“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 75: Chương 75
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Ngủ trên giường?Lâm Thiệu Huy thoáng sững sờ, ba năm qua, đây là lần đầu tiên Bạch Tố Y cho mình lên giường ngủ."Được."Ngay lập tức, Lâm Thiệu Huy gật đầu bò lên giường.Mùi hương con gái thơm ngát nhẹ nhàng phảng phất trên người Bạch Tố Y, nhất thời làm Lâm Thiệu Huy váng vất."Vợ à, mình..." Lâm Thiệu Huy cười hì hì định nói thêm gì đó.Bạch Tố Y trừng mắt, nũng nịu mắng:"Lâm Thiệu Huy, em sợ anh cảm lạnh nên mới để cho anh lên giường, anh đừng mơ hão nữa!""À, được rồi." Lâm Thiệu Huy bất đắc dĩ, chỉ có thể chui vào chăn, sau đó thì bắt đầu nghỉ ngơi.Ánh trăng sáng ngoài cửa sổ len lỏi vào phòng.Nhưng trái tim Bạch Tố Y vẫn đập nhanh thình thịch không ngừng, khiến cô phải trở mình trằn trọc, khó mà ngủ được.Mà khi cô lắng nghe, hơi thở của Lâm Thiệu Huy đã dần bình ổn, có lẽ anh đã ngủ say rồi.Cô không khỏi nghiêng người, quay đầu nhìn về phía khuôn mặt ngủ say của Lâm Thiệu Huy."Mặc dù em không biết anh có liên quan đến cậu Lâm kia không?""Nhưng anh là chồng em.""Cả đời này vẫn thế."Vẻ dịu dàng hiện lên trong đôi mắt Bạch Tố Y, cô nhẹ nhàng nghiêng đầu, sau đó hôn lên trán Lâm Thiệu Huy một cái.Chỉ là cô không hề nhìn thấy.Khóe miệng Lâm Thiệu Huy cong lên một độ cong hạnh phúc ngọt ngào.Sáng sớm hôm sau..||||| Truyện đề cử: Nông Kiều Có Phúc |||||Bốn người trong nhà rời giường rất sớm.Thẩm Ngọc Trân dậy sớm làm bữa sáng, sau đó xới cho mỗi người một bát cơm.Sau khi gia đình ăn cơm xong.Trên ti vi phát một mục tin tức:"Tin từ bệnh viện nhân dân số 1 thành phố Nam Giang, hôm qua, trong giải thi đấu Đông - Tây y, viện trưởng bệnh viện nhân dân Cao Chí Viễn không địch nổi chuyên gia Tây y Mike.""Hiện nay, chuyên gia Tây y Mike đã đi mười hai thành phố trong cả nước, khiêu chiến mười hai chuyên gia Đông y và đều giành chiến thắng toàn bộ."Cái gì?Nghe thấy tin tức đó, sắc mặt mấy người Bạch Tuấn Sơn đều biến đổi.Ông Cao là quý khách của nhà họ Bạch.Trước đó ông đã nhận ra phương thuốc hồi sinh của Lâm Thiệu Huy.Trong giới y học Nam Giang, có thể nói ông là người số một.Chỉ là không ngờ rằng, ông cũng bị đánh bại bởi Tây y.Không chỉ dừng ở đó.Hình ảnh trên ti vi thoáng chuyển, một bác sĩ người nước ngoài xuất hiện.Ông ta mặc áo blouse, đeo mắt kính gọng vàng, vẻ mặt kiêu ngạo và khinh thường hết sức.Ông ta nhìn về phía máy quay, nói bằng tiếng Việt kém chất lượng, lớn lối bảo:"Đây là chiến thắng thứ mười hai của tôi, trong mắt những người phương Tây chúng tôi, Đông y chỉ là thứ đồ bỏ đi, không đáng nhắc tới."Đông y đã trở thành quá khứ rồi, Mike tôi tuyên bố lần nữa, tôi sẽ trở thành ác mộng của giới Đông y ở đất nước này!"Ồ!Đúng là ngang ngược phách lối.Sau khi nói xong, không chỉ những phóng viên trên ti vi phải ồ lên thảng thốt.Mà người nhà Bạch Tố Y đang xem tin tức cũng tức muốn bể phổi.Rầm!Bạch Tố Y ném đôi đũa trong tay xuống mặt bàn, gương mặt tức giận đến đỏ bừng:"Đúng là khinh người quá đáng.Bác sĩ nước ngoài này dám làm nhục giới Đông y của nước mình như vậy!""