CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 886
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 886Cô giành lấy chai rượu.Tống Dương Minh đã uống hết ba ly.Anh di chuyển chai rượu ra phía sau rồi đứng dậy: “Thu Mộc, em uống nhiều rồi, hôm nay anh cũng uống nhiều, rất xin lỗi em.”Tống Dương Minh đóng nút chai rượu lại: “Anh về trước đây, em nghỉ ngơi sớm đi.”Anh đặt chai rượu xuống, đi về phía cửa.Nỗi thất vọng và sự tổn thương trong mắt Khương Thu Mộc đã hiện lên rất rõ.Nỗi buồn như muốn nhấn chìm cô.Cô hít mũi rồi vội vàng đứng dậy đuổi theo: “Anh Dương Minh, anh chờ chút.”Cô giữ lại cánh cửa mà Tống Dương Minh vừa mở ra.“Anh vừa uống rượu, đừng tự lái xe, để em gọi lái xe cho anh.”Tống Dương Minh cúi đầu nhìn cô.Cô cũng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh.Lần này cô vẫn không nhượng bộ, trên mặt là nụ cười tươi rói bướng bỉnh.“Được.” Tống Dương Minh gật đầu.Khương Thu Mộc nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho lái xe.Hai người lần lượt ra ngoài.Đêm khuya gió lạnh, vầng trăng cô đơn trên bầu trời cũng toát lên vẻ hiu quạnh.Vừa ra khỏi cổng chung cư, Khương Thu Mộc đã lạnh đến rùng mình.Tống Dương Minh nhìn cô rồi cởi áo khoác ra, choàng lên người cô.Trên quần áo còn có nhiệt độ cơ thể của anh, thoang thoảng mùi hormone đầy nam tính.Trái tim của Khương Thu Mộc đang đập điên cuồng, cảm giác mất mác và khó chịu trước đó cũng dần tan đi.Khóe môi cô ấy cong lên đầy hạnh phúc, trong lòng giống như có một ngọn lửa, tình ý ngọt ngào bị một ngọn lửa hồng đốt nóng cả người.Hạnh phúc!Tài xế nhanh chóng chạy đến chỗ của hai người.Khương Thu Mộc có chút mất mác.Thời gian ở riêng ngắn đến không chịu được.Cô ấy nhìn Tống Dương Minh đến bên xe, đột nhiên trong lòng cảm thấy chua xót.Tống Dương Minh mở cửa xe ra, trước khi lên xe còn quay đầu lại nói: “Mau trở về đi.”Khương Thu Mộc không thể không gật đầu nói: “Anh Dương Minh hẹn gặp lại.”Nhưng chân lại không hề nhúc nhích.“Mau vào đi, là con gái ở một mình bên ngoài buổi tối không an toàn.” Tống Dương Minh thúc giục.Khương Thu Mộc cảm thấy vô cùng mất mát, ánh mắt cũng như có gai nhọn đâm vào nói: “Được.”Rồi vội vàng xoay người đi vào mái hiên.Tống Dương Minh ngồi vào trong xe, nhưng cũng không đi.
CHƯƠNG 886
Cô giành lấy chai rượu.
Tống Dương Minh đã uống hết ba ly.
Anh di chuyển chai rượu ra phía sau rồi đứng dậy: “Thu Mộc, em uống nhiều rồi, hôm nay anh cũng uống nhiều, rất xin lỗi em.”
Tống Dương Minh đóng nút chai rượu lại: “Anh về trước đây, em nghỉ ngơi sớm đi.”
Anh đặt chai rượu xuống, đi về phía cửa.
Nỗi thất vọng và sự tổn thương trong mắt Khương Thu Mộc đã hiện lên rất rõ.
Nỗi buồn như muốn nhấn chìm cô.
Cô hít mũi rồi vội vàng đứng dậy đuổi theo: “Anh Dương Minh, anh chờ chút.”
Cô giữ lại cánh cửa mà Tống Dương Minh vừa mở ra.
“Anh vừa uống rượu, đừng tự lái xe, để em gọi lái xe cho anh.”
Tống Dương Minh cúi đầu nhìn cô.
Cô cũng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh.
Lần này cô vẫn không nhượng bộ, trên mặt là nụ cười tươi rói bướng bỉnh.
“Được.” Tống Dương Minh gật đầu.
Khương Thu Mộc nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho lái xe.
Hai người lần lượt ra ngoài.
Đêm khuya gió lạnh, vầng trăng cô đơn trên bầu trời cũng toát lên vẻ hiu quạnh.
Vừa ra khỏi cổng chung cư, Khương Thu Mộc đã lạnh đến rùng mình.
