CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 847
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 847Khương Thu Mộc quyết tâm bấm gọi.“Đầu Gỗ.”Giọng nói lanh lảnh vang ngoài cửa.Khương Thu Mộc giật mình, vội vàng cúp điện thoại rồi vui mừng quay đầu lại: “Nghiên, cậu đi đâu vậy?”Sắc mặt Tống Hân Nghiên hơi nhợt nhạt, vẻ mặt lạnh nhạt: “Vừa nãy có hơi chóng mặt nên được y tá dẫn đi đo huyết áp.”Khương Thu Mộc lập tức lo lắng hỏi: “Không sao chứ? Mọi việc đã xong hết chưa? Xong rồi thì chúng ta đi thôi.”“Tớ không sao.” Tống Hân Nghiên gật đầu: “Đi thôi.”Hai người không thèm để ý Dạ Vũ Đình, xoay người rời khỏi phòng bệnh.Thang máy đi thẳng xuống và dừng ở tầng một, cửa thang máy mở ra.Tống Hân Nghiên đang định bước ra ngoài thì bỗng nhiên choáng váng.Cơ thể chao đảo, cô ấn huyệt thái dương theo bản năng.“Hân Nghiên!” Khương Thu Mộc hoảng sợ, vội vàng đỡ cô.Mặt Tống Hân Nghiên tái hơn.Giọng nói của Khương Thu Mộc vừa như văng vẳng vừa như thì thầm vào tai, xen lẫn với vô số hình ảnh lộn xộn trong đầu tạo ra những tiếng nói vô cùng ồn ào.“… Nói đủ rồi thì cút!” Giọng nói giận dữ của Tưởng Tử Hàn vang lên.“Tống Hân Nghiên, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!” Anh ghét bỏ nhìn chòng chọc cô.“Tống Hân Nghiên, tại sao cô lại ác độc như vậy! Tôi đã hứa với cô sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào làm cô và đứa bé ấy bị thương. Tôi sẽ bắt chúng phải trả giá, tại sao cô vẫn muốn trả thù Minh Trúc!” Đôi mắt anh đầy vẻ tức giận.“Tống Hân Nghiên, cô ly hôn tôi vì một đứa bé còn gì? Nếu thích trẻ con đến vậy, tôi sẽ cho cô một đứa!” Tàn nhẫn mà dứt khoát.La hét, giận dữ, tiếng xé rách quần áo cùng với tiếng cầu xin tha thứ của cô…Cuối cùng, tất cả hình ảnh rút đi, chỉ còn lại Dạ Vũ Đình không cam lòng hét lên: “… Tống Hân Nghiên, chẳng ai tự dưng tốn công tốn sức trù tính một người để giữ người đó bên cạnh. Em có gì để anh toan tính không? Không! Điều duy nhất anh có thể toan tính chính là em!”Vậy nên họ đều lừa cô, tổn thương cô, không coi cô ra gì, muốn làm gì cô thì làm!Vì cô hiền lành, không phản kháng nên họ được nước lấn tới đúng không?Tống Hân Nghiên đau đớn ôm đầu, nỗi đau sâu trong đáy lòng tưởng như bị tạt axit, tỏa ra mùi chua ăn mòn vô cùng đau đớn.Tại sao lại làm thế với cô, tại sao!“Hân Nghiên… Hân Nghiên, cậu sao vậy, cậu trả lời tớ đi?”Khương Thu Mộc suýt nữa thì bị dọa chết.Mồ hôi lạnh trên trán Tống Hân Nghiên toát ra nhanh chóng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, kết thành từng giọt một, sau đó lăn xuống theo hai gò má trắng bệch.Hai tay cô ôm đầu, bất giác túm chặt tóc, trong miệng vừa như nức nở, vừa giống như k** r*n, một đôi mắt lạnh lùng ửng đỏ tràn đầy thù hận.
CHƯƠNG 847
Khương Thu Mộc quyết tâm bấm gọi.
“Đầu Gỗ.”
Giọng nói lanh lảnh vang ngoài cửa.
Khương Thu Mộc giật mình, vội vàng cúp điện thoại rồi vui mừng quay đầu lại: “Nghiên, cậu đi đâu vậy?”
Sắc mặt Tống Hân Nghiên hơi nhợt nhạt, vẻ mặt lạnh nhạt: “Vừa nãy có hơi chóng mặt nên được y tá dẫn đi đo huyết áp.”
Khương Thu Mộc lập tức lo lắng hỏi: “Không sao chứ? Mọi việc đã xong hết chưa? Xong rồi thì chúng ta đi thôi.”
“Tớ không sao.” Tống Hân Nghiên gật đầu: “Đi thôi.”
Hai người không thèm để ý Dạ Vũ Đình, xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Thang máy đi thẳng xuống và dừng ở tầng một, cửa thang máy mở ra.
Tống Hân Nghiên đang định bước ra ngoài thì bỗng nhiên choáng váng.
Cơ thể chao đảo, cô ấn huyệt thái dương theo bản năng.
“Hân Nghiên!” Khương Thu Mộc hoảng sợ, vội vàng đỡ cô.
Mặt Tống Hân Nghiên tái hơn.
Giọng nói của Khương Thu Mộc vừa như văng vẳng vừa như thì thầm vào tai, xen lẫn với vô số hình ảnh lộn xộn trong đầu tạo ra những tiếng nói vô cùng ồn ào.
“… Nói đủ rồi thì cút!” Giọng nói giận dữ của Tưởng Tử Hàn vang lên.
“Tống Hân Nghiên, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!” Anh ghét bỏ nhìn chòng chọc cô.
