Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 709

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 709Sắc mặt Tưởng Tử Hàn lập tức đen thui.Cố Vũ Tùng như không nhìn thấy, cầm đồ lùi về sau: “Em liền miễn cưỡng chạy một chuyến đi. Anh yên tâm, em nhất định làm xong việc, cũng biểu thị rõ ràng thái độ của anh với cô ta, tuyệt đối không để cô ta tự mình đa tình.”Sắc mặt Tưởng Tử Hàn càng âm trầm, ánh mắt như dao bắn về phía Cố Vũ Tùng.Cố Vũ Tùng run lên, vội kéo mở cửa phòng làm việc trốn ra ngoài.Trại tạm giam.Cửa phòng giam bị giám ngục đẩy mở: “Tống Hân Nghiên, có người đến bảo lãnh cô, cô có thể đi rồi.”“Bảo lãnh?” Tống Hân Nghiên đang ngồi ngây người trên giường sắt kinh ngạc đứng dậy: “Trước đó ngay cả thăm cũng không cho phép, bây giờ có thể bảo lãnh rồi?”Cảnh sát biết không tường tận, chỉ nói: “Có người giao ra chứng cứ, chứng minh cái chết của Dương Liễu không liên quan tới cô. Về chuyện đầu độc, vì chứng cứ không đủ cũng bị tạm hoãn rồi, cô hiện tại có thể được bảo lãnh.”Là ai đã giúp cô?Tống Hân Nghiên nghi hoặc theo sau giám ngục ra ngoài.Dạ Vũ Đình đã làm xong thủ tục, ký tên lên phần văn kiện cuối cùng, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tống Hân Nghiên.Anh ta nhếch môi cười, mắt đầy đau lòng: “Ra rồi. Mấy ngày nay, nhất định rất không dễ dàng, gầy rồi.”“Vũ Đình?!”“Là anh.”Dạ Vũ Đình đứng dậy khỏi xe lăn, chậm rãi đi tới trước mặt Tống Hân Nghiên, không chút ghét bỏ bẩn thỉu trên người cô, ôm cô vào lòng: “Xin lỗi, anh đến muộn, để em chịu khổ rồi.”Tống Hân Nghiên đang định nói chuyện, liền thấy cửa bên cạnh mở ra, Dạ Khải Trạch dưới sự đưa tiễn của cục trưởng cục cảnh sát từ phòng làm việc bước ra.“Chú Dạ?” Cô kinh ngạc.Dạ Vũ Đình nắm tay Tống Hân Nghiên nói: “Anh mời ba ra mặt. Sau khi em xảy ra chuyện, anh đi tìm ba giúp. Ông lập tức sắp xếp luật sư đáng tin đắc lực tham dự điều tra, cuối cùng tìm thấy vài manh mối, mới có thể bảo lãnh em ra ngoài.”Tâm trạng Tống Hân Nghiên có chút phức tạp, gật đầu: “Cảm ơn chú bận tâm.”Dạ Khải Trạch luôn thân ở trên cao, mặt có uy nghiêm của người bề trên không giận tự uy.Nhìn thấy Tống Hân Nghiên, sắc mặt nghiêm túc của ông ta ôn hòa hơn một chút: “Người một nhà, không cần nói những lời này. Thằng con trai út này của chú, từ nhỏ đến lớn chưa từng khiến chú bận tâm gì, càng đừng nói tới cầu xin chú giúp đỡ. Đây là lần đầu tiên nó đến nhờ vả chú, chú không thể không cho nó mặt mũi.”Mắt Tống Hân Nghiên tràn đầy cảm động nhìn sang Dạ Vũ Đình.Thiên ngôn vạn ngữ, vào giờ phút này đều không đủ để biểu đạt tâm trạng phức tạp của cô.Dạ Khải Trạch xoay người rời đi, trước khi đi lại ma xui quỷ khiến dặn dò Tống Hân Nghiên một câu: “Tiều tụy rồi. Để Vũ Đình dẫn cháu về nghỉ ngơi thật tốt, ăn uống bồi bổ.”“Cháu cảm ơn.”“Ba yên tâm, con sẽ.”Tống Hân Nghiên và Dạ Vũ Đình đồng thời gật đầu đáp.

