Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 846

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 846Dạ Vũ Đình biết mình không còn đường lui.Anh ta nghiến răng buông lỏng cánh tay.Dạ Nhất đón lấy ngay lập tức, đưa cô đến phòng bệnh trên tầng cao nhất của bệnh viện.Phòng bệnh rất yên tĩnh.Dạ Nhất vừa đặt Tống Hân Nghiên xuống, một bác sĩ mặc áo blouse trắng lập tức đi vào.“Làm cho cô ấy chuyển hết oán hận ông chủ sang Tưởng Tử Hàn. Biết phải làm thế nào chứ?”Bác sĩ cung kính khom lưng, gật đầu nói: “Tôi không dám nói mình giỏi thôi miên nhất. Nhưng nếu tôi dám đứng thứ ba, thì không một ai dám tự xưng là thứ hai. Yên tâm, ông chủ muốn cô ấy quên chuyện gì thì cô ấy sẽ quên chuyện đó. Muốn cô ấy nhớ chuyện gì, chắc chắn cô ấy sẽ nhớ như khắc sâu vào xương tủy!”Dạ Nhất gật đầu: “Bắt đầu đi.”Bác sĩ lập tức chuẩn bị sẵn sàng, bắt đầu thôi miên Tống Hân Nghiên……Bên dưới khu nằm viện.Khương Thu Mộc sốt ruột đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn lên trên lầu.Sao lên lâu thế rồi mà vẫn chưa xuống?Cô gọi điện thoại nhưng không ai nghe máy.Đợi thêm một lát, cô không chịu nổi nữa bèn xông vào bệnh viện.“Cốc cốc cốc!” Khương Thu Mộc gõ cửa phòng bệnh của Dạ Vũ Đình.“Vào đi.”Ngay khi giọng nói trầm ấm của Dạ Vũ Đình vang lên cũng là lúc Khương Thu Mộc đẩy cửa xông vào.“Hân Nghiên đâu rồi?”Dạ Vũ Đình đang đọc tài liệu, nghe vậy thì kinh ngạc ngẩng đầu: “Cô ấy đi rồi.”Khương Thu Mộc nhíu mày: “Tôi vẫn luôn canh ở dưới lầu, không thể nào không nhìn thấy cô ấy đi ra. Cô ấy vẫn chưa đi xuống!”Cô nghi ngờ Dạ Vũ Đình: “Anh Dạ, anh giấu Hân Nghiên ở đâu rồi?”Dạ Vũ Đình không thay đổi sắc mặt giơ hai tay: “Tôi là người tàn phế, cô nghĩ tôi giấu cô ấy ở đâu được?”Khương Thu Mộc không tin.Cô xông vào tìm khắp phòng bệnh, nhà vệ sinh, phòng sách nhỏ, thậm chí cả tủ quần áo.Dạ Vũ Đình thản nhiên nhìn, không ngăn cản.Khương Thu Mộc tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy người đâu, nỗi bất an trong lòng càng tăng thêm: “Anh không trả người thì tôi chỉ còn cách báo cảnh sát.”Cô lấy điện thoại bấm ba số 113.Dạ Vũ Đình nheo khẽ trán một cái, khó mà phát hiện.Lâu vậy rồi vẫn chưa xuống, nếu thật sự gọi cảnh sát…Phòng bệnh yên tĩnh, cuộc đối đầu không tiếng động kéo dài từng giây.

CHƯƠNG 846

Dạ Vũ Đình biết mình không còn đường lui.

Anh ta nghiến răng buông lỏng cánh tay.

Dạ Nhất đón lấy ngay lập tức, đưa cô đến phòng bệnh trên tầng cao nhất của bệnh viện.

Phòng bệnh rất yên tĩnh.

Dạ Nhất vừa đặt Tống Hân Nghiên xuống, một bác sĩ mặc áo blouse trắng lập tức đi vào.

“Làm cho cô ấy chuyển hết oán hận ông chủ sang Tưởng Tử Hàn. Biết phải làm thế nào chứ?”

Bác sĩ cung kính khom lưng, gật đầu nói: “Tôi không dám nói mình giỏi thôi miên nhất. Nhưng nếu tôi dám đứng thứ ba, thì không một ai dám tự xưng là thứ hai. Yên tâm, ông chủ muốn cô ấy quên chuyện gì thì cô ấy sẽ quên chuyện đó. Muốn cô ấy nhớ chuyện gì, chắc chắn cô ấy sẽ nhớ như khắc sâu vào xương tủy!”

Dạ Nhất gật đầu: “Bắt đầu đi.”

Bác sĩ lập tức chuẩn bị sẵn sàng, bắt đầu thôi miên Tống Hân Nghiên…

Bên dưới khu nằm viện.

Khương Thu Mộc sốt ruột đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn lên trên lầu.

Sao lên lâu thế rồi mà vẫn chưa xuống?

Cô gọi điện thoại nhưng không ai nghe máy.

Đợi thêm một lát, cô không chịu nổi nữa bèn xông vào bệnh viện.

“Cốc cốc cốc!” Khương Thu Mộc gõ cửa phòng bệnh của Dạ Vũ Đình.

