Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 323
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 323Quả nhiên, quản gia Trương đã chờ sẵn ở sau vườn.Cô vừa mới đến thì Hoắc Diệc Phong đã theo sát phía sau, đằng sau là tiểu bạch.“Cậu đến làm gì?” Tô Tú Song sa sầm mặt mày.“Cô tưởng rằng đại gia tôi thích đến đây hay sao?” Hoắc Diệc Phong nheo mắt, hung hăng nhìn cô: “Còn nhìn nữa, tôi nhổ hết tóc cô”“Nhổ đi, ai sợ ai?”Tô Tú Song trừng mắt nhìn lại, bắt đầu xắn tay áo.Hoắc Diệc Phong không chịu thua kém, trực tiếp cởi áo khoác ngoài, cúi đầu, nhìn con chó bên cạnh: “Tiểu Bạch, vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu”Tô Tú Song giật giật khóe miệng, cậu ta chắc chắn là một tên thiểu năng!Thế nhưng tiểu Bạch lại như hiểu tiếng người, nhe răng trợn mắt, hung dữ nhìn cô sủa.Tô Tú Song hơi sợ hãi: “Đừng có mà không biết xấu hổ, cậu sợ không đánh thắng tôi hay sao mà phải cân gọi thêm một con chó gia nhập, còn là đàn ông không vậy?”“Sao, muốn tôi c** q**n chứng minh cho cô xem à?”Thấy dáng vẻ không đội trời chung của hai người như sắp sửa lao vào đánh nhau, quản gia Trương vội vàng chạy ra giảng hòa: “Mợ hai, cô trước tiên nhìn xem, cô cần mảnh đất kia đúng không”Đúng rồi, phải giải quyết chuyện này trước, không so đo với tên ngốc này nữa.Tô Tú Song thu hồi ánh mắt, nhìn xung quanh một vòng, chỉ vào mảnh đất có đầy đủ ánh mặt trời nhất: “Chú Trương, chỗ kia, được không?”“Được, cậu hai đã nhắn nhủ trước, chỉ cần cô hài lòng, chỗ nào cũng được”Quản gia Trương đáp.Nghe vậy, tim cô run lên, đập ngày càng nhanh.Những lời này nghe có vẻ rất cưng chiều cô.“Cô đợi một chút, tôi sẽ cho người nhổ đám hoa ở đây đi”Hoắc Diệc Phong khịt mũi, trừng mắt, tức đến ói máu, xoa ngực, lớn tiếng ầmĩ: “Chú Trương, anh hai bị ả yêu tinh này cho uống bùa mê thuốc lú rồi, sao chú cũng hồ đồ như thế”“Bông hồng Juliet kia có giá 17 tỷ rưỡi. Thật nực cười, nhổ đi trồng rau?”Tô Tú Song đứng bên cạnh cũng bị nghẹn lời, cuộc sống và thú vui của người giàu thật không thể tưởng tượng nổi.Một bông hoa chẳng có gì đặc biệt trong mắt cô lại đáng giá 17 tỷ rưỡi!“Chú Trương, hay là đừng nhổ nữa, tôi không trồng rau nữa”“Mợ hai chờ chút.” Quản gia Trương cười nhẹ, gọi vào điện thoại trong phòng khách, nhờ người làm đưa cho Hoắc Dung Thành.Trong phòng khách, Hoắc Dung Thành dựa lưng vào ghế sô pha, ngón tay kẹp một điếu thuốc, nheo mắt trái nghe điện thoại của quản gia.Nghe quản gia nói xong, anh lời ít ý nhiều thốt ra một chữ: “Nhổ”Điện thoại vừa ngắt, quản gia không nói nhiều, dứt khoát phân phó người làm vườn nhổ sạch cả gốc hoa.Thấy thế, Tô Tú Song thấy hơi áy náy, tự trách.
Chương 323
Quả nhiên, quản gia Trương đã chờ sẵn ở sau vườn.
Cô vừa mới đến thì Hoắc Diệc Phong đã theo sát phía sau, đằng sau là tiểu bạch.
“Cậu đến làm gì?” Tô Tú Song sa sầm mặt mày.
“Cô tưởng rằng đại gia tôi thích đến đây hay sao?” Hoắc Diệc Phong nheo mắt, hung hăng nhìn cô: “Còn nhìn nữa, tôi nhổ hết tóc cô”
“Nhổ đi, ai sợ ai?”
Tô Tú Song trừng mắt nhìn lại, bắt đầu xắn tay áo.
Hoắc Diệc Phong không chịu thua kém, trực tiếp cởi áo khoác ngoài, cúi đầu, nhìn con chó bên cạnh: “Tiểu Bạch, vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu”
Tô Tú Song giật giật khóe miệng, cậu ta chắc chắn là một tên thiểu năng!
Thế nhưng tiểu Bạch lại như hiểu tiếng người, nhe răng trợn mắt, hung dữ nhìn cô sủa.
Tô Tú Song hơi sợ hãi: “Đừng có mà không biết xấu hổ, cậu sợ không đánh thắng tôi hay sao mà phải cân gọi thêm một con chó gia nhập, còn là đàn ông không vậy?”
“Sao, muốn tôi c** q**n chứng minh cho cô xem à?”
Thấy dáng vẻ không đội trời chung của hai người như sắp sửa lao vào đánh nhau, quản gia Trương vội vàng chạy ra giảng hòa: “Mợ hai, cô trước tiên nhìn xem, cô cần mảnh đất kia đúng không”
Đúng rồi, phải giải quyết chuyện này trước, không so đo với tên ngốc này nữa.
Tô Tú Song thu hồi ánh mắt, nhìn xung quanh một vòng, chỉ vào mảnh đất có đầy đủ ánh mặt trời nhất: “Chú Trương, chỗ kia, được không?”