Đúng đấy, ông ta không có tư cách gì cả, thuốc hồi sinh chữa khỏi viêm phổi AS là thuốc Đông y đó.Ông ta có tư cách gì mà khinh bỉ Đông y chứ?" Bạch Tuấn Sơn cũng tức giận đến mức ăn không ngon.Mà nhìn thấy cảnh tượng này.Lâm Thiệu Huy hơi nhướng mày, không thể không nói, người phương Tây tên Mike này khiến người ta thấy khó chịu thật.Anh nhìn về phía Bạch Tố Y rồi hỏi:"Vợ à, em có muốn dạy dỗ tên nước ngoài này không?""Đương nhiên rồi.Ông ta là cái gì mà dám khinh bỉ Đông y của nước mình, em chỉ mong có người đứng ra dạy dỗ ông ta một bài học nhớ đời." Bạch Tố Y thở phì phò, đôi mắt xinh đẹp chứa đầy lửa giận.Nghe cô nói thế.Lâm Thiệu Huy gật đầu, nhìn về phía Mike trên ti vi có thêm phần cân nhắc.Ring ring ring!Đúng lúc này, điện thoại của Bạch Tuấn Sơn vang lên.Sau khi ông bắt máy, sắc mặt của ông thoáng đổi:"Cái gì? Bệnh tình của ba...!Nguy kịch?".
Ngủ trên giường?
Lâm Thiệu Huy thoáng sững sờ, ba năm qua, đây là lần đầu tiên Bạch Tố Y cho mình lên giường ngủ.
"Được."
Ngay lập tức, Lâm Thiệu Huy gật đầu bò lên giường.
Mùi hương con gái thơm ngát nhẹ nhàng phảng phất trên người Bạch Tố Y, nhất thời làm Lâm Thiệu Huy váng vất.
"Vợ à, mình..." Lâm Thiệu Huy cười hì hì định nói thêm gì đó.
Bạch Tố Y trừng mắt, nũng nịu mắng:
"Lâm Thiệu Huy, em sợ anh cảm lạnh nên mới để cho anh lên giường, anh đừng mơ hão nữa!"
"À, được rồi." Lâm Thiệu Huy bất đắc dĩ, chỉ có thể chui vào chăn, sau đó thì bắt đầu nghỉ ngơi.
Ánh trăng sáng ngoài cửa sổ len lỏi vào phòng.
Nhưng trái tim Bạch Tố Y vẫn đập nhanh thình thịch không ngừng, khiến cô phải trở mình trằn trọc, khó mà ngủ được.
Mà khi cô lắng nghe, hơi thở của Lâm Thiệu Huy đã dần bình ổn, có lẽ anh đã ngủ say rồi.
Cô không khỏi nghiêng người, quay đầu nhìn về phía khuôn mặt ngủ say của Lâm Thiệu Huy.
"Mặc dù em không biết anh có liên quan đến cậu Lâm kia không?"
"Nhưng anh là chồng em."
"Cả đời này vẫn thế."
Vẻ dịu dàng hiện lên trong đôi mắt Bạch Tố Y, cô nhẹ nhàng nghiêng đầu, sau đó hôn lên trán Lâm Thiệu Huy một cái.
Chỉ là cô không hề nhìn thấy.
Khóe miệng Lâm Thiệu Huy cong lên một độ cong hạnh phúc ngọt ngào.
Sáng sớm hôm sau.
.
||||| Truyện đề cử: Nông Kiều Có Phúc |||||
Bốn người trong nhà rời giường rất sớm.
Thẩm Ngọc Trân dậy sớm làm bữa sáng, sau đó xới cho mỗi người một bát cơm.
Sau khi gia đình ăn cơm xong.
Trên ti vi phát một mục tin tức:
"Tin từ bệnh viện nhân dân số 1 thành phố Nam Giang, hôm qua, trong giải thi đấu Đông - Tây y, viện trưởng bệnh viện nhân dân Cao Chí Viễn không địch nổi chuyên gia Tây y Mike."
"Hiện nay, chuyên gia Tây y Mike đã đi mười hai thành phố trong cả nước, khiêu chiến mười hai chuyên gia Đông y và đều giành chiến thắng toàn bộ."
Cái gì?
Nghe thấy tin tức đó, sắc mặt mấy người Bạch Tuấn Sơn đều biến đổi.
