CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 131
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 131Tống Hân Nghiên đè trái tim đang đập loạn của mình lại: “Đầu Gỗ, chuyện này quá kỳ lạ, trong lòng tớ đang hoảng lắm đấy, luôn cảm thấy…”“Không sao, không sao đâu, chuyện này vẫn chưa được chứng thực mà.”Khương Thu Mộc rất nghĩa khí an ủi cô: “Cậu đừng vội nghĩ nhiều làm gì, mọi chuyện cứ đợi tớ xác minh đã rồi nói tiếp. Cho dù Tưởng Tử Hàn không phải cậu của Hoắc Tấn Trung, cậu lấy anh ta cũng không thiệt thòi mà. Người này mặc dù ngoài mặt nhìn có vẻ hơi lạnh lùng, nhưng anh ta đối xử với cậu rất tốt, cậu nhìn cái thẻ ngân hàng limited với thẻ lương kia đi, đưa hết cho cậu mà không suy nghĩ gì cả, đi công tác cũng yên tâm để con gái ở với cậu, tin tưởng câu biết bao nhiêu…”“Tin tưởng cái con khỉ!”Tống Hân Nghiên nghiến răng, đè giọng rít lên: “Anh ta không phải cậu của Hoắc Tấn Trung thì tớ lấy anh ta có nghĩa lý gì nữa?”Khương Thu Mộc càng chột dạ.Trong lòng Tống Hân Nghiên cực kỳ phức tạp: “Thôi bỏ đi, cậu điều tra giúp tớ nhanh đi.”Cúp điện thoại, Tống Hân Nghiên nằm phịch xuống.Thế nhưng, cô vừa mới nằm xuống thì đã vang lên tiếng gõ cửa phòng.“Tống Hân Nghiên…”Giọng nói mềm nhũn của bé con vang lên ngoài cửa.Tống Hân Nghiên vội xuống giường chạy đi mở cửa.Cô bé đã gắng gượng không nổi nữa, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh ôm bụng ngồi dưới đất khóc: “… Tôi đau bụng quá.”Tống Hân Nghiên bị dọa cho hết hồn: “Đừng sợ, cô lập tức đưa cháu tới bệnh viện đây.”Cô không kịp thay quần áo đã bế bé con chạy ra ngoài.Cô bế bé con hoang mang chạy ra cửa, hai người đàn ông mặc đồ đen từ trước xông tới: “Đã xảy ra chuyện gì?”Nói xong liền muốn bế bé con.Tống Hân Nghiên đề phòng lùi về sau.Tưởng Minh Trúc yếu ớt nằm trong lòng kéo góc áo cô: “Họ là vệ sĩ lão Tưởng để lại.”Một chiếc Sedan màu đen chạy tới.Vệ sĩ mở cửa: “Mau lên xe đi.”Tống Hân Nghiên không kịp nghĩ nhiều, cô vội bế bé con lên xe.Xe chạy như bay trên đường.Tống Hân Nghiên nghe thấy giọng vệ sĩ lạnh lùng gọi điện thoại liên hệ với bệnh viện và bác sĩ, đầu óc hoảng loạn của cô cũng dần bình tĩnh lại.Cô an ủi Tưởng Minh Trúc đang khó chịu đến mức bật khóc trong lòng mình, sự kinh ngạc và lo lắng cuồn cuộn dưới đáy lòng.Rốt cuộc Tưởng Tử Hàn là ai?Vệ sĩ được huấn luyện bài bản túc trực chờ lệnh 24/24, lái xe Rolls Royce, căn bản không phải là chiếc Prado phổ thông mà cô thường thấy kia.Những thứ này, dù là cái nào đều không thể khiến cô liên tưởng tới Tưởng Tử Hàn trong ấn tượng của cô.
CHƯƠNG 131
Tống Hân Nghiên đè trái tim đang đập loạn của mình lại: “Đầu Gỗ, chuyện này quá kỳ lạ, trong lòng tớ đang hoảng lắm đấy, luôn cảm thấy…”
“Không sao, không sao đâu, chuyện này vẫn chưa được chứng thực mà.”
Khương Thu Mộc rất nghĩa khí an ủi cô: “Cậu đừng vội nghĩ nhiều làm gì, mọi chuyện cứ đợi tớ xác minh đã rồi nói tiếp. Cho dù Tưởng Tử Hàn không phải cậu của Hoắc Tấn Trung, cậu lấy anh ta cũng không thiệt thòi mà. Người này mặc dù ngoài mặt nhìn có vẻ hơi lạnh lùng, nhưng anh ta đối xử với cậu rất tốt, cậu nhìn cái thẻ ngân hàng limited với thẻ lương kia đi, đưa hết cho cậu mà không suy nghĩ gì cả, đi công tác cũng yên tâm để con gái ở với cậu, tin tưởng câu biết bao nhiêu…”
“Tin tưởng cái con khỉ!”
Tống Hân Nghiên nghiến răng, đè giọng rít lên: “Anh ta không phải cậu của Hoắc Tấn Trung thì tớ lấy anh ta có nghĩa lý gì nữa?”
Khương Thu Mộc càng chột dạ.
Trong lòng Tống Hân Nghiên cực kỳ phức tạp: “Thôi bỏ đi, cậu điều tra giúp tớ nhanh đi.”
Cúp điện thoại, Tống Hân Nghiên nằm phịch xuống.
Thế nhưng, cô vừa mới nằm xuống thì đã vang lên tiếng gõ cửa phòng.
“Tống Hân Nghiên…”
Giọng nói mềm nhũn của bé con vang lên ngoài cửa.
