Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 132

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 132…Đến bệnh viện, bác sĩ cấp cứu đã chờ sẵn.Cố Vũ Tùng dẫn các giáo sư và chuyên gia, đích thân đứng chờ trước phòng cấp cứu, người vừa đến đã lập tức được đẩy vào phòng cấp cứu.Tống Hân Nghiên bị chặn ngoài phòng cấp cứu vừa lo lắng vừa hoang mang.Cô đã cưới người nào thế này?Mặc dù anh là bác sĩ ở bệnh viện này, anh và Cố Vũ Tùng là bạn bè, nhưng Cố Vũ Tùng là viện trưởng bệnh viện, còn anh là một người bình thường. Anh có quyền thế, năng lực gì mà có thể khiến bệnh viện thông đường cho con anh, khiến các chuyên gia, giáo sư như lâm đại địch, bày ra thế trận phô trương thế này?Tất cả những chuyện này đều đang chứng tỏ một điều… Tưởng Tử Hàn này căn bản không phải người cậu của Hoắc Tấn Trung mà cô muốn lấy!Mặc dù quyền thế nhà ông ngoại của Hoắc Tấn Trung không đến nỗi nào, nhưng còn lâu mới đạt tới trình độ này!Tống Hân Nghiên hoàn toàn hoang mang, cô đợi ngoài phòng cấp cứu một ngày mà như một năm.Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng cấp cứu mở ra, Cố Vũ Tùng đi ra từ bên trong.Tống Hân Nghiên vội vàng chạy tới: “Cậu Cố, Minh Trúc thế nào rồi?”“Ăn đồ cay nóng nên bị viêm dạ dày cấp tính, cần phải ở bệnh viên truyền nước và quan sát mấy ngày, nhưng mà mấy ngày sau phải đặc biệt chú ý ăn đồ thanh đạm.”Tống Hân Nghiên vừa hoảng vừa sợ cả một đêm, giờ khắc này sắc mặt càng trắng bệch.Cô vội vàng gật đầu đồng ý, vô cùng hổ thẹn nói: “Là do tôi sai, buổi tối tôi không nên dẫn con bé đi ăn lẩu.”Ăn lẩu?Cố Vũ Tùng vô thức nhăn mày. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Lẽ nào anh Hàn không nói với cô tình hình sức khỏe của con bé hay sao?Dù trong lòng rất nghi hoặc, nhưng thấy dáng vẻ đau lòng của Tống Hân Nghiên, anh ta cũng không cách nào trách móc nặng nề.Cố Vũ Tùng chỉ có thể làm người tốt, an ủi cô: “Chuyện này không trách chị được. Dạ dày trẻ nhỏ vốn đã yếu ớt, cho dù không phải đồ cay, những đồ ăn khác cũng có thể gây ra bệnh viêm dạ dày, lớn hơn chút nữa là ổn thôi.”Tống Hân Nghiên nở một nụ cười khiên cưỡng.Tưởng Minh Trúc đã được đẩy ra, cô vội vào phòng bệnh với cô bé.Sau khi truyền nước, cuối cùng cô nhóc cũng thoải mái hơn được một chút, giờ đã ngủ say.Tống Hân Nghiên ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt trắng bệch của cô bé mà tự trách không thôi, nước mắt đau lòng lăn dài xuống má.Giống như người bị bệnh là cô, đau đến mức trái tim cô co rút đau đớn, cô âm thầm cầu nguyện cho bé con sớm khỏe lại.Vì canh Tưởng Minh Trúc truyền nước nên Tống Hân Nghiên không chợp mắt cả đêm.Trời vừa sáng, cửa phòng bệnh đã bị người nào đó nôn nóng đẩy ra.Tưởng Tử Hàn cuốn theo hơi lạnh toàn thân bước nhanh vào phòng bệnh.Tống Hân Nghiên lập tức đứng dậy đón anh, quan tâm hỏi: “Anh đi suốt đêm về sao? Xin lỗi, tôi không chăm sóc tối cho Minh Trúc, có phải đã làm lỡ công việc của anh không?”Tưởng Tử Hàn trực tiếp đi lướt qua cô, không thèm nhìn cô lấy một cái.