Ông Cao là quý khách của nhà họ Bạch.
Trước đó ông đã nhận ra phương thuốc hồi sinh của Lâm Thiệu Huy.
Trong giới y học Nam Giang, có thể nói ông là người số một.
Chỉ là không ngờ rằng, ông cũng bị đánh bại bởi Tây y.
Không chỉ dừng ở đó.
Hình ảnh trên ti vi thoáng chuyển, một bác sĩ người nước ngoài xuất hiện.
Ông ta mặc áo blouse, đeo mắt kính gọng vàng, vẻ mặt kiêu ngạo và khinh thường hết sức.
Ông ta nhìn về phía máy quay, nói bằng tiếng Việt kém chất lượng, lớn lối bảo:
"Đây là chiến thắng thứ mười hai của tôi, trong mắt những người phương Tây chúng tôi, Đông y chỉ là thứ đồ bỏ đi, không đáng nhắc tới.
"Đông y đã trở thành quá khứ rồi, Mike tôi tuyên bố lần nữa, tôi sẽ trở thành ác mộng của giới Đông y ở đất nước này!"
Ồ!
Đúng là ngang ngược phách lối.
Sau khi nói xong, không chỉ những phóng viên trên ti vi phải ồ lên thảng thốt.
Mà người nhà Bạch Tố Y đang xem tin tức cũng tức muốn bể phổi.
Rầm!
Bạch Tố Y ném đôi đũa trong tay xuống mặt bàn, gương mặt tức giận đến đỏ bừng:
"Đúng là khinh người quá đáng.
Bác sĩ nước ngoài này dám làm nhục giới Đông y của nước mình như vậy!"
"Đúng đấy, ông ta không có tư cách gì cả, thuốc hồi sinh chữa khỏi viêm phổi AS là thuốc Đông y đó.
Ông ta có tư cách gì mà khinh bỉ Đông y chứ?" Bạch Tuấn Sơn cũng tức giận đến mức ăn không ngon.
Mà nhìn thấy cảnh tượng này.
Lâm Thiệu Huy hơi nhướng mày, không thể không nói, người phương Tây tên Mike này khiến người ta thấy khó chịu thật.
Anh nhìn về phía Bạch Tố Y rồi hỏi:
"Vợ à, em có muốn dạy dỗ tên nước ngoài này không?"
"Đương nhiên rồi.
Ông ta là cái gì mà dám khinh bỉ Đông y của nước mình, em chỉ mong có người đứng ra dạy dỗ ông ta một bài học nhớ đời." Bạch Tố Y thở phì phò, đôi mắt xinh đẹp chứa đầy lửa giận.
Nghe cô nói thế.
Lâm Thiệu Huy gật đầu, nhìn về phía Mike trên ti vi có thêm phần cân nhắc.
Ring ring ring!
Đúng lúc này, điện thoại của Bạch Tuấn Sơn vang lên.
Sau khi ông bắt máy, sắc mặt của ông thoáng đổi:
"Cái gì? Bệnh tình của ba...!Nguy kịch?".
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Ngủ trên giường?Lâm Thiệu Huy thoáng sững sờ, ba năm qua, đây là lần đầu tiên Bạch Tố Y cho mình lên giường ngủ."Được."Ngay lập tức, Lâm Thiệu Huy gật đầu bò lên giường.Mùi hương con gái thơm ngát nhẹ nhàng phảng phất trên người Bạch Tố Y, nhất thời làm Lâm Thiệu Huy váng vất."Vợ à, mình..." Lâm Thiệu Huy cười hì hì định nói thêm gì đó.Bạch Tố Y trừng mắt, nũng nịu mắng:"Lâm Thiệu Huy, em sợ anh cảm lạnh nên mới để cho anh lên giường, anh đừng mơ hão nữa!""À, được rồi." Lâm Thiệu Huy bất đắc dĩ, chỉ có thể chui vào chăn, sau đó thì bắt đầu nghỉ ngơi.