Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 710

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 710Dạ Khải Trạch không nói nhiều nữa, cùng cục trưởng cục cảnh sát ra ngoài.Tống Hân Nghiên đỡ Dạ Vũ Đình về xe lăn, đẩy anh ta ra ngoài.Vừa đến cửa, đã nghênh diện gặp Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh đang vội vàng xông vào.Đôi bên đều dừng bước.Tống Hân Nghiên kinh ngạc: “Đầu Gỗ, anh hai, hai người cũng tới à.”Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh ngạc nhiên nhìn nhau.Hai người sững sờ giây lát rồi hồi thần.Tống Dương Minh cười với em gái: “Không sao thì tốt.”Khương Thu Mộc trực tiếp nhào tới ôm lấy Tống Hân Nghiên kích động hét lên: “Aaa, cậu ra ngoài rồi? Chúng tớ còn chưa tới cậu làm sao ra ngoài?”“Tớ…”Tống Hân Nghiên đang định nói chuyện, Cố Vũ Tùng cũng từ ngoài bước nhanh tới.Nhìn thấy Tống Hân Nghiên ở cửa, anh ta còn kinh ngạc hơn Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh: “Chị…cô Tống…”Ánh mắt xoay chuyển, lướt qua Dạ Vũ Đình, Cố Vũ Tùng như cười như không nói một câu: “Còn có người nhanh hơn chúng tôi một bước.”Tống Hân Nghiên buông Khương Thu Mộc ra, không hiểu hỏi: “Ý gì?”Cố Vũ Tùng nhếch khóe môi, ngoài cười nhưng trong không cười, không nói nhiều.Còn có gì để nói?!Nói họ thực ra là đến bảo lãnh?Người đã ra ngoài rồi, anh ta nói ra lời này không chỉ không lấy được lòng, thậm chí còn bị Tống Hân Nghiên chán ghét, nói họ có dụng tâm khác.“Không sao rồi.” Khương Thu Mộc cũng nghĩ tới điểm này, ngượng ngùng nói.Cô ấy nhìn Dạ Vũ Đình, vội thúc giục: “Hai người muốn quay về sao? Nên về thu dọn một chút rồi, trừ khử xúi quẩy. Hai người mau đi đi, nghỉ ngơi sửa soạn bản thân một chút trước, quay đầu tớ lại liên lạc với cậu, đến lúc đó có gì gặp mặt rồi nói.”Tống Hân Nghiên đè nén nghi hoặc trong lòng, gật đầu: “Được, gọi điện liên lạc. Anh, em về một chuyến trước, muộn chút đến tìm anh.”“Trên đường chú ý an toàn.” Tống Dương Minh không yên tâm dặn dò.Tống Hân Nghiên gật đầu, đẩy Dạ Vũ Đình rời đi.Ánh mắt Cố Vũ Tùng luôn đuổi theo đến khi hai người lên xe, xe biến mất, mới tức giận không cam lòng mắng một câu: “Mẹ nó!”Bận rộn một phen, kết quả lãng phí công phu của ông đây.Lại bị người ta giành trước một bước, nhặt được tiện nghi, mấu chốt là người này còn là Dạ Vũ Đình!Thật con mẹ nó xúi quẩy!

Chương 710

Dạ Khải Trạch không nói nhiều nữa, cùng cục trưởng cục cảnh sát ra ngoài.

Tống Hân Nghiên đỡ Dạ Vũ Đình về xe lăn, đẩy anh ta ra ngoài.

Vừa đến cửa, đã nghênh diện gặp Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh đang vội vàng xông vào.

Đôi bên đều dừng bước.

Tống Hân Nghiên kinh ngạc: “Đầu Gỗ, anh hai, hai người cũng tới à.”

Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh ngạc nhiên nhìn nhau.

Hai người sững sờ giây lát rồi hồi thần.

Tống Dương Minh cười với em gái: “Không sao thì tốt.”

Khương Thu Mộc trực tiếp nhào tới ôm lấy Tống Hân Nghiên kích động hét lên: “Aaa, cậu ra ngoài rồi? Chúng tớ còn chưa tới cậu làm sao ra ngoài?”

“Tớ…”

Tống Hân Nghiên đang định nói chuyện, Cố Vũ Tùng cũng từ ngoài bước nhanh tới.

Nhìn thấy Tống Hân Nghiên ở cửa, anh ta còn kinh ngạc hơn Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh: “Chị…cô Tống…”

Ánh mắt xoay chuyển, lướt qua Dạ Vũ Đình, Cố Vũ Tùng như cười như không nói một câu: “Còn có người nhanh hơn chúng tôi một bước.”

Tống Hân Nghiên buông Khương Thu Mộc ra, không hiểu hỏi: “Ý gì?”

Cố Vũ Tùng nhếch khóe môi, ngoài cười nhưng trong không cười, không nói nhiều.