CHƯƠNG 132

Đến bệnh viện, bác sĩ cấp cứu đã chờ sẵn.

Cố Vũ Tùng dẫn các giáo sư và chuyên gia, đích thân đứng chờ trước phòng cấp cứu, người vừa đến đã lập tức được đẩy vào phòng cấp cứu.

Tống Hân Nghiên bị chặn ngoài phòng cấp cứu vừa lo lắng vừa hoang mang.

Cô đã cưới người nào thế này?

Mặc dù anh là bác sĩ ở bệnh viện này, anh và Cố Vũ Tùng là bạn bè, nhưng Cố Vũ Tùng là viện trưởng bệnh viện, còn anh là một người bình thường. Anh có quyền thế, năng lực gì mà có thể khiến bệnh viện thông đường cho con anh, khiến các chuyên gia, giáo sư như lâm đại địch, bày ra thế trận phô trương thế này?

Tất cả những chuyện này đều đang chứng tỏ một điều… Tưởng Tử Hàn này căn bản không phải người cậu của Hoắc Tấn Trung mà cô muốn lấy!

Mặc dù quyền thế nhà ông ngoại của Hoắc Tấn Trung không đến nỗi nào, nhưng còn lâu mới đạt tới trình độ này!

Tống Hân Nghiên hoàn toàn hoang mang, cô đợi ngoài phòng cấp cứu một ngày mà như một năm.

Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng cấp cứu mở ra, Cố Vũ Tùng đi ra từ bên trong.

Tống Hân Nghiên vội vàng chạy tới: “Cậu Cố, Minh Trúc thế nào rồi?”

“Ăn đồ cay nóng nên bị viêm dạ dày cấp tính, cần phải ở bệnh viên truyền nước và quan sát mấy ngày, nhưng mà mấy ngày sau phải đặc biệt chú ý ăn đồ thanh đạm.”

Tống Hân Nghiên vừa hoảng vừa sợ cả một đêm, giờ khắc này sắc mặt càng trắng bệch.

Cô vội vàng gật đầu đồng ý, vô cùng hổ thẹn nói: “Là do tôi sai, buổi tối tôi không nên dẫn con bé đi ăn lẩu.”

Ăn lẩu?

Cố Vũ Tùng vô thức nhăn mày. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lẽ nào anh Hàn không nói với cô tình hình sức khỏe của con bé hay sao?

Dù trong lòng rất nghi hoặc, nhưng thấy dáng vẻ đau lòng của Tống Hân Nghiên, anh ta cũng không cách nào trách móc nặng nề.

Cố Vũ Tùng chỉ có thể làm người tốt, an ủi cô: “Chuyện này không trách chị được. Dạ dày trẻ nhỏ vốn đã yếu ớt, cho dù không phải đồ cay, những đồ ăn khác cũng có thể gây ra bệnh viêm dạ dày, lớn hơn chút nữa là ổn thôi.”

Tống Hân Nghiên nở một nụ cười khiên cưỡng.

Tưởng Minh Trúc đã được đẩy ra, cô vội vào phòng bệnh với cô bé.

Sau khi truyền nước, cuối cùng cô nhóc cũng thoải mái hơn được một chút, giờ đã ngủ say.

Tống Hân Nghiên ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt trắng bệch của cô bé mà tự trách không thôi, nước mắt đau lòng lăn dài xuống má.

Giống như người bị bệnh là cô, đau đến mức trái tim cô co rút đau đớn, cô âm thầm cầu nguyện cho bé con sớm khỏe lại.

Vì canh Tưởng Minh Trúc truyền nước nên Tống Hân Nghiên không chợp mắt cả đêm.

Trời vừa sáng, cửa phòng bệnh đã bị người nào đó nôn nóng đẩy ra.

Tưởng Tử Hàn cuốn theo hơi lạnh toàn thân bước nhanh vào phòng bệnh.

Tống Hân Nghiên lập tức đứng dậy đón anh, quan tâm hỏi: “Anh đi suốt đêm về sao? Xin lỗi, tôi không chăm sóc tối cho Minh Trúc, có phải đã làm lỡ công việc của anh không?”

