“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 74: Chương 74
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Biệt thự Lệ Uyển.Cả nhà Bạch Tố Y vừa về đến nhà, gương mặt Bạch Tuấn Sơn đỏ ửng, nhưng ông vẫn còn rất hăng hái.Ông lấy một tấm danh thiếp ở trong ví ra.Hôm nay là ngày vinh dự nhất trong đời ông, không chỉ được cụng ly với mấy nhân vật lớn như Lưu Chấn Hoàng mà thậm chí ông còn may mắn được "cậu Lâm" nhắc tới."Bạch Tuấn Sơn à, ông biết cậu Lâm từ khi nào vậy?" Lúc này đây, Thẩm Ngọc Trân tò mò không chịu nổi rồi.Trước đây, bà vẫn cho rằng ông chồng của mình rất vô dụng, nhưng ai mà ngờ được ông ấy lại biết một nhân vật tầm cỡ giống như "cậu Lâm".Đúng là khó mà tin nổi."Tôi cũng không nghĩ ra, chẳng lẽ trước đây đã gặp ở đâu rồi." Bạch Tuấn Sơn lắc đầu.Nhưng mà đúng lúc này.Bạch Tố Y đứng bên cạnh tiếp lời:"Có lẽ phải hỏi Lâm Thiệu Huy về chuyện này rồi!"Cái gì?Nghe cô nói vậy, Thẩm Ngọc Trân sững sờ nghi ngờ nhìn về phía Bạch Tố Y:"Bạch Tố Y, ý con là sao? Liên quan gì tới Lâm Thiệu Huy?""Đúng đấy! Ba con biết cậu Lâm chứ đâu phải Lâm Thiệu Huy quen cậu Lâm?"Hai vợ chồng Thẩm Ngọc Trân không hiểu nổi.Nhưng mà Bạch Tố Y lại nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ chất vấn, cô hỏi:"Lâm Thiệu Huy, anh nói thật đi, vì sao bóng lưng của cậu Lâm kia và anh lại giống nhau như vậy? Sao anh biết khách sạn Caesar sẽ mời chúng ta ăn?"Nghe nói vậy, trong nháy mắt đó, Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn cũng chợt nghĩ tới.Lúc đó họ muốn phẩy tay áo bỏ đi, nhưng Lâm Thiệu Huy lại ngăn cản họ lại, Lâm Thiệu Huy nói khách sạn Caesar sẽ cho người đưa thức ăn tới, khi ấy tất cả mọi người đều trở thành trò cười.Mà bây giờ...!Trời ơi!Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn đồng loạt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, ánh mắt chất chứa sự nghi ngờ, dò hỏi.Đối mặt với sự chất sấn của ba người họ, khóe miệng Lâm Thiệu Huy khẽ cong lên, anh cười khổ nói:"Anh chỉ đoán mò mà thôi, không ngờ lại đoán trúng, hơn nữa vừa nãy lúc ăn cơm, mấy người Lưu Chấn Hoàng và Chu Thanh Sang cũng có nói với anh câu nào đâu.Sao anh có thể biết cậu Lâm được?"Đương nhiên là anh không quen cậu Lâm rồi.Bởi vì vốn dĩ anh là cậu Lâm, đâu có cần quen nhau.Hả?Lâm Thiệu Huy đáp lại khiến Bạch Tố Y nhíu mày.Không sai.Lúc ăn cơm, cô có quan sát mối quan hệ giữa mấy người Lưu Chấn Hoàng và Lâm Thiệu Huy, dường như họ không quen Lâm Thiệu Huy.Từ đầu tới cuối không có bất kỳ trao đổi nào cả.Ồ...!Chẳng biết vì sao, Thẩm Ngọc Trân lại thấy hơi buông lỏng, bà cười nói:"Được rồi, Bạch Tố Y à, con đừng suy nghĩ bậy bạ nữa, Lâm Thiệu Huy ở nhà chúng ta đã ba năm, nó có bối cảnh gì chẳng lẽ chúng ta không biết à?""