Tác giả:

Woo.. Trời hôm nay thật đẹp, bầu trời trong veo, gió thổi thật mát. Đúng là thời tiết mùa thu thật đẹp. Hôm nay, cô mặc chiếc váy vàng nhạt, đi đôi giày Adidas trắng, không thể công nhận rằng: Dù trong hoàn cảnh nào cô đều rất đẹp. Nơi cô đang đứng là công viên dành cho những đôi tình nhân, nơi này được trang hoàng rất đẹp vì sắp có lễ hội diễn ra, mỗi năm chỉ có một lần. Nhìn người con trai trước mặt cô lại nhớ trước đó vài tiếng cô đã tự đưa ra cho bản thân một lộ trình mới trong cuộc đời của chính mình. Cô từ bỏ tất cả, những thứ mà ai cũng mong muốn để đổi lấy tự do và hạnh phúc của bản thân. Cô muốn cùng anh ta bỏ trốn, đi đến nơi mà ông nội cô không tìm được, cô từ bỏ địa vị, tiền tài để mong được sống bình yên bên người đàn ông mình yêu, vậy mà khi cô chọn từ bỏ mọi thứ, hắn lại chọn từ bỏ cô. Hahaha, cô cười một cách châm biếm. Thật nực cười, khi mà cô cứ nghĩ tình yêu của mình sẽ đủ lớn để vượt qua tất cả. Thì ra là không, không có thứ tình yêu đó. Có lẽ ông nội cô nói đúng…