“Được, cậu hai đã nhắn nhủ trước, chỉ cần cô hài lòng, chỗ nào cũng được”
Quản gia Trương đáp.
Nghe vậy, tim cô run lên, đập ngày càng nhanh.
Những lời này nghe có vẻ rất cưng chiều cô.
“Cô đợi một chút, tôi sẽ cho người nhổ đám hoa ở đây đi”
Hoắc Diệc Phong khịt mũi, trừng mắt, tức đến ói máu, xoa ngực, lớn tiếng ầmĩ: “Chú Trương, anh hai bị ả yêu tinh này cho uống bùa mê thuốc lú rồi, sao chú cũng hồ đồ như thế”
“Bông hồng Juliet kia có giá 17 tỷ rưỡi. Thật nực cười, nhổ đi trồng rau?”
Tô Tú Song đứng bên cạnh cũng bị nghẹn lời, cuộc sống và thú vui của người giàu thật không thể tưởng tượng nổi.
Một bông hoa chẳng có gì đặc biệt trong mắt cô lại đáng giá 17 tỷ rưỡi!
“Chú Trương, hay là đừng nhổ nữa, tôi không trồng rau nữa”
“Mợ hai chờ chút.” Quản gia Trương cười nhẹ, gọi vào điện thoại trong phòng khách, nhờ người làm đưa cho Hoắc Dung Thành.
Trong phòng khách, Hoắc Dung Thành dựa lưng vào ghế sô pha, ngón tay kẹp một điếu thuốc, nheo mắt trái nghe điện thoại của quản gia.
Nghe quản gia nói xong, anh lời ít ý nhiều thốt ra một chữ: “Nhổ”
Điện thoại vừa ngắt, quản gia không nói nhiều, dứt khoát phân phó người làm vườn nhổ sạch cả gốc hoa.
Thấy thế, Tô Tú Song thấy hơi áy náy, tự trách.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 323Quả nhiên, quản gia Trương đã chờ sẵn ở sau vườn.Cô vừa mới đến thì Hoắc Diệc Phong đã theo sát phía sau, đằng sau là tiểu bạch.“Cậu đến làm gì?” Tô Tú Song sa sầm mặt mày.“Cô tưởng rằng đại gia tôi thích đến đây hay sao?” Hoắc Diệc Phong nheo mắt, hung hăng nhìn cô: “Còn nhìn nữa, tôi nhổ hết tóc cô”“Nhổ đi, ai sợ ai?”Tô Tú Song trừng mắt nhìn lại, bắt đầu xắn tay áo.Hoắc Diệc Phong không chịu thua kém, trực tiếp cởi áo khoác ngoài, cúi đầu, nhìn con chó bên cạnh: “Tiểu Bạch, vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu”Tô Tú Song giật giật khóe miệng, cậu ta chắc chắn là một tên thiểu năng!Thế nhưng tiểu Bạch lại như hiểu tiếng người, nhe răng trợn mắt, hung dữ nhìn cô sủa.Tô Tú Song hơi sợ hãi: “Đừng có mà không biết xấu hổ, cậu sợ không đánh thắng tôi hay sao mà phải cân gọi thêm một con chó gia nhập, còn là đàn ông không vậy?”“Sao, muốn tôi c** q**n chứng minh cho cô xem à?”Thấy dáng vẻ không đội trời chung của hai người như sắp sửa lao vào đánh nhau, quản gia Trương vội vàng chạy ra giảng hòa: “Mợ hai, cô trước tiên nhìn xem, cô cần mảnh đất kia đúng không”Đúng rồi, phải giải quyết chuyện này trước, không so đo với tên ngốc này nữa.Tô Tú Song thu hồi ánh mắt, nhìn xung quanh một vòng, chỉ vào mảnh đất có đầy đủ ánh mặt trời nhất: “Chú Trương, chỗ kia, được không?”“Được, cậu hai đã nhắn nhủ trước, chỉ cần cô hài lòng, chỗ nào cũng được”Quản gia Trương đáp.Nghe vậy, tim cô run lên, đập ngày càng nhanh.Những lời này nghe có vẻ rất cưng chiều cô.“Cô đợi một chút, tôi sẽ cho người nhổ đám hoa ở đây đi”Hoắc Diệc Phong khịt mũi, trừng mắt, tức đến ói máu, xoa ngực, lớn tiếng ầmĩ: “Chú Trương, anh hai bị ả yêu tinh này cho uống bùa mê thuốc lú rồi, sao chú cũng hồ đồ như thế”“Bông hồng Juliet kia có giá 17 tỷ rưỡi. Thật nực cười, nhổ đi trồng rau?”Tô Tú Song đứng bên cạnh cũng bị nghẹn lời, cuộc sống và thú vui của người giàu thật không thể tưởng tượng nổi.Một bông hoa chẳng có gì đặc biệt trong mắt cô lại đáng giá 17 tỷ rưỡi!“Chú Trương, hay là đừng nhổ nữa, tôi không trồng rau nữa”“Mợ hai chờ chút.” Quản gia Trương cười nhẹ, gọi vào điện thoại trong phòng khách, nhờ người làm đưa cho Hoắc Dung Thành.Trong phòng khách, Hoắc Dung Thành dựa lưng vào ghế sô pha, ngón tay kẹp một điếu thuốc, nheo mắt trái nghe điện thoại của quản gia.Nghe quản gia nói xong, anh lời ít ý nhiều thốt ra một chữ: “Nhổ”Điện thoại vừa ngắt, quản gia không nói nhiều, dứt khoát phân phó người làm vườn nhổ sạch cả gốc hoa.Thấy thế, Tô Tú Song thấy hơi áy náy, tự trách.