Đúng đó, Lâm Thiệu Huy không thể quen mấy người Lưu Chấn Hoàng được, càng không thể quen biết cậu Lâm đâu."Đương nhiên hai vợ chồng Thẩm Ngọc Trân không tin tưởng được rồi, chuyện này có liên quan đến Lâm Thiệu Huy đấy.Nghe nói vậy, Bạch Tố Y lại liếc nhìn Lâm Thiệu Huy một lượt, từ đầu tới cuối vẻ mặt anh đều vô cùng bình tĩnh, cô đành bất đắc dĩ bỏ qua suy đoán này."Được rồi, không còn sớm nữa, hai đứa con cũng nghỉ ngơi sớm đi!"Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn có vẻ rất vui, sau khi nói xong, hai vợ chồng cũng về phòng đi nghỉ.Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y cũng đi rửa mặt rồi về phòng hai người.Mặc dù đã kết hôn được ba năm nhưng họ lại chưa bao giờ xảy ra chuyện gì cả.Bình thường Lâm Thiệu Huy đều nằm ngủ dưới đất.Đương nhiên giường sẽ nhường lại cho Bạch Tố Y.Chỉ là ngay khi Lâm Thiệu Huy định bày nệm ra đi nghỉ, Bạch Tố Y trên giường lại nói với anh:"Lâm Thiệu Huy, tối nay anh lên giường ngủ đi..."Nói xong, mặt của Bạch Tố Y đỏ ửng..
Biệt thự Lệ Uyển.
Cả nhà Bạch Tố Y vừa về đến nhà, gương mặt Bạch Tuấn Sơn đỏ ửng, nhưng ông vẫn còn rất hăng hái.
Ông lấy một tấm danh thiếp ở trong ví ra.
Hôm nay là ngày vinh dự nhất trong đời ông, không chỉ được cụng ly với mấy nhân vật lớn như Lưu Chấn Hoàng mà thậm chí ông còn may mắn được "cậu Lâm" nhắc tới.
"Bạch Tuấn Sơn à, ông biết cậu Lâm từ khi nào vậy?" Lúc này đây, Thẩm Ngọc Trân tò mò không chịu nổi rồi.
Trước đây, bà vẫn cho rằng ông chồng của mình rất vô dụng, nhưng ai mà ngờ được ông ấy lại biết một nhân vật tầm cỡ giống như "cậu Lâm".
Đúng là khó mà tin nổi.
"Tôi cũng không nghĩ ra, chẳng lẽ trước đây đã gặp ở đâu rồi." Bạch Tuấn Sơn lắc đầu.
Nhưng mà đúng lúc này.
Bạch Tố Y đứng bên cạnh tiếp lời:
"Có lẽ phải hỏi Lâm Thiệu Huy về chuyện này rồi!"
Cái gì?
Nghe cô nói vậy, Thẩm Ngọc Trân sững sờ nghi ngờ nhìn về phía Bạch Tố Y:
"Bạch Tố Y, ý con là sao? Liên quan gì tới Lâm Thiệu Huy?"
"Đúng đấy! Ba con biết cậu Lâm chứ đâu phải Lâm Thiệu Huy quen cậu Lâm?"
Hai vợ chồng Thẩm Ngọc Trân không hiểu nổi.
Nhưng mà Bạch Tố Y lại nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ chất vấn, cô hỏi:
"Lâm Thiệu Huy, anh nói thật đi, vì sao bóng lưng của cậu Lâm kia và anh lại giống nhau như vậy? Sao anh biết khách sạn Caesar sẽ mời chúng ta ăn?"
Nghe nói vậy, trong nháy mắt đó, Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn cũng chợt nghĩ tới.
Lúc đó họ muốn phẩy tay áo bỏ đi, nhưng Lâm Thiệu Huy lại ngăn cản họ lại, Lâm Thiệu Huy nói khách sạn Caesar sẽ cho người đưa thức ăn tới, khi ấy tất cả mọi người đều trở thành trò cười.
Mà bây giờ...!
Trời ơi!
Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn đồng loạt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, ánh mắt chất chứa sự nghi ngờ, dò hỏi.