Còn có gì để nói?!

Nói họ thực ra là đến bảo lãnh?

Người đã ra ngoài rồi, anh ta nói ra lời này không chỉ không lấy được lòng, thậm chí còn bị Tống Hân Nghiên chán ghét, nói họ có dụng tâm khác.

“Không sao rồi.” Khương Thu Mộc cũng nghĩ tới điểm này, ngượng ngùng nói.

Cô ấy nhìn Dạ Vũ Đình, vội thúc giục: “Hai người muốn quay về sao? Nên về thu dọn một chút rồi, trừ khử xúi quẩy. Hai người mau đi đi, nghỉ ngơi sửa soạn bản thân một chút trước, quay đầu tớ lại liên lạc với cậu, đến lúc đó có gì gặp mặt rồi nói.”

Tống Hân Nghiên đè nén nghi hoặc trong lòng, gật đầu: “Được, gọi điện liên lạc. Anh, em về một chuyến trước, muộn chút đến tìm anh.”

“Trên đường chú ý an toàn.” Tống Dương Minh không yên tâm dặn dò.

Tống Hân Nghiên gật đầu, đẩy Dạ Vũ Đình rời đi.

Ánh mắt Cố Vũ Tùng luôn đuổi theo đến khi hai người lên xe, xe biến mất, mới tức giận không cam lòng mắng một câu: “Mẹ nó!”

Bận rộn một phen, kết quả lãng phí công phu của ông đây.

Lại bị người ta giành trước một bước, nhặt được tiện nghi, mấu chốt là người này còn là Dạ Vũ Đình!

Thật con mẹ nó xúi quẩy!

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 710Dạ Khải Trạch không nói nhiều nữa, cùng cục trưởng cục cảnh sát ra ngoài.Tống Hân Nghiên đỡ Dạ Vũ Đình về xe lăn, đẩy anh ta ra ngoài.Vừa đến cửa, đã nghênh diện gặp Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh đang vội vàng xông vào.Đôi bên đều dừng bước.Tống Hân Nghiên kinh ngạc: “Đầu Gỗ, anh hai, hai người cũng tới à.”Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh ngạc nhiên nhìn nhau.Hai người sững sờ giây lát rồi hồi thần.Tống Dương Minh cười với em gái: “Không sao thì tốt.”Khương Thu Mộc trực tiếp nhào tới ôm lấy Tống Hân Nghiên kích động hét lên: “Aaa, cậu ra ngoài rồi? Chúng tớ còn chưa tới cậu làm sao ra ngoài?”“Tớ…”Tống Hân Nghiên đang định nói chuyện, Cố Vũ Tùng cũng từ ngoài bước nhanh tới.Nhìn thấy Tống Hân Nghiên ở cửa, anh ta còn kinh ngạc hơn Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh: “Chị…cô Tống…”Ánh mắt xoay chuyển, lướt qua Dạ Vũ Đình, Cố Vũ Tùng như cười như không nói một câu: “Còn có người nhanh hơn chúng tôi một bước.”Tống Hân Nghiên buông Khương Thu Mộc ra, không hiểu hỏi: “Ý gì?”Cố Vũ Tùng nhếch khóe môi, ngoài cười nhưng trong không cười, không nói nhiều.Còn có gì để nói?!Nói họ thực ra là đến bảo lãnh?Người đã ra ngoài rồi, anh ta nói ra lời này không chỉ không lấy được lòng, thậm chí còn bị Tống Hân Nghiên chán ghét, nói họ có dụng tâm khác.“Không sao rồi.” Khương Thu Mộc cũng nghĩ tới điểm này, ngượng ngùng nói.Cô ấy nhìn Dạ Vũ Đình, vội thúc giục: “Hai người muốn quay về sao? Nên về thu dọn một chút rồi, trừ khử xúi quẩy. Hai người mau đi đi, nghỉ ngơi sửa soạn bản thân một chút trước, quay đầu tớ lại liên lạc với cậu, đến lúc đó có gì gặp mặt rồi nói.”Tống Hân Nghiên đè nén nghi hoặc trong lòng, gật đầu: “Được, gọi điện liên lạc. Anh, em về một chuyến trước, muộn chút đến tìm anh.”“Trên đường chú ý an toàn.” Tống Dương Minh không yên tâm dặn dò.Tống Hân Nghiên gật đầu, đẩy Dạ Vũ Đình rời đi.Ánh mắt Cố Vũ Tùng luôn đuổi theo đến khi hai người lên xe, xe biến mất, mới tức giận không cam lòng mắng một câu: “Mẹ nó!”Bận rộn một phen, kết quả lãng phí công phu của ông đây.Lại bị người ta giành trước một bước, nhặt được tiện nghi, mấu chốt là người này còn là Dạ Vũ Đình!Thật con mẹ nó xúi quẩy!

Chương 710