Chương 69: 69: Bữa Tiệc Hoàng Gia 16

Có Anh Thật TốtTác giả: Mạc LinhhTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhWoo.. Trời hôm nay thật đẹp, bầu trời trong veo, gió thổi thật mát. Đúng là thời tiết mùa thu thật đẹp. Hôm nay, cô mặc chiếc váy vàng nhạt, đi đôi giày Adidas trắng, không thể công nhận rằng: Dù trong hoàn cảnh nào cô đều rất đẹp. Nơi cô đang đứng là công viên dành cho những đôi tình nhân, nơi này được trang hoàng rất đẹp vì sắp có lễ hội diễn ra, mỗi năm chỉ có một lần. Nhìn người con trai trước mặt cô lại nhớ trước đó vài tiếng cô đã tự đưa ra cho bản thân một lộ trình mới trong cuộc đời của chính mình. Cô từ bỏ tất cả, những thứ mà ai cũng mong muốn để đổi lấy tự do và hạnh phúc của bản thân. Cô muốn cùng anh ta bỏ trốn, đi đến nơi mà ông nội cô không tìm được, cô từ bỏ địa vị, tiền tài để mong được sống bình yên bên người đàn ông mình yêu, vậy mà khi cô chọn từ bỏ mọi thứ, hắn lại chọn từ bỏ cô. Hahaha, cô cười một cách châm biếm. Thật nực cười, khi mà cô cứ nghĩ tình yêu của mình sẽ đủ lớn để vượt qua tất cả. Thì ra là không, không có thứ tình yêu đó. Có lẽ ông nội cô nói đúng… Cầm súng lên, mọi người cứ nghĩ cô định giết Ngao Toản liền sợ hãi, nhưng cô quay phắt một cái.Nhắm họng súng về phía Từ Thiên Hạo.Vì Từ Thiên Hạo đứng gần Hoàng đế nên mọi người lại nghĩ cô định mưu sát Hoàng đế, liền hét lên.“Cô ta điên rồi! Đó là Hoàng thượng đó, nếu cô ta mà bắn thì chỉ có con đường chết mà thôi.”“ Cô ta định giết Hoàng đế sao?”“Vậy là cô ta hạ Ngao Toản để thuận tiện cho việc giết Hoàng thượng dễ hơn ư?”“Cô ta rốt cuộc là ai, có thù hận gì với Hoàng gia, lại dám một mình đến đây giết Hoàng đế”“Các người thử nói xem, tối hôm nay, Hoàng đế thông báo về việc bảo vật và Họa quốc.Không phải Hoàng gia xác nhận hai thứ đó đều có thật sao.Tôi nghĩ chỉ có hai trường hợp, một là cướp bảo vật, hai là cô gái đó là người Họa quốc thôi”“ Đúng, đúng, đúng, tôi thấy chỉ có như vậy thôi”“ Nếu là người đến cướp bảo vật còn đỡ, nhưng nếu thực sự là người Họa quốc thì xong rồi.Phải làm sao đây.”“ Mấy người quên Thiên Sát của Hoàng gia rồi sao.Dù là người Họa quốc cũng không thể lấy một chọi mười được chứ.”“ Nhưng từ lúc tới giờ sao không thấy Thiên Sát đâu”“ Cái đó nên hỏi Trưởng Công chúa chứ”Nhắc đến Trưởng Công chúa, mọi người đều hướng mắt về phía Âu Dương Hinh Vân, nhưng cô lại lườm bọn họ: “Nhìn gì mà nhìn, muốn gì”Thấy thái độ của Trưởng Công chúa như kiểu ăn phải thuốc nổ.Mọi người biết đường tránh đi.Đứa con gái điên này ít giao du thì hơn.Âu Dương Hinh Vân không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.Giang Y Linh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao con bé lại trở thành như vậy.Họng súng vẫn nhắm đến chỗ Từ Thiên Hạo.Hắn biết cô mục đích của cô là hắn.Nhưng hắn phải lấy Hoàng đế ra làm lá chắn, nếu không Thiên Sát Hoàng gia sẽ không ra mặt.“ Cô gái phía trước, bỏ súng xuống, có gì chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện” – Hắn tỏ ra như không quen cô, và dịch dần về phía Hoàng đếHoàng đế cảm thấy kì lạ, hắn và cô không thù không oán đến gặp mặt còn chưa gặp lần nào, tại sao cô lại nhắm bắn hắn.Cô có ý đồ gì với Hoàng gia, hay nói đúng hơn là về bảo vật hoặc là Họa quốc.“Cô muốn gì?” – Hoàng đế đi ngay vào vấn đề.Giang Y Linh không hiểu Hoàng đế nói gì.Cô muốn gì là sao.Mình đâu có muốn gì đâu...What?“Tôi chỉ muốn hắn” – cô chỉ họng súng về phía Từ Thiên Hạo.Hoàng đế nhìn sang kẻ đang đứng gần mình.“Cô muốn hắn? Chắc chứ?”Giang Y Linh: “Chắc chắn, tôi chỉ cần hắn, và Ngao Toản” – cô dứt khoát nói.Hoàng đế: “Từ Thiên Hạo thì được, nhưng Ngao Toản thì không”Từ Thiên Hạo kinh ngạc nhìn về phía Hoàng đế, ông ta lại chọn Ngao Toản mà không phải hắn.Chọn một tên ngu dốt như Ngao Toản sao?

Cầm súng lên, mọi người cứ nghĩ cô định giết Ngao Toản liền sợ hãi, nhưng cô quay phắt một cái.

Nhắm họng súng về phía Từ Thiên Hạo.

Vì Từ Thiên Hạo đứng gần Hoàng đế nên mọi người lại nghĩ cô định mưu sát Hoàng đế, liền hét lên.

“Cô ta điên rồi! Đó là Hoàng thượng đó, nếu cô ta mà bắn thì chỉ có con đường chết mà thôi.”

“ Cô ta định giết Hoàng đế sao?”

“Vậy là cô ta hạ Ngao Toản để thuận tiện cho việc giết Hoàng thượng dễ hơn ư?”

“Cô ta rốt cuộc là ai, có thù hận gì với Hoàng gia, lại dám một mình đến đây giết Hoàng đế”

“Các người thử nói xem, tối hôm nay, Hoàng đế thông báo về việc bảo vật và Họa quốc.

Không phải Hoàng gia xác nhận hai thứ đó đều có thật sao.

Tôi nghĩ chỉ có hai trường hợp, một là cướp bảo vật, hai là cô gái đó là người Họa quốc thôi”

“ Đúng, đúng, đúng, tôi thấy chỉ có như vậy thôi”

“ Nếu là người đến cướp bảo vật còn đỡ, nhưng nếu thực sự là người Họa quốc thì xong rồi.