“Vào đi.”

Ngay khi giọng nói trầm ấm của Dạ Vũ Đình vang lên cũng là lúc Khương Thu Mộc đẩy cửa xông vào.

“Hân Nghiên đâu rồi?”

Dạ Vũ Đình đang đọc tài liệu, nghe vậy thì kinh ngạc ngẩng đầu: “Cô ấy đi rồi.”

Khương Thu Mộc nhíu mày: “Tôi vẫn luôn canh ở dưới lầu, không thể nào không nhìn thấy cô ấy đi ra. Cô ấy vẫn chưa đi xuống!”

Cô nghi ngờ Dạ Vũ Đình: “Anh Dạ, anh giấu Hân Nghiên ở đâu rồi?”

Dạ Vũ Đình không thay đổi sắc mặt giơ hai tay: “Tôi là người tàn phế, cô nghĩ tôi giấu cô ấy ở đâu được?”

Khương Thu Mộc không tin.

Cô xông vào tìm khắp phòng bệnh, nhà vệ sinh, phòng sách nhỏ, thậm chí cả tủ quần áo.

Dạ Vũ Đình thản nhiên nhìn, không ngăn cản.

Khương Thu Mộc tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy người đâu, nỗi bất an trong lòng càng tăng thêm: “Anh không trả người thì tôi chỉ còn cách báo cảnh sát.”

Cô lấy điện thoại bấm ba số 113.

Dạ Vũ Đình nheo khẽ trán một cái, khó mà phát hiện.

Lâu vậy rồi vẫn chưa xuống, nếu thật sự gọi cảnh sát…

Phòng bệnh yên tĩnh, cuộc đối đầu không tiếng động kéo dài từng giây.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 846Dạ Vũ Đình biết mình không còn đường lui.Anh ta nghiến răng buông lỏng cánh tay.Dạ Nhất đón lấy ngay lập tức, đưa cô đến phòng bệnh trên tầng cao nhất của bệnh viện.Phòng bệnh rất yên tĩnh.Dạ Nhất vừa đặt Tống Hân Nghiên xuống, một bác sĩ mặc áo blouse trắng lập tức đi vào.“Làm cho cô ấy chuyển hết oán hận ông chủ sang Tưởng Tử Hàn. Biết phải làm thế nào chứ?”Bác sĩ cung kính khom lưng, gật đầu nói: “Tôi không dám nói mình giỏi thôi miên nhất. Nhưng nếu tôi dám đứng thứ ba, thì không một ai dám tự xưng là thứ hai. Yên tâm, ông chủ muốn cô ấy quên chuyện gì thì cô ấy sẽ quên chuyện đó. Muốn cô ấy nhớ chuyện gì, chắc chắn cô ấy sẽ nhớ như khắc sâu vào xương tủy!”Dạ Nhất gật đầu: “Bắt đầu đi.”Bác sĩ lập tức chuẩn bị sẵn sàng, bắt đầu thôi miên Tống Hân Nghiên……Bên dưới khu nằm viện.Khương Thu Mộc sốt ruột đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn lên trên lầu.Sao lên lâu thế rồi mà vẫn chưa xuống?Cô gọi điện thoại nhưng không ai nghe máy.Đợi thêm một lát, cô không chịu nổi nữa bèn xông vào bệnh viện.“Cốc cốc cốc!” Khương Thu Mộc gõ cửa phòng bệnh của Dạ Vũ Đình.“Vào đi.”Ngay khi giọng nói trầm ấm của Dạ Vũ Đình vang lên cũng là lúc Khương Thu Mộc đẩy cửa xông vào.“Hân Nghiên đâu rồi?”Dạ Vũ Đình đang đọc tài liệu, nghe vậy thì kinh ngạc ngẩng đầu: “Cô ấy đi rồi.”Khương Thu Mộc nhíu mày: “Tôi vẫn luôn canh ở dưới lầu, không thể nào không nhìn thấy cô ấy đi ra. Cô ấy vẫn chưa đi xuống!”Cô nghi ngờ Dạ Vũ Đình: “Anh Dạ, anh giấu Hân Nghiên ở đâu rồi?”Dạ Vũ Đình không thay đổi sắc mặt giơ hai tay: “Tôi là người tàn phế, cô nghĩ tôi giấu cô ấy ở đâu được?”Khương Thu Mộc không tin.Cô xông vào tìm khắp phòng bệnh, nhà vệ sinh, phòng sách nhỏ, thậm chí cả tủ quần áo.Dạ Vũ Đình thản nhiên nhìn, không ngăn cản.Khương Thu Mộc tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy người đâu, nỗi bất an trong lòng càng tăng thêm: “Anh không trả người thì tôi chỉ còn cách báo cảnh sát.”Cô lấy điện thoại bấm ba số 113.Dạ Vũ Đình nheo khẽ trán một cái, khó mà phát hiện.Lâu vậy rồi vẫn chưa xuống, nếu thật sự gọi cảnh sát…Phòng bệnh yên tĩnh, cuộc đối đầu không tiếng động kéo dài từng giây.

Chương 846