Tống Dương Minh nhìn cô rồi cởi áo khoác ra, choàng lên người cô.
Trên quần áo còn có nhiệt độ cơ thể của anh, thoang thoảng mùi hormone đầy nam tính.
Trái tim của Khương Thu Mộc đang đập điên cuồng, cảm giác mất mác và khó chịu trước đó cũng dần tan đi.
Khóe môi cô ấy cong lên đầy hạnh phúc, trong lòng giống như có một ngọn lửa, tình ý ngọt ngào bị một ngọn lửa hồng đốt nóng cả người.
Hạnh phúc!
Tài xế nhanh chóng chạy đến chỗ của hai người.
Khương Thu Mộc có chút mất mác.
Thời gian ở riêng ngắn đến không chịu được.
Cô ấy nhìn Tống Dương Minh đến bên xe, đột nhiên trong lòng cảm thấy chua xót.
Tống Dương Minh mở cửa xe ra, trước khi lên xe còn quay đầu lại nói: “Mau trở về đi.”
Khương Thu Mộc không thể không gật đầu nói: “Anh Dương Minh hẹn gặp lại.”
Nhưng chân lại không hề nhúc nhích.
“Mau vào đi, là con gái ở một mình bên ngoài buổi tối không an toàn.” Tống Dương Minh thúc giục.
Khương Thu Mộc cảm thấy vô cùng mất mát, ánh mắt cũng như có gai nhọn đâm vào nói: “Được.”
Rồi vội vàng xoay người đi vào mái hiên.
Tống Dương Minh ngồi vào trong xe, nhưng cũng không đi.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 886Cô giành lấy chai rượu.Tống Dương Minh đã uống hết ba ly.Anh di chuyển chai rượu ra phía sau rồi đứng dậy: “Thu Mộc, em uống nhiều rồi, hôm nay anh cũng uống nhiều, rất xin lỗi em.”Tống Dương Minh đóng nút chai rượu lại: “Anh về trước đây, em nghỉ ngơi sớm đi.”Anh đặt chai rượu xuống, đi về phía cửa.Nỗi thất vọng và sự tổn thương trong mắt Khương Thu Mộc đã hiện lên rất rõ.Nỗi buồn như muốn nhấn chìm cô.Cô hít mũi rồi vội vàng đứng dậy đuổi theo: “Anh Dương Minh, anh chờ chút.”Cô giữ lại cánh cửa mà Tống Dương Minh vừa mở ra.“Anh vừa uống rượu, đừng tự lái xe, để em gọi lái xe cho anh.”Tống Dương Minh cúi đầu nhìn cô.Cô cũng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh.Lần này cô vẫn không nhượng bộ, trên mặt là nụ cười tươi rói bướng bỉnh.“Được.” Tống Dương Minh gật đầu.Khương Thu Mộc nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho lái xe.Hai người lần lượt ra ngoài.Đêm khuya gió lạnh, vầng trăng cô đơn trên bầu trời cũng toát lên vẻ hiu quạnh.Vừa ra khỏi cổng chung cư, Khương Thu Mộc đã lạnh đến rùng mình.Tống Dương Minh nhìn cô rồi cởi áo khoác ra, choàng lên người cô.Trên quần áo còn có nhiệt độ cơ thể của anh, thoang thoảng mùi hormone đầy nam tính.Trái tim của Khương Thu Mộc đang đập điên cuồng, cảm giác mất mác và khó chịu trước đó cũng dần tan đi.Khóe môi cô ấy cong lên đầy hạnh phúc, trong lòng giống như có một ngọn lửa, tình ý ngọt ngào bị một ngọn lửa hồng đốt nóng cả người.Hạnh phúc!Tài xế nhanh chóng chạy đến chỗ của hai người.Khương Thu Mộc có chút mất mác.Thời gian ở riêng ngắn đến không chịu được.Cô ấy nhìn Tống Dương Minh đến bên xe, đột nhiên trong lòng cảm thấy chua xót.Tống Dương Minh mở cửa xe ra, trước khi lên xe còn quay đầu lại nói: “Mau trở về đi.”Khương Thu Mộc không thể không gật đầu nói: “Anh Dương Minh hẹn gặp lại.”Nhưng chân lại không hề nhúc nhích.“Mau vào đi, là con gái ở một mình bên ngoài buổi tối không an toàn.” Tống Dương Minh thúc giục.Khương Thu Mộc cảm thấy vô cùng mất mát, ánh mắt cũng như có gai nhọn đâm vào nói: “Được.”Rồi vội vàng xoay người đi vào mái hiên.Tống Dương Minh ngồi vào trong xe, nhưng cũng không đi.