Chương 709

Sắc mặt Tưởng Tử Hàn lập tức đen thui.

Cố Vũ Tùng như không nhìn thấy, cầm đồ lùi về sau: “Em liền miễn cưỡng chạy một chuyến đi. Anh yên tâm, em nhất định làm xong việc, cũng biểu thị rõ ràng thái độ của anh với cô ta, tuyệt đối không để cô ta tự mình đa tình.”

Sắc mặt Tưởng Tử Hàn càng âm trầm, ánh mắt như dao bắn về phía Cố Vũ Tùng.

Cố Vũ Tùng run lên, vội kéo mở cửa phòng làm việc trốn ra ngoài.

Trại tạm giam.

Cửa phòng giam bị giám ngục đẩy mở: “Tống Hân Nghiên, có người đến bảo lãnh cô, cô có thể đi rồi.”

“Bảo lãnh?” Tống Hân Nghiên đang ngồi ngây người trên giường sắt kinh ngạc đứng dậy: “Trước đó ngay cả thăm cũng không cho phép, bây giờ có thể bảo lãnh rồi?”

Cảnh sát biết không tường tận, chỉ nói: “Có người giao ra chứng cứ, chứng minh cái chết của Dương Liễu không liên quan tới cô. Về chuyện đầu độc, vì chứng cứ không đủ cũng bị tạm hoãn rồi, cô hiện tại có thể được bảo lãnh.”

Là ai đã giúp cô?

Tống Hân Nghiên nghi hoặc theo sau giám ngục ra ngoài.

Dạ Vũ Đình đã làm xong thủ tục, ký tên lên phần văn kiện cuối cùng, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tống Hân Nghiên.

Anh ta nhếch môi cười, mắt đầy đau lòng: “Ra rồi. Mấy ngày nay, nhất định rất không dễ dàng, gầy rồi.”

“Vũ Đình?!”

“Là anh.”

Dạ Vũ Đình đứng dậy khỏi xe lăn, chậm rãi đi tới trước mặt Tống Hân Nghiên, không chút ghét bỏ bẩn thỉu trên người cô, ôm cô vào lòng: “Xin lỗi, anh đến muộn, để em chịu khổ rồi.”

Tống Hân Nghiên đang định nói chuyện, liền thấy cửa bên cạnh mở ra, Dạ Khải Trạch dưới sự đưa tiễn của cục trưởng cục cảnh sát từ phòng làm việc bước ra.

“Chú Dạ?” Cô kinh ngạc.

Dạ Vũ Đình nắm tay Tống Hân Nghiên nói: “Anh mời ba ra mặt. Sau khi em xảy ra chuyện, anh đi tìm ba giúp. Ông lập tức sắp xếp luật sư đáng tin đắc lực tham dự điều tra, cuối cùng tìm thấy vài manh mối, mới có thể bảo lãnh em ra ngoài.”

Tâm trạng Tống Hân Nghiên có chút phức tạp, gật đầu: “Cảm ơn chú bận tâm.”

Dạ Khải Trạch luôn thân ở trên cao, mặt có uy nghiêm của người bề trên không giận tự uy.

Nhìn thấy Tống Hân Nghiên, sắc mặt nghiêm túc của ông ta ôn hòa hơn một chút: “Người một nhà, không cần nói những lời này. Thằng con trai út này của chú, từ nhỏ đến lớn chưa từng khiến chú bận tâm gì, càng đừng nói tới cầu xin chú giúp đỡ. Đây là lần đầu tiên nó đến nhờ vả chú, chú không thể không cho nó mặt mũi.”

Mắt Tống Hân Nghiên tràn đầy cảm động nhìn sang Dạ Vũ Đình.

Thiên ngôn vạn ngữ, vào giờ phút này đều không đủ để biểu đạt tâm trạng phức tạp của cô.

Dạ Khải Trạch xoay người rời đi, trước khi đi lại ma xui quỷ khiến dặn dò Tống Hân Nghiên một câu: “Tiều tụy rồi. Để Vũ Đình dẫn cháu về nghỉ ngơi thật tốt, ăn uống bồi bổ.”

“Cháu cảm ơn.”

“Ba yên tâm, con sẽ.”

