gì, tôi sẽ nấu cho anh, được không?”

“Một bữa cơm, tôi dễ dàng bị đẩy đi thế sao?”

Vẻ mặt anh trầm xuống: “Ngày kia, ngoại trừ nấu cơm, còn phải có quà nữa, nhớ chưa?”

“Bỗng dưng đòi quà, đây không phải là được một tấc lại muốn tiến lên một thước sao”

Tô Tú Song nhỏ giọng, tự lẩm bẩm một mình.

Một ít rau này cô không trồng nữa là xong rồi, sao cứ cảm thấy không đáng, đúng là tiền mất tật mang.

Hoắc Dung Thành khoanh hai tay trước ngực, chăm chú nhìn cô, gần từng chữ: “được một tấc lại muốn tiến lên một thước?”

Thật là!

Tai gì thính như tai chó!

Tô Tú Song theo bản năng cúi đầu, sau đó lại thấy có gì đó không đúng, lại vội vàng lắc đầu: “Không phải, tuyệt đối không phải. Anh đã cho tôi trồng rau, tôi làm sao có thể không biết tốt xấu mà nói ra những lời như thế, anh nghe nhầm rồi”

“Thế thì tốt” Hoắc Dung Thành nhướng mày, lạnh giọng: “Nhớ kỹ”

“Ừ” Cô gật đầu.

“Thời gian?”

Tô Tú Song cực lực nhịn xúc động muốn trợn mắt: “Ngày kia”

Hoắc Dung Thành tiếp tục lạnh lùng nhìn cô chằm chằm: “Còn gì nữa?”

“Ngoài nấu cơm còn phải có quà”

Cô nghiến răng nghiến lợi đáp.

“Cô tốt nhất là nhớ cho kỹ, nếu không…” Anh dừng lại một chút, giọng nói đầy ý đe dọa: “Đến lúc đó khóc không kịp đâu.”

“Chắc chắn, hoàn toàn, tuyệt đối nhớ ~*A¿nm kỹ rồi: Tô Tú Song cảm thấy quá khó khăn, gần như muốn giơ tay lên thề.

Cuối cùng, người đàn ông này hài lòng rồi, quay người, đi về phía trước mấy bước, anh dường như nhớ ra điều gì, quay đầu: “Tối qua ngủ thấy thế nào?”

“Rất tốt, ngủ liền một giấc tới sáng”

Tô Tú Song trực tiếp trả lời không chút nghĩ ngợi.

Trong nháy mắt, sắc mặt của Hoắc Dung Thành đen lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chế nhạo: “Đồ con lợn”

Sau đó, chỉ lưu lại bóng lưng lạnh lùng rời đi.

Tô Tú Song bị mắng: “…

Mới sáng sớm, cô đã trêu chọc ai rồi?

Theo cô, nếu phụ nữ bị đến tháng, thì Hoắc Dung Thành mỗi tháng chắc chắn cũng có vài ngày như vậy, dễ cáu gắt, nóng nảy, tâm trạng không ổn định.

Tô Tú Song rửa mặt, thay quần áo xong liền xuống tầng.

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 322“Dung tục…”Hoắc Dung Thành lạnh lùng thốt ra hai chữ, liếc nhìn cô, đáp: “Đừng có mà chỉ nói suông, phải làm gì đó thực dụng hơn chứ”Thực dụng?Tô Tú Song nhíu mày: “Anh muốn ăn gì, tôi sẽ nấu cho anh, được không?”“Một bữa cơm, tôi dễ dàng bị đẩy đi thế sao?”Vẻ mặt anh trầm xuống: “Ngày kia, ngoại trừ nấu cơm, còn phải có quà nữa, nhớ chưa?”“Bỗng dưng đòi quà, đây không phải là được một tấc lại muốn tiến lên một thước sao”Tô Tú Song nhỏ giọng, tự lẩm bẩm một mình.Một ít rau này cô không trồng nữa là xong rồi, sao cứ cảm thấy không đáng, đúng là tiền mất tật mang.Hoắc Dung Thành khoanh hai tay trước ngực, chăm chú nhìn cô, gần từng chữ: “được một tấc lại muốn tiến lên một thước?”Thật là!Tai gì thính như tai chó!Tô Tú Song theo bản năng cúi đầu, sau đó lại thấy có gì đó không đúng, lại vội vàng lắc đầu: “Không phải, tuyệt đối không phải. Anh đã cho tôi trồng rau, tôi làm sao có thể không biết tốt xấu mà nói ra những lời như thế, anh nghe nhầm rồi”“Thế thì tốt” Hoắc Dung Thành nhướng mày, lạnh giọng: “Nhớ kỹ”“Ừ” Cô gật đầu.“Thời gian?”Tô Tú Song cực lực nhịn xúc động muốn trợn mắt: “Ngày kia”Hoắc Dung Thành tiếp tục lạnh lùng nhìn cô chằm chằm: “Còn gì nữa?”“Ngoài nấu cơm còn phải có quà”Cô nghiến răng nghiến lợi đáp.“Cô tốt nhất là nhớ cho kỹ, nếu không…” Anh dừng lại một chút, giọng nói đầy ý đe dọa: “Đến lúc đó khóc không kịp đâu.”“Chắc chắn, hoàn toàn, tuyệt đối nhớ ~*A¿nm kỹ rồi: Tô Tú Song cảm thấy quá khó khăn, gần như muốn giơ tay lên thề.Cuối cùng, người đàn ông này hài lòng rồi, quay người, đi về phía trước mấy bước, anh dường như nhớ ra điều gì, quay đầu: “Tối qua ngủ thấy thế nào?”“Rất tốt, ngủ liền một giấc tới sáng”Tô Tú Song trực tiếp trả lời không chút nghĩ ngợi.Trong nháy mắt, sắc mặt của Hoắc Dung Thành đen lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chế nhạo: “Đồ con lợn”Sau đó, chỉ lưu lại bóng lưng lạnh lùng rời đi.Tô Tú Song bị mắng: “…Mới sáng sớm, cô đã trêu chọc ai rồi?Theo cô, nếu phụ nữ bị đến tháng, thì Hoắc Dung Thành mỗi tháng chắc chắn cũng có vài ngày như vậy, dễ cáu gắt, nóng nảy, tâm trạng không ổn định.Tô Tú Song rửa mặt, thay quần áo xong liền xuống tầng.

Chương 322