Ánh trăng sáng ngoài cửa sổ len lỏi vào phòng.Nhưng trái tim Bạch Tố Y vẫn đập nhanh thình thịch không ngừng, khiến cô phải trở mình trằn trọc, khó mà ngủ được.Mà khi cô lắng nghe, hơi thở của Lâm Thiệu Huy đã dần bình ổn, có lẽ anh đã ngủ say rồi.Cô không khỏi nghiêng người, quay đầu nhìn về phía khuôn mặt ngủ say của Lâm Thiệu Huy."Mặc dù em không biết anh có liên quan đến cậu Lâm kia không?""Nhưng anh là chồng em.""Cả đời này vẫn thế."Vẻ dịu dàng hiện lên trong đôi mắt Bạch Tố Y, cô nhẹ nhàng nghiêng đầu, sau đó hôn lên trán Lâm Thiệu Huy một cái.Chỉ là cô không hề nhìn thấy.Khóe miệng Lâm Thiệu Huy cong lên một độ cong hạnh phúc ngọt ngào.Sáng sớm hôm sau..||||| Truyện đề cử: Nông Kiều Có Phúc |||||Bốn người trong nhà rời giường rất sớm.Thẩm Ngọc Trân dậy sớm làm bữa sáng, sau đó xới cho mỗi người một bát cơm.Sau khi gia đình ăn cơm xong.Trên ti vi phát một mục tin tức:"Tin từ bệnh viện nhân dân số 1 thành phố Nam Giang, hôm qua, trong giải thi đấu Đông - Tây y, viện trưởng bệnh viện nhân dân Cao Chí Viễn không địch nổi chuyên gia Tây y Mike.""Hiện nay, chuyên gia Tây y Mike đã đi mười hai thành phố trong cả nước, khiêu chiến mười hai chuyên gia Đông y và đều giành chiến thắng toàn bộ."Cái gì?Nghe thấy tin tức đó, sắc mặt mấy người Bạch Tuấn Sơn đều biến đổi.Ông Cao là quý khách của nhà họ Bạch.Trước đó ông đã nhận ra phương thuốc hồi sinh của Lâm Thiệu Huy.Trong giới y học Nam Giang, có thể nói ông là người số một.Chỉ là không ngờ rằng, ông cũng bị đánh bại bởi Tây y.Không chỉ dừng ở đó.Hình ảnh trên ti vi thoáng chuyển, một bác sĩ người nước ngoài xuất hiện.Ông ta mặc áo blouse, đeo mắt kính gọng vàng, vẻ mặt kiêu ngạo và khinh thường hết sức.Ông ta nhìn về phía máy quay, nói bằng tiếng Việt kém chất lượng, lớn lối bảo:"Đây là chiến thắng thứ mười hai của tôi, trong mắt những người phương Tây chúng tôi, Đông y chỉ là thứ đồ bỏ đi, không đáng nhắc tới."Đông y đã trở thành quá khứ rồi, Mike tôi tuyên bố lần nữa, tôi sẽ trở thành ác mộng của giới Đông y ở đất nước này!"Ồ!Đúng là ngang ngược phách lối.Sau khi nói xong, không chỉ những phóng viên trên ti vi phải ồ lên thảng thốt.Mà người nhà Bạch Tố Y đang xem tin tức cũng tức muốn bể phổi.Rầm!Bạch Tố Y ném đôi đũa trong tay xuống mặt bàn, gương mặt tức giận đến đỏ bừng:"Đúng là khinh người quá đáng.Bác sĩ nước ngoài này dám làm nhục giới Đông y của nước mình như vậy!""Đúng đấy, ông ta không có tư cách gì cả, thuốc hồi sinh chữa khỏi viêm phổi AS là thuốc Đông y đó.Ông ta có tư cách gì mà khinh bỉ Đông y chứ?" Bạch Tuấn Sơn cũng tức giận đến mức ăn không ngon.Mà nhìn thấy cảnh tượng này.Lâm Thiệu Huy hơi nhướng mày, không thể không nói, người phương Tây tên Mike này khiến người ta thấy khó chịu thật.Anh nhìn về phía Bạch Tố Y rồi hỏi:"Vợ à, em có muốn dạy dỗ tên nước ngoài này không?""Đương nhiên rồi.Ông ta là cái gì mà dám khinh bỉ Đông y của nước mình, em chỉ mong có người đứng ra dạy dỗ ông ta một bài học nhớ đời." Bạch Tố Y thở phì phò, đôi mắt xinh đẹp chứa đầy lửa giận.Nghe cô nói thế.Lâm Thiệu Huy gật đầu, nhìn về phía Mike trên ti vi có thêm phần cân nhắc.Ring ring ring!Đúng lúc này, điện thoại của Bạch Tuấn Sơn vang lên.Sau khi ông bắt máy, sắc mặt của ông thoáng đổi:"Cái gì? Bệnh tình của ba...!Nguy kịch?".