CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 885
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 885Dáng người anh cao lớn, dù đang ngồi thì cũng cao hơn Khương Thu Mộc một chút.Anh cụp mắt, cô ngửa mặt.Bốn mắt nhìn nhau.Một người mong đợi, một người bình tĩnh.Khoé môi Khương Thu Mộc nở nụ cười khẽ, cơ thể âm thầm lại gần Tống Dương Minh hơn.Trái tim nhỏ bé trong lồng ngực cô càng lúc càng đập nhanh, men rượu cũng xộc lên mặt vào đúng lúc này.Mặt hai người càng lúc càng gần, gần đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập của đối phương, cũng có thể ngửi thấy mùi rượu và mùi hương cơ thể trong hơi thở của nhau.Khi mặt cả hai chỉ còn cách vài centimet, Khương Thu Mộc nhắm mắt lại.Tống Dương Minh cụp mắt nhìn cô với vẻ hơi ngẩn ngơ.Anh cúi đầu, hương thơm từ cơ thể cô gái len lỏi vào trong khoang mũi, hơi thở nóng ấm và dồn dập của cô cũng phả lên cằm anh.Tống Dương Minh chợt khựng lại.Cô là Khương Thu Mộc, bạn thân của Hân Nghiên.Anh đang làm gì thế này?!Tống Dương Minh đột nhiên tỉnh táo lại.Anh lùi về, sợ khiến cô mất mặt nên vô thức muốn đưa tay lên chạm vào mặt cô để tỏ ý an ủi.Nhưng khi chỉ còn cách mặt cô chừng một hai tấc, anh dừng lại, rụt tay về.“Thu Mộc, anh xin lỗi.”Tống Dương Minh ngồi thẳng người, im lặng nâng ly rượu lên, ngửa đầu, dốc hết số rượu vừa rót vào miệng.Khương Thu Mộc thất vọng mở mắt, nhìn thấy yết hầu anh đang di chuyển, “ực” một tiếng, rượu trôi hết xuống bụng.Vẻ buồn bã thoáng qua trong mắt cô, nhưng khi Tống Dương Minh nhìn lại thì cô đã nhanh chóng giấu đi, nở nụ cười điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra: “Hì hì, anh Dương Minh, đây chỉ là trò chơi, một trò đùa bình thường mà thôi, không nhất định phải thực hiện cho bằng được, có gì mà phải xin lỗi chứ.”Tống Dương Minh mỉm cười: “Anh xin lỗi, có lẽ là ở trong quân đội quá lâu, không chơi được trò chơi của người trẻ tuổi các em, phá vỡ quy tắc thì vẫn phải chịu phạt, anh chấp nhận bị phạt.”Anh tự rót rượu cho mình, liền ba ly liên tục.Khương Thu Mộc nhìn anh uống hết từng ly từng ly.Người đàn ông đã từng đi lính, toàn thân đều toát lên vẻ kiên cường chính trực, tư thế uống rượu tràn đầy nam tính.Khương Thu Mộc rung động, nhưng cũng càng thêm thất vọng.“Ha ha… Đúng là anh bộ đội, thẳng thắn lắm. Nhưng không phải anh muốn phá vỡ quy tắc, mà là muốn kiếm cớ để uống rượu đúng không? Vậy không được, em cũng phải uống.”
CHƯƠNG 885
Dáng người anh cao lớn, dù đang ngồi thì cũng cao hơn Khương Thu Mộc một chút.
Anh cụp mắt, cô ngửa mặt.
Bốn mắt nhìn nhau.
Một người mong đợi, một người bình tĩnh.
Khoé môi Khương Thu Mộc nở nụ cười khẽ, cơ thể âm thầm lại gần Tống Dương Minh hơn.
Trái tim nhỏ bé trong lồng ngực cô càng lúc càng đập nhanh, men rượu cũng xộc lên mặt vào đúng lúc này.
Mặt hai người càng lúc càng gần, gần đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập của đối phương, cũng có thể ngửi thấy mùi rượu và mùi hương cơ thể trong hơi thở của nhau.
Khi mặt cả hai chỉ còn cách vài centimet, Khương Thu Mộc nhắm mắt lại.
Tống Dương Minh cụp mắt nhìn cô với vẻ hơi ngẩn ngơ.
Anh cúi đầu, hương thơm từ cơ thể cô gái len lỏi vào trong khoang mũi, hơi thở nóng ấm và dồn dập của cô cũng phả lên cằm anh.
Tống Dương Minh chợt khựng lại.
Cô là Khương Thu Mộc, bạn thân của Hân Nghiên.
Anh đang làm gì thế này?!
Tống Dương Minh đột nhiên tỉnh táo lại.
Anh lùi về, sợ khiến cô mất mặt nên vô thức muốn đưa tay lên chạm vào mặt cô để tỏ ý an ủi.
Nhưng khi chỉ còn cách mặt cô chừng một hai tấc, anh dừng lại, rụt tay về.