“Tống Hân Nghiên, tại sao cô lại ác độc như vậy! Tôi đã hứa với cô sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào làm cô và đứa bé ấy bị thương. Tôi sẽ bắt chúng phải trả giá, tại sao cô vẫn muốn trả thù Minh Trúc!” Đôi mắt anh đầy vẻ tức giận.
“Tống Hân Nghiên, cô ly hôn tôi vì một đứa bé còn gì? Nếu thích trẻ con đến vậy, tôi sẽ cho cô một đứa!” Tàn nhẫn mà dứt khoát.
La hét, giận dữ, tiếng xé rách quần áo cùng với tiếng cầu xin tha thứ của cô…
Cuối cùng, tất cả hình ảnh rút đi, chỉ còn lại Dạ Vũ Đình không cam lòng hét lên: “… Tống Hân Nghiên, chẳng ai tự dưng tốn công tốn sức trù tính một người để giữ người đó bên cạnh. Em có gì để anh toan tính không? Không! Điều duy nhất anh có thể toan tính chính là em!”
Vậy nên họ đều lừa cô, tổn thương cô, không coi cô ra gì, muốn làm gì cô thì làm!
Vì cô hiền lành, không phản kháng nên họ được nước lấn tới đúng không?
Tống Hân Nghiên đau đớn ôm đầu, nỗi đau sâu trong đáy lòng tưởng như bị tạt axit, tỏa ra mùi chua ăn mòn vô cùng đau đớn.
Tại sao lại làm thế với cô, tại sao!
“Hân Nghiên… Hân Nghiên, cậu sao vậy, cậu trả lời tớ đi?”
Khương Thu Mộc suýt nữa thì bị dọa chết.
Mồ hôi lạnh trên trán Tống Hân Nghiên toát ra nhanh chóng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, kết thành từng giọt một, sau đó lăn xuống theo hai gò má trắng bệch.
Hai tay cô ôm đầu, bất giác túm chặt tóc, trong miệng vừa như nức nở, vừa giống như k** r*n, một đôi mắt lạnh lùng ửng đỏ tràn đầy thù hận.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 847Khương Thu Mộc quyết tâm bấm gọi.“Đầu Gỗ.”Giọng nói lanh lảnh vang ngoài cửa.Khương Thu Mộc giật mình, vội vàng cúp điện thoại rồi vui mừng quay đầu lại: “Nghiên, cậu đi đâu vậy?”Sắc mặt Tống Hân Nghiên hơi nhợt nhạt, vẻ mặt lạnh nhạt: “Vừa nãy có hơi chóng mặt nên được y tá dẫn đi đo huyết áp.”Khương Thu Mộc lập tức lo lắng hỏi: “Không sao chứ? Mọi việc đã xong hết chưa? Xong rồi thì chúng ta đi thôi.”“Tớ không sao.” Tống Hân Nghiên gật đầu: “Đi thôi.”Hai người không thèm để ý Dạ Vũ Đình, xoay người rời khỏi phòng bệnh.Thang máy đi thẳng xuống và dừng ở tầng một, cửa thang máy mở ra.Tống Hân Nghiên đang định bước ra ngoài thì bỗng nhiên choáng váng.Cơ thể chao đảo, cô ấn huyệt thái dương theo bản năng.“Hân Nghiên!” Khương Thu Mộc hoảng sợ, vội vàng đỡ cô.Mặt Tống Hân Nghiên tái hơn.Giọng nói của Khương Thu Mộc vừa như văng vẳng vừa như thì thầm vào tai, xen lẫn với vô số hình ảnh lộn xộn trong đầu tạo ra những tiếng nói vô cùng ồn ào.“… Nói đủ rồi thì cút!” Giọng nói giận dữ của Tưởng Tử Hàn vang lên.“Tống Hân Nghiên, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!” Anh ghét bỏ nhìn chòng chọc cô.“Tống Hân Nghiên, tại sao cô lại ác độc như vậy! Tôi đã hứa với cô sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào làm cô và đứa bé ấy bị thương. Tôi sẽ bắt chúng phải trả giá, tại sao cô vẫn muốn trả thù Minh Trúc!” Đôi mắt anh đầy vẻ tức giận.“Tống Hân Nghiên, cô ly hôn tôi vì một đứa bé còn gì? Nếu thích trẻ con đến vậy, tôi sẽ cho cô một đứa!” Tàn nhẫn mà dứt khoát.La hét, giận dữ, tiếng xé rách quần áo cùng với tiếng cầu xin tha thứ của cô…Cuối cùng, tất cả hình ảnh rút đi, chỉ còn lại Dạ Vũ Đình không cam lòng hét lên: “… Tống Hân Nghiên, chẳng ai tự dưng tốn công tốn sức trù tính một người để giữ người đó bên cạnh. Em có gì để anh toan tính không? Không! Điều duy nhất anh có thể toan tính chính là em!”Vậy nên họ đều lừa cô, tổn thương cô, không coi cô ra gì, muốn làm gì cô thì làm!Vì cô hiền lành, không phản kháng nên họ được nước lấn tới đúng không?Tống Hân Nghiên đau đớn ôm đầu, nỗi đau sâu trong đáy lòng tưởng như bị tạt axit, tỏa ra mùi chua ăn mòn vô cùng đau đớn.Tại sao lại làm thế với cô, tại sao!“Hân Nghiên… Hân Nghiên, cậu sao vậy, cậu trả lời tớ đi?”Khương Thu Mộc suýt nữa thì bị dọa chết.Mồ hôi lạnh trên trán Tống Hân Nghiên toát ra nhanh chóng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, kết thành từng giọt một, sau đó lăn xuống theo hai gò má trắng bệch.Hai tay cô ôm đầu, bất giác túm chặt tóc, trong miệng vừa như nức nở, vừa giống như k** r*n, một đôi mắt lạnh lùng ửng đỏ tràn đầy thù hận.