Đối mặt với sự chất sấn của ba người họ, khóe miệng Lâm Thiệu Huy khẽ cong lên, anh cười khổ nói:
"Anh chỉ đoán mò mà thôi, không ngờ lại đoán trúng, hơn nữa vừa nãy lúc ăn cơm, mấy người Lưu Chấn Hoàng và Chu Thanh Sang cũng có nói với anh câu nào đâu.
Sao anh có thể biết cậu Lâm được?"
Đương nhiên là anh không quen cậu Lâm rồi.
Bởi vì vốn dĩ anh là cậu Lâm, đâu có cần quen nhau.
Hả?
Lâm Thiệu Huy đáp lại khiến Bạch Tố Y nhíu mày.
Không sai.
Lúc ăn cơm, cô có quan sát mối quan hệ giữa mấy người Lưu Chấn Hoàng và Lâm Thiệu Huy, dường như họ không quen Lâm Thiệu Huy.
Từ đầu tới cuối không có bất kỳ trao đổi nào cả.
Ồ...!
Chẳng biết vì sao, Thẩm Ngọc Trân lại thấy hơi buông lỏng, bà cười nói:
"Được rồi, Bạch Tố Y à, con đừng suy nghĩ bậy bạ nữa, Lâm Thiệu Huy ở nhà chúng ta đã ba năm, nó có bối cảnh gì chẳng lẽ chúng ta không biết à?"
"Đúng đó, Lâm Thiệu Huy không thể quen mấy người Lưu Chấn Hoàng được, càng không thể quen biết cậu Lâm đâu."
Đương nhiên hai vợ chồng Thẩm Ngọc Trân không tin tưởng được rồi, chuyện này có liên quan đến Lâm Thiệu Huy đấy.
Nghe nói vậy, Bạch Tố Y lại liếc nhìn Lâm Thiệu Huy một lượt, từ đầu tới cuối vẻ mặt anh đều vô cùng bình tĩnh, cô đành bất đắc dĩ bỏ qua suy đoán này.
"Được rồi, không còn sớm nữa, hai đứa con cũng nghỉ ngơi sớm đi!"
Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn có vẻ rất vui, sau khi nói xong, hai vợ chồng cũng về phòng đi nghỉ.
Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y cũng đi rửa mặt rồi về phòng hai người.
Mặc dù đã kết hôn được ba năm nhưng họ lại chưa bao giờ xảy ra chuyện gì cả.
Bình thường Lâm Thiệu Huy đều nằm ngủ dưới đất.
Đương nhiên giường sẽ nhường lại cho Bạch Tố Y.
Chỉ là ngay khi Lâm Thiệu Huy định bày nệm ra đi nghỉ, Bạch Tố Y trên giường lại nói với anh:
"Lâm Thiệu Huy, tối nay anh lên giường ngủ đi..."
Nói xong, mặt của Bạch Tố Y đỏ ửng..
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Biệt thự Lệ Uyển.Cả nhà Bạch Tố Y vừa về đến nhà, gương mặt Bạch Tuấn Sơn đỏ ửng, nhưng ông vẫn còn rất hăng hái.Ông lấy một tấm danh thiếp ở trong ví ra.Hôm nay là ngày vinh dự nhất trong đời ông, không chỉ được cụng ly với mấy nhân vật lớn như Lưu Chấn Hoàng mà thậm chí ông còn may mắn được "cậu Lâm" nhắc tới."Bạch Tuấn Sơn à, ông biết cậu Lâm từ khi nào vậy?" Lúc này đây, Thẩm Ngọc Trân tò mò không chịu nổi rồi.Trước đây, bà vẫn cho rằng ông chồng của mình rất vô dụng, nhưng ai mà ngờ được ông ấy lại biết một nhân vật tầm cỡ giống như "cậu Lâm".Đúng là khó mà tin nổi."Tôi cũng không nghĩ ra, chẳng lẽ trước đây đã gặp ở đâu rồi." Bạch Tuấn Sơn lắc đầu.Nhưng mà đúng lúc này.Bạch Tố Y đứng bên cạnh tiếp lời:"Có lẽ phải hỏi Lâm Thiệu Huy về chuyện này rồi!"Cái gì?Nghe cô nói vậy, Thẩm Ngọc Trân sững sờ nghi ngờ nhìn về phía Bạch Tố Y:"Bạch Tố Y, ý con là sao? Liên quan gì tới Lâm Thiệu Huy?""