Tưởng Tử Hàn trực tiếp đi lướt qua cô, không thèm nhìn cô lấy một cái.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 132…Đến bệnh viện, bác sĩ cấp cứu đã chờ sẵn.Cố Vũ Tùng dẫn các giáo sư và chuyên gia, đích thân đứng chờ trước phòng cấp cứu, người vừa đến đã lập tức được đẩy vào phòng cấp cứu.Tống Hân Nghiên bị chặn ngoài phòng cấp cứu vừa lo lắng vừa hoang mang.Cô đã cưới người nào thế này?Mặc dù anh là bác sĩ ở bệnh viện này, anh và Cố Vũ Tùng là bạn bè, nhưng Cố Vũ Tùng là viện trưởng bệnh viện, còn anh là một người bình thường. Anh có quyền thế, năng lực gì mà có thể khiến bệnh viện thông đường cho con anh, khiến các chuyên gia, giáo sư như lâm đại địch, bày ra thế trận phô trương thế này?Tất cả những chuyện này đều đang chứng tỏ một điều… Tưởng Tử Hàn này căn bản không phải người cậu của Hoắc Tấn Trung mà cô muốn lấy!Mặc dù quyền thế nhà ông ngoại của Hoắc Tấn Trung không đến nỗi nào, nhưng còn lâu mới đạt tới trình độ này!Tống Hân Nghiên hoàn toàn hoang mang, cô đợi ngoài phòng cấp cứu một ngày mà như một năm.Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng cấp cứu mở ra, Cố Vũ Tùng đi ra từ bên trong.Tống Hân Nghiên vội vàng chạy tới: “Cậu Cố, Minh Trúc thế nào rồi?”“Ăn đồ cay nóng nên bị viêm dạ dày cấp tính, cần phải ở bệnh viên truyền nước và quan sát mấy ngày, nhưng mà mấy ngày sau phải đặc biệt chú ý ăn đồ thanh đạm.”Tống Hân Nghiên vừa hoảng vừa sợ cả một đêm, giờ khắc này sắc mặt càng trắng bệch.Cô vội vàng gật đầu đồng ý, vô cùng hổ thẹn nói: “Là do tôi sai, buổi tối tôi không nên dẫn con bé đi ăn lẩu.”Ăn lẩu?Cố Vũ Tùng vô thức nhăn mày. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Lẽ nào anh Hàn không nói với cô tình hình sức khỏe của con bé hay sao?Dù trong lòng rất nghi hoặc, nhưng thấy dáng vẻ đau lòng của Tống Hân Nghiên, anh ta cũng không cách nào trách móc nặng nề.Cố Vũ Tùng chỉ có thể làm người tốt, an ủi cô: “Chuyện này không trách chị được. Dạ dày trẻ nhỏ vốn đã yếu ớt, cho dù không phải đồ cay, những đồ ăn khác cũng có thể gây ra bệnh viêm dạ dày, lớn hơn chút nữa là ổn thôi.”Tống Hân Nghiên nở một nụ cười khiên cưỡng.Tưởng Minh Trúc đã được đẩy ra, cô vội vào phòng bệnh với cô bé.Sau khi truyền nước, cuối cùng cô nhóc cũng thoải mái hơn được một chút, giờ đã ngủ say.Tống Hân Nghiên ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt trắng bệch của cô bé mà tự trách không thôi, nước mắt đau lòng lăn dài xuống má.Giống như người bị bệnh là cô, đau đến mức trái tim cô co rút đau đớn, cô âm thầm cầu nguyện cho bé con sớm khỏe lại.Vì canh Tưởng Minh Trúc truyền nước nên Tống Hân Nghiên không chợp mắt cả đêm.Trời vừa sáng, cửa phòng bệnh đã bị người nào đó nôn nóng đẩy ra.Tưởng Tử Hàn cuốn theo hơi lạnh toàn thân bước nhanh vào phòng bệnh.Tống Hân Nghiên lập tức đứng dậy đón anh, quan tâm hỏi: “Anh đi suốt đêm về sao? Xin lỗi, tôi không chăm sóc tối cho Minh Trúc, có phải đã làm lỡ công việc của anh không?”Tưởng Tử Hàn trực tiếp đi lướt qua cô, không thèm nhìn cô lấy một cái.

Chương 132