“Thu Mộc, anh xin lỗi.”
Tống Dương Minh ngồi thẳng người, im lặng nâng ly rượu lên, ngửa đầu, dốc hết số rượu vừa rót vào miệng.
Khương Thu Mộc thất vọng mở mắt, nhìn thấy yết hầu anh đang di chuyển, “ực” một tiếng, rượu trôi hết xuống bụng.
Vẻ buồn bã thoáng qua trong mắt cô, nhưng khi Tống Dương Minh nhìn lại thì cô đã nhanh chóng giấu đi, nở nụ cười điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra: “Hì hì, anh Dương Minh, đây chỉ là trò chơi, một trò đùa bình thường mà thôi, không nhất định phải thực hiện cho bằng được, có gì mà phải xin lỗi chứ.”
Tống Dương Minh mỉm cười: “Anh xin lỗi, có lẽ là ở trong quân đội quá lâu, không chơi được trò chơi của người trẻ tuổi các em, phá vỡ quy tắc thì vẫn phải chịu phạt, anh chấp nhận bị phạt.”
Anh tự rót rượu cho mình, liền ba ly liên tục.
Khương Thu Mộc nhìn anh uống hết từng ly từng ly.
Người đàn ông đã từng đi lính, toàn thân đều toát lên vẻ kiên cường chính trực, tư thế uống rượu tràn đầy nam tính.
Khương Thu Mộc rung động, nhưng cũng càng thêm thất vọng.
“Ha ha… Đúng là anh bộ đội, thẳng thắn lắm. Nhưng không phải anh muốn phá vỡ quy tắc, mà là muốn kiếm cớ để uống rượu đúng không? Vậy không được, em cũng phải uống.”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 885Dáng người anh cao lớn, dù đang ngồi thì cũng cao hơn Khương Thu Mộc một chút.Anh cụp mắt, cô ngửa mặt.Bốn mắt nhìn nhau.Một người mong đợi, một người bình tĩnh.Khoé môi Khương Thu Mộc nở nụ cười khẽ, cơ thể âm thầm lại gần Tống Dương Minh hơn.Trái tim nhỏ bé trong lồng ngực cô càng lúc càng đập nhanh, men rượu cũng xộc lên mặt vào đúng lúc này.Mặt hai người càng lúc càng gần, gần đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập của đối phương, cũng có thể ngửi thấy mùi rượu và mùi hương cơ thể trong hơi thở của nhau.Khi mặt cả hai chỉ còn cách vài centimet, Khương Thu Mộc nhắm mắt lại.Tống Dương Minh cụp mắt nhìn cô với vẻ hơi ngẩn ngơ.Anh cúi đầu, hương thơm từ cơ thể cô gái len lỏi vào trong khoang mũi, hơi thở nóng ấm và dồn dập của cô cũng phả lên cằm anh.Tống Dương Minh chợt khựng lại.Cô là Khương Thu Mộc, bạn thân của Hân Nghiên.Anh đang làm gì thế này?!Tống Dương Minh đột nhiên tỉnh táo lại.Anh lùi về, sợ khiến cô mất mặt nên vô thức muốn đưa tay lên chạm vào mặt cô để tỏ ý an ủi.Nhưng khi chỉ còn cách mặt cô chừng một hai tấc, anh dừng lại, rụt tay về.“Thu Mộc, anh xin lỗi.”Tống Dương Minh ngồi thẳng người, im lặng nâng ly rượu lên, ngửa đầu, dốc hết số rượu vừa rót vào miệng.Khương Thu Mộc thất vọng mở mắt, nhìn thấy yết hầu anh đang di chuyển, “ực” một tiếng, rượu trôi hết xuống bụng.Vẻ buồn bã thoáng qua trong mắt cô, nhưng khi Tống Dương Minh nhìn lại thì cô đã nhanh chóng giấu đi, nở nụ cười điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra: “Hì hì, anh Dương Minh, đây chỉ là trò chơi, một trò đùa bình thường mà thôi, không nhất định phải thực hiện cho bằng được, có gì mà phải xin lỗi chứ.”Tống Dương Minh mỉm cười: “Anh xin lỗi, có lẽ là ở trong quân đội quá lâu, không chơi được trò chơi của người trẻ tuổi các em, phá vỡ quy tắc thì vẫn phải chịu phạt, anh chấp nhận bị phạt.”Anh tự rót rượu cho mình, liền ba ly liên tục.Khương Thu Mộc nhìn anh uống hết từng ly từng ly.Người đàn ông đã từng đi lính, toàn thân đều toát lên vẻ kiên cường chính trực, tư thế uống rượu tràn đầy nam tính.Khương Thu Mộc rung động, nhưng cũng càng thêm thất vọng.“Ha ha… Đúng là anh bộ đội, thẳng thắn lắm. Nhưng không phải anh muốn phá vỡ quy tắc, mà là muốn kiếm cớ để uống rượu đúng không? Vậy không được, em cũng phải uống.”