Phải làm sao đây.”

“ Mấy người quên Thiên Sát của Hoàng gia rồi sao.

Dù là người Họa quốc cũng không thể lấy một chọi mười được chứ.”

“ Nhưng từ lúc tới giờ sao không thấy Thiên Sát đâu”

“ Cái đó nên hỏi Trưởng Công chúa chứ”

Nhắc đến Trưởng Công chúa, mọi người đều hướng mắt về phía Âu Dương Hinh Vân, nhưng cô lại lườm bọn họ: “Nhìn gì mà nhìn, muốn gì”

Thấy thái độ của Trưởng Công chúa như kiểu ăn phải thuốc nổ.

Mọi người biết đường tránh đi.

Đứa con gái điên này ít giao du thì hơn.

Âu Dương Hinh Vân không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Giang Y Linh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao con bé lại trở thành như vậy.

Họng súng vẫn nhắm đến chỗ Từ Thiên Hạo.

Hắn biết cô mục đích của cô là hắn.

Nhưng hắn phải lấy Hoàng đế ra làm lá chắn, nếu không Thiên Sát Hoàng gia sẽ không ra mặt.

“ Cô gái phía trước, bỏ súng xuống, có gì chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện” – Hắn tỏ ra như không quen cô, và dịch dần về phía Hoàng đế

Hoàng đế cảm thấy kì lạ, hắn và cô không thù không oán đến gặp mặt còn chưa gặp lần nào, tại sao cô lại nhắm bắn hắn.

Cô có ý đồ gì với Hoàng gia, hay nói đúng hơn là về bảo vật hoặc là Họa quốc.

“Cô muốn gì?” – Hoàng đế đi ngay vào vấn đề.

Giang Y Linh không hiểu Hoàng đế nói gì.

Cô muốn gì là sao.

Mình đâu có muốn gì đâu...What?

“Tôi chỉ muốn hắn” – cô chỉ họng súng về phía Từ Thiên Hạo.

Hoàng đế nhìn sang kẻ đang đứng gần mình.

“Cô muốn hắn? Chắc chứ?”

Giang Y Linh: “Chắc chắn, tôi chỉ cần hắn, và Ngao Toản” – cô dứt khoát nói.

Hoàng đế: “Từ Thiên Hạo thì được, nhưng Ngao Toản thì không”

Từ Thiên Hạo kinh ngạc nhìn về phía Hoàng đế, ông ta lại chọn Ngao Toản mà không phải hắn.

Chọn một tên ngu dốt như Ngao Toản sao?