Tống Hân Nghiên và Dạ Vũ Đình đồng thời gật đầu đáp.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 709Sắc mặt Tưởng Tử Hàn lập tức đen thui.Cố Vũ Tùng như không nhìn thấy, cầm đồ lùi về sau: “Em liền miễn cưỡng chạy một chuyến đi. Anh yên tâm, em nhất định làm xong việc, cũng biểu thị rõ ràng thái độ của anh với cô ta, tuyệt đối không để cô ta tự mình đa tình.”Sắc mặt Tưởng Tử Hàn càng âm trầm, ánh mắt như dao bắn về phía Cố Vũ Tùng.Cố Vũ Tùng run lên, vội kéo mở cửa phòng làm việc trốn ra ngoài.Trại tạm giam.Cửa phòng giam bị giám ngục đẩy mở: “Tống Hân Nghiên, có người đến bảo lãnh cô, cô có thể đi rồi.”“Bảo lãnh?” Tống Hân Nghiên đang ngồi ngây người trên giường sắt kinh ngạc đứng dậy: “Trước đó ngay cả thăm cũng không cho phép, bây giờ có thể bảo lãnh rồi?”Cảnh sát biết không tường tận, chỉ nói: “Có người giao ra chứng cứ, chứng minh cái chết của Dương Liễu không liên quan tới cô. Về chuyện đầu độc, vì chứng cứ không đủ cũng bị tạm hoãn rồi, cô hiện tại có thể được bảo lãnh.”Là ai đã giúp cô?Tống Hân Nghiên nghi hoặc theo sau giám ngục ra ngoài.Dạ Vũ Đình đã làm xong thủ tục, ký tên lên phần văn kiện cuối cùng, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tống Hân Nghiên.Anh ta nhếch môi cười, mắt đầy đau lòng: “Ra rồi. Mấy ngày nay, nhất định rất không dễ dàng, gầy rồi.”“Vũ Đình?!”“Là anh.”Dạ Vũ Đình đứng dậy khỏi xe lăn, chậm rãi đi tới trước mặt Tống Hân Nghiên, không chút ghét bỏ bẩn thỉu trên người cô, ôm cô vào lòng: “Xin lỗi, anh đến muộn, để em chịu khổ rồi.”Tống Hân Nghiên đang định nói chuyện, liền thấy cửa bên cạnh mở ra, Dạ Khải Trạch dưới sự đưa tiễn của cục trưởng cục cảnh sát từ phòng làm việc bước ra.“Chú Dạ?” Cô kinh ngạc.Dạ Vũ Đình nắm tay Tống Hân Nghiên nói: “Anh mời ba ra mặt. Sau khi em xảy ra chuyện, anh đi tìm ba giúp. Ông lập tức sắp xếp luật sư đáng tin đắc lực tham dự điều tra, cuối cùng tìm thấy vài manh mối, mới có thể bảo lãnh em ra ngoài.”Tâm trạng Tống Hân Nghiên có chút phức tạp, gật đầu: “Cảm ơn chú bận tâm.”Dạ Khải Trạch luôn thân ở trên cao, mặt có uy nghiêm của người bề trên không giận tự uy.Nhìn thấy Tống Hân Nghiên, sắc mặt nghiêm túc của ông ta ôn hòa hơn một chút: “Người một nhà, không cần nói những lời này. Thằng con trai út này của chú, từ nhỏ đến lớn chưa từng khiến chú bận tâm gì, càng đừng nói tới cầu xin chú giúp đỡ. Đây là lần đầu tiên nó đến nhờ vả chú, chú không thể không cho nó mặt mũi.”Mắt Tống Hân Nghiên tràn đầy cảm động nhìn sang Dạ Vũ Đình.Thiên ngôn vạn ngữ, vào giờ phút này đều không đủ để biểu đạt tâm trạng phức tạp của cô.Dạ Khải Trạch xoay người rời đi, trước khi đi lại ma xui quỷ khiến dặn dò Tống Hân Nghiên một câu: “Tiều tụy rồi. Để Vũ Đình dẫn cháu về nghỉ ngơi thật tốt, ăn uống bồi bổ.”“Cháu cảm ơn.”“Ba yên tâm, con sẽ.”Tống Hân Nghiên và Dạ Vũ Đình đồng thời gật đầu đáp.

Chương 709