Đúng đấy! Ba con biết cậu Lâm chứ đâu phải Lâm Thiệu Huy quen cậu Lâm?"Hai vợ chồng Thẩm Ngọc Trân không hiểu nổi.Nhưng mà Bạch Tố Y lại nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ chất vấn, cô hỏi:"Lâm Thiệu Huy, anh nói thật đi, vì sao bóng lưng của cậu Lâm kia và anh lại giống nhau như vậy? Sao anh biết khách sạn Caesar sẽ mời chúng ta ăn?"Nghe nói vậy, trong nháy mắt đó, Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn cũng chợt nghĩ tới.Lúc đó họ muốn phẩy tay áo bỏ đi, nhưng Lâm Thiệu Huy lại ngăn cản họ lại, Lâm Thiệu Huy nói khách sạn Caesar sẽ cho người đưa thức ăn tới, khi ấy tất cả mọi người đều trở thành trò cười.Mà bây giờ...!Trời ơi!Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn đồng loạt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, ánh mắt chất chứa sự nghi ngờ, dò hỏi.Đối mặt với sự chất sấn của ba người họ, khóe miệng Lâm Thiệu Huy khẽ cong lên, anh cười khổ nói:"Anh chỉ đoán mò mà thôi, không ngờ lại đoán trúng, hơn nữa vừa nãy lúc ăn cơm, mấy người Lưu Chấn Hoàng và Chu Thanh Sang cũng có nói với anh câu nào đâu.Sao anh có thể biết cậu Lâm được?"Đương nhiên là anh không quen cậu Lâm rồi.Bởi vì vốn dĩ anh là cậu Lâm, đâu có cần quen nhau.Hả?Lâm Thiệu Huy đáp lại khiến Bạch Tố Y nhíu mày.Không sai.Lúc ăn cơm, cô có quan sát mối quan hệ giữa mấy người Lưu Chấn Hoàng và Lâm Thiệu Huy, dường như họ không quen Lâm Thiệu Huy.Từ đầu tới cuối không có bất kỳ trao đổi nào cả.Ồ...!Chẳng biết vì sao, Thẩm Ngọc Trân lại thấy hơi buông lỏng, bà cười nói:"Được rồi, Bạch Tố Y à, con đừng suy nghĩ bậy bạ nữa, Lâm Thiệu Huy ở nhà chúng ta đã ba năm, nó có bối cảnh gì chẳng lẽ chúng ta không biết à?""Đúng đó, Lâm Thiệu Huy không thể quen mấy người Lưu Chấn Hoàng được, càng không thể quen biết cậu Lâm đâu."Đương nhiên hai vợ chồng Thẩm Ngọc Trân không tin tưởng được rồi, chuyện này có liên quan đến Lâm Thiệu Huy đấy.Nghe nói vậy, Bạch Tố Y lại liếc nhìn Lâm Thiệu Huy một lượt, từ đầu tới cuối vẻ mặt anh đều vô cùng bình tĩnh, cô đành bất đắc dĩ bỏ qua suy đoán này."Được rồi, không còn sớm nữa, hai đứa con cũng nghỉ ngơi sớm đi!"Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn có vẻ rất vui, sau khi nói xong, hai vợ chồng cũng về phòng đi nghỉ.Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y cũng đi rửa mặt rồi về phòng hai người.Mặc dù đã kết hôn được ba năm nhưng họ lại chưa bao giờ xảy ra chuyện gì cả.Bình thường Lâm Thiệu Huy đều nằm ngủ dưới đất.Đương nhiên giường sẽ nhường lại cho Bạch Tố Y.Chỉ là ngay khi Lâm Thiệu Huy định bày nệm ra đi nghỉ, Bạch Tố Y trên giường lại nói với anh:"Lâm Thiệu Huy, tối nay anh lên giường ngủ đi..."Nói xong, mặt của Bạch Tố Y đỏ ửng..