Có Anh Thật TốtTác giả: Mạc LinhhTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhWoo.. Trời hôm nay thật đẹp, bầu trời trong veo, gió thổi thật mát. Đúng là thời tiết mùa thu thật đẹp. Hôm nay, cô mặc chiếc váy vàng nhạt, đi đôi giày Adidas trắng, không thể công nhận rằng: Dù trong hoàn cảnh nào cô đều rất đẹp. Nơi cô đang đứng là công viên dành cho những đôi tình nhân, nơi này được trang hoàng rất đẹp vì sắp có lễ hội diễn ra, mỗi năm chỉ có một lần. Nhìn người con trai trước mặt cô lại nhớ trước đó vài tiếng cô đã tự đưa ra cho bản thân một lộ trình mới trong cuộc đời của chính mình. Cô từ bỏ tất cả, những thứ mà ai cũng mong muốn để đổi lấy tự do và hạnh phúc của bản thân. Cô muốn cùng anh ta bỏ trốn, đi đến nơi mà ông nội cô không tìm được, cô từ bỏ địa vị, tiền tài để mong được sống bình yên bên người đàn ông mình yêu, vậy mà khi cô chọn từ bỏ mọi thứ, hắn lại chọn từ bỏ cô. Hahaha, cô cười một cách châm biếm. Thật nực cười, khi mà cô cứ nghĩ tình yêu của mình sẽ đủ lớn để vượt qua tất cả. Thì ra là không, không có thứ tình yêu đó. Có lẽ ông nội cô nói đúng… Cầm súng lên, mọi người cứ nghĩ cô định giết Ngao Toản liền sợ hãi, nhưng cô quay phắt một cái.Nhắm họng súng về phía Từ Thiên Hạo.Vì Từ Thiên Hạo đứng gần Hoàng đế nên mọi người lại nghĩ cô định mưu sát Hoàng đế, liền hét lên.“Cô ta điên rồi! Đó là Hoàng thượng đó, nếu cô ta mà bắn thì chỉ có con đường chết mà thôi.”“ Cô ta định giết Hoàng đế sao?”“Vậy là cô ta hạ Ngao Toản để thuận tiện cho việc giết Hoàng thượng dễ hơn ư?”“Cô ta rốt cuộc là ai, có thù hận gì với Hoàng gia, lại dám một mình đến đây giết Hoàng đế”“Các người thử nói xem, tối hôm nay, Hoàng đế thông báo về việc bảo vật và Họa quốc.Không phải Hoàng gia xác nhận hai thứ đó đều có thật sao.Tôi nghĩ chỉ có hai trường hợp, một là cướp bảo vật, hai là cô gái đó là người Họa quốc thôi”“ Đúng, đúng, đúng, tôi thấy chỉ có như vậy thôi”“ Nếu là người đến cướp bảo vật còn đỡ, nhưng nếu thực sự là người Họa quốc thì xong rồi.Phải làm sao đây.”“ Mấy người quên Thiên Sát của Hoàng gia rồi sao.Dù là người Họa quốc cũng không thể lấy một chọi mười được chứ.”“ Nhưng từ lúc tới giờ sao không thấy Thiên Sát đâu”“ Cái đó nên hỏi Trưởng Công chúa chứ”Nhắc đến Trưởng Công chúa, mọi người đều hướng mắt về phía Âu Dương Hinh Vân, nhưng cô lại lườm bọn họ: “Nhìn gì mà nhìn, muốn gì”Thấy thái độ của Trưởng Công chúa như kiểu ăn phải thuốc nổ.Mọi người biết đường tránh đi.Đứa con gái điên này ít giao du thì hơn.Âu Dương Hinh Vân không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.Giang Y Linh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao con bé lại trở thành như vậy.Họng súng vẫn nhắm đến chỗ Từ Thiên Hạo.Hắn biết cô mục đích của cô là hắn.Nhưng hắn phải lấy Hoàng đế ra làm lá chắn, nếu không Thiên Sát Hoàng gia sẽ không ra mặt.“ Cô gái phía trước, bỏ súng xuống, có gì chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện” – Hắn tỏ ra như không quen cô, và dịch dần về phía Hoàng đếHoàng đế cảm thấy kì lạ, hắn và cô không thù không oán đến gặp mặt còn chưa gặp lần nào, tại sao cô lại nhắm bắn hắn.Cô có ý đồ gì với Hoàng gia, hay nói đúng hơn là về bảo vật hoặc là Họa quốc.“Cô muốn gì?” – Hoàng đế đi ngay vào vấn đề.Giang Y Linh không hiểu Hoàng đế nói gì.Cô muốn gì là sao.Mình đâu có muốn gì đâu...What?“Tôi chỉ muốn hắn” – cô chỉ họng súng về phía Từ Thiên Hạo.Hoàng đế nhìn sang kẻ đang đứng gần mình.“Cô muốn hắn? Chắc chứ?”Giang Y Linh: “Chắc chắn, tôi chỉ cần hắn, và Ngao Toản” – cô dứt khoát nói.Hoàng đế: “Từ Thiên Hạo thì được, nhưng Ngao Toản thì không”Từ Thiên Hạo kinh ngạc nhìn về phía Hoàng đế, ông ta lại chọn Ngao Toản mà không phải hắn.Chọn một tên ngu dốt như Ngao Toản sao?

Chương 69: 69: Bữa Tiệc Hoàng Gia 16