Tống Hân Nghiên vội xuống giường chạy đi mở cửa.
Cô bé đã gắng gượng không nổi nữa, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh ôm bụng ngồi dưới đất khóc: “… Tôi đau bụng quá.”
Tống Hân Nghiên bị dọa cho hết hồn: “Đừng sợ, cô lập tức đưa cháu tới bệnh viện đây.”
Cô không kịp thay quần áo đã bế bé con chạy ra ngoài.
Cô bế bé con hoang mang chạy ra cửa, hai người đàn ông mặc đồ đen từ trước xông tới: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Nói xong liền muốn bế bé con.
Tống Hân Nghiên đề phòng lùi về sau.
Tưởng Minh Trúc yếu ớt nằm trong lòng kéo góc áo cô: “Họ là vệ sĩ lão Tưởng để lại.”
Một chiếc Sedan màu đen chạy tới.
Vệ sĩ mở cửa: “Mau lên xe đi.”
Tống Hân Nghiên không kịp nghĩ nhiều, cô vội bế bé con lên xe.
Xe chạy như bay trên đường.
Tống Hân Nghiên nghe thấy giọng vệ sĩ lạnh lùng gọi điện thoại liên hệ với bệnh viện và bác sĩ, đầu óc hoảng loạn của cô cũng dần bình tĩnh lại.
Cô an ủi Tưởng Minh Trúc đang khó chịu đến mức bật khóc trong lòng mình, sự kinh ngạc và lo lắng cuồn cuộn dưới đáy lòng.
Rốt cuộc Tưởng Tử Hàn là ai?
Vệ sĩ được huấn luyện bài bản túc trực chờ lệnh 24/24, lái xe Rolls Royce, căn bản không phải là chiếc Prado phổ thông mà cô thường thấy kia.
Những thứ này, dù là cái nào đều không thể khiến cô liên tưởng tới Tưởng Tử Hàn trong ấn tượng của cô.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 131Tống Hân Nghiên đè trái tim đang đập loạn của mình lại: “Đầu Gỗ, chuyện này quá kỳ lạ, trong lòng tớ đang hoảng lắm đấy, luôn cảm thấy…”“Không sao, không sao đâu, chuyện này vẫn chưa được chứng thực mà.”Khương Thu Mộc rất nghĩa khí an ủi cô: “Cậu đừng vội nghĩ nhiều làm gì, mọi chuyện cứ đợi tớ xác minh đã rồi nói tiếp. Cho dù Tưởng Tử Hàn không phải cậu của Hoắc Tấn Trung, cậu lấy anh ta cũng không thiệt thòi mà. Người này mặc dù ngoài mặt nhìn có vẻ hơi lạnh lùng, nhưng anh ta đối xử với cậu rất tốt, cậu nhìn cái thẻ ngân hàng limited với thẻ lương kia đi, đưa hết cho cậu mà không suy nghĩ gì cả, đi công tác cũng yên tâm để con gái ở với cậu, tin tưởng câu biết bao nhiêu…”“Tin tưởng cái con khỉ!”Tống Hân Nghiên nghiến răng, đè giọng rít lên: “Anh ta không phải cậu của Hoắc Tấn Trung thì tớ lấy anh ta có nghĩa lý gì nữa?”Khương Thu Mộc càng chột dạ.Trong lòng Tống Hân Nghiên cực kỳ phức tạp: “Thôi bỏ đi, cậu điều tra giúp tớ nhanh đi.”Cúp điện thoại, Tống Hân Nghiên nằm phịch xuống.Thế nhưng, cô vừa mới nằm xuống thì đã vang lên tiếng gõ cửa phòng.“Tống Hân Nghiên…”Giọng nói mềm nhũn của bé con vang lên ngoài cửa.Tống Hân Nghiên vội xuống giường chạy đi mở cửa.Cô bé đã gắng gượng không nổi nữa, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh ôm bụng ngồi dưới đất khóc: “… Tôi đau bụng quá.”Tống Hân Nghiên bị dọa cho hết hồn: “Đừng sợ, cô lập tức đưa cháu tới bệnh viện đây.”Cô không kịp thay quần áo đã bế bé con chạy ra ngoài.Cô bế bé con hoang mang chạy ra cửa, hai người đàn ông mặc đồ đen từ trước xông tới: “Đã xảy ra chuyện gì?”Nói xong liền muốn bế bé con.Tống Hân Nghiên đề phòng lùi về sau.Tưởng Minh Trúc yếu ớt nằm trong lòng kéo góc áo cô: “Họ là vệ sĩ lão Tưởng để lại.”Một chiếc Sedan màu đen chạy tới.Vệ sĩ mở cửa: “Mau lên xe đi.”Tống Hân Nghiên không kịp nghĩ nhiều, cô vội bế bé con lên xe.Xe chạy như bay trên đường.Tống Hân Nghiên nghe thấy giọng vệ sĩ lạnh lùng gọi điện thoại liên hệ với bệnh viện và bác sĩ, đầu óc hoảng loạn của cô cũng dần bình tĩnh lại.Cô an ủi Tưởng Minh Trúc đang khó chịu đến mức bật khóc trong lòng mình, sự kinh ngạc và lo lắng cuồn cuộn dưới đáy lòng.Rốt cuộc Tưởng Tử Hàn là ai?Vệ sĩ được huấn luyện bài bản túc trực chờ lệnh 24/24, lái xe Rolls Royce, căn bản không phải là chiếc Prado phổ thông mà cô thường thấy kia.Những thứ này, dù là cái nào đều không thể khiến cô liên tưởng tới Tưởng Tử Hàn trong ấn tượng của cô.