CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1051
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1051Tống Hân Nghiên tức giận hét lên: “Mấy ngày hôm nay tôi đã đủ bận rộn rồi! Mấy vụ kiện đã làm lỡ rất nhiều thời gian của tôi, tôi rất bận, muốn đi thăm mẹ tôi, tôi còn phải đi xử lý công việc của tôi, tôi cũng rất mệt, muốn nhanh chóng trở về nghỉ ngơi!”“Có rất nhiều cách để thư giãn, không chỉ có về nhà. Đi thăm mẹ em thì vẫn còn sớm, không vội vào lúc này.”Lúc nói chuyện, chiếc xe đã phóng đi.Tống Hân Nghiên đã không thể tức giận được nữa.“Rốt cuộc anh muốn đưa tôi đi đâu?”Tưởng Tử Hàn chuyên tâm lái xe.Tống Hân Nghiên có chút bực tức: “Có tin tôi nhảy xuống xe không!”Tưởng Tử Hàn đã khóa cửa sổ lại, cô không thể nhảy được.Nhưng anh vẫn đầu hàng.“Ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ đi.” Ánh ánh anh chỉ ra bên ngoài, giọng điệu dịu dàng đến mức có thể chảy ra nước: “Tuyết rơi rồi.”Tống Hân Nghiên tức giận quay đầu qua.Dưới màn đêm, dưới ánh đèn đường rực rỡ đang dần sáng lên trong thành phố, những bông tuyết lóng lánh bay trong không trung, trong ánh sáng b ắn ra màu sắc sặc sỡ.Tống Hân Nghiên sững sờ.Tưởng Tử Hàn lái xe, liếc nhìn sang, khóe miệng bất giác cong lên.Anh kéo kính cửa sổ xe xuống.Tống Hân Nghiên không nhịn được mà đưa tay ra.Những bông tuyết nhỏ, ónh ánh chạm vào tay rồi tan ra, để lại sự lành lạnh.Trong nháy mắt, dường như cô đã quên đi tất cả những rối bời lúc nãy, lầm bầm: “Hải Thành gần phía nam, gần như không có tuyết. Thỉnh thoảng sẽ thổi một chút bọt tuyết, còn tan biến trong không trung. Không ngờ tuyết ở thủ đô lại rơi sớm như vậy. Còn…đẹp như vậy. Chả trách cả ngày hôm nay vân luôn âm u, hóa ra là sắp có tuyết….”Tống Hân Nghiên bất giác mỉm cười, đôi mắt sáng đến mức khiến người khác không thể rời mắt, rất lóa mắt.Tưởng Tử Hàn nhìn cô đến mức thất thần.Có ánh đèn xe vụt qua, anh hoàn hồn lại: “Không còn sớm nữa. Hôm nay đã là đêm Giáng sinh rồi.”Tống Hân Nghiên nghe thấy vậy thì sững sờ, quay đầu lại nhìn anh.Tưởng Tử Hàn cười, ra hiệu cho cô nhìn về ghế sau: “Quay đầu lại đi.”Tống Hân Nghiên quay đầu về hướng anh chỉ.Tưởng Tử Hàn ấn một công tắc.Trên hàng ghế sau đã được gập bằng là một hình trái tim khổng lồ được xếp bằng những quả táo đỏ.Trong hình trái tim bằng táo được lấp đầy bằng những bông hoa tươi đủ loại và đủ màu sắc, bên ngoài là một vòng đèn nháy lấp lánh nhiều màu sắc.Dải ánh sáng len lỏi vào giữa những bông hoa, khiến những bông hoa lóe lên năm màu rực rỡ, đẹp vô cùng.
CHƯƠNG 1051
Tống Hân Nghiên tức giận hét lên: “Mấy ngày hôm nay tôi đã đủ bận rộn rồi! Mấy vụ kiện đã làm lỡ rất nhiều thời gian của tôi, tôi rất bận, muốn đi thăm mẹ tôi, tôi còn phải đi xử lý công việc của tôi, tôi cũng rất mệt, muốn nhanh chóng trở về nghỉ ngơi!”
“Có rất nhiều cách để thư giãn, không chỉ có về nhà. Đi thăm mẹ em thì vẫn còn sớm, không vội vào lúc này.”
Lúc nói chuyện, chiếc xe đã phóng đi.
Tống Hân Nghiên đã không thể tức giận được nữa.
“Rốt cuộc anh muốn đưa tôi đi đâu?”
Tưởng Tử Hàn chuyên tâm lái xe.
Tống Hân Nghiên có chút bực tức: “Có tin tôi nhảy xuống xe không!”
Tưởng Tử Hàn đã khóa cửa sổ lại, cô không thể nhảy được.
Nhưng anh vẫn đầu hàng.
“Ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ đi.” Ánh ánh anh chỉ ra bên ngoài, giọng điệu dịu dàng đến mức có thể chảy ra nước: “Tuyết rơi rồi.”
Tống Hân Nghiên tức giận quay đầu qua.
Dưới màn đêm, dưới ánh đèn đường rực rỡ đang dần sáng lên trong thành phố, những bông tuyết lóng lánh bay trong không trung, trong ánh sáng b ắn ra màu sắc sặc sỡ.
Tống Hân Nghiên sững sờ.
Tưởng Tử Hàn lái xe, liếc nhìn sang, khóe miệng bất giác cong lên.
Anh kéo kính cửa sổ xe xuống.
Tống Hân Nghiên không nhịn được mà đưa tay ra.
Những bông tuyết nhỏ, ónh ánh chạm vào tay rồi tan ra, để lại sự lành lạnh.
Trong nháy mắt, dường như cô đã quên đi tất cả những rối bời lúc nãy, lầm bầm: “Hải Thành gần phía nam, gần như không có tuyết. Thỉnh thoảng sẽ thổi một chút bọt tuyết, còn tan biến trong không trung. Không ngờ tuyết ở thủ đô lại rơi sớm như vậy. Còn…đẹp như vậy. Chả trách cả ngày hôm nay vân luôn âm u, hóa ra là sắp có tuyết….”
Tống Hân Nghiên bất giác mỉm cười, đôi mắt sáng đến mức khiến người khác không thể rời mắt, rất lóa mắt.
Tưởng Tử Hàn nhìn cô đến mức thất thần.
Có ánh đèn xe vụt qua, anh hoàn hồn lại: “Không còn sớm nữa. Hôm nay đã là đêm Giáng sinh rồi.”
Tống Hân Nghiên nghe thấy vậy thì sững sờ, quay đầu lại nhìn anh.
Tưởng Tử Hàn cười, ra hiệu cho cô nhìn về ghế sau: “Quay đầu lại đi.”
Tống Hân Nghiên quay đầu về hướng anh chỉ.
Tưởng Tử Hàn ấn một công tắc.
Trên hàng ghế sau đã được gập bằng là một hình trái tim khổng lồ được xếp bằng những quả táo đỏ.
Trong hình trái tim bằng táo được lấp đầy bằng những bông hoa tươi đủ loại và đủ màu sắc, bên ngoài là một vòng đèn nháy lấp lánh nhiều màu sắc.
Dải ánh sáng len lỏi vào giữa những bông hoa, khiến những bông hoa lóe lên năm màu rực rỡ, đẹp vô cùng.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1051Tống Hân Nghiên tức giận hét lên: “Mấy ngày hôm nay tôi đã đủ bận rộn rồi! Mấy vụ kiện đã làm lỡ rất nhiều thời gian của tôi, tôi rất bận, muốn đi thăm mẹ tôi, tôi còn phải đi xử lý công việc của tôi, tôi cũng rất mệt, muốn nhanh chóng trở về nghỉ ngơi!”“Có rất nhiều cách để thư giãn, không chỉ có về nhà. Đi thăm mẹ em thì vẫn còn sớm, không vội vào lúc này.”Lúc nói chuyện, chiếc xe đã phóng đi.Tống Hân Nghiên đã không thể tức giận được nữa.“Rốt cuộc anh muốn đưa tôi đi đâu?”Tưởng Tử Hàn chuyên tâm lái xe.Tống Hân Nghiên có chút bực tức: “Có tin tôi nhảy xuống xe không!”Tưởng Tử Hàn đã khóa cửa sổ lại, cô không thể nhảy được.Nhưng anh vẫn đầu hàng.“Ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ đi.” Ánh ánh anh chỉ ra bên ngoài, giọng điệu dịu dàng đến mức có thể chảy ra nước: “Tuyết rơi rồi.”Tống Hân Nghiên tức giận quay đầu qua.Dưới màn đêm, dưới ánh đèn đường rực rỡ đang dần sáng lên trong thành phố, những bông tuyết lóng lánh bay trong không trung, trong ánh sáng b ắn ra màu sắc sặc sỡ.Tống Hân Nghiên sững sờ.Tưởng Tử Hàn lái xe, liếc nhìn sang, khóe miệng bất giác cong lên.Anh kéo kính cửa sổ xe xuống.Tống Hân Nghiên không nhịn được mà đưa tay ra.Những bông tuyết nhỏ, ónh ánh chạm vào tay rồi tan ra, để lại sự lành lạnh.Trong nháy mắt, dường như cô đã quên đi tất cả những rối bời lúc nãy, lầm bầm: “Hải Thành gần phía nam, gần như không có tuyết. Thỉnh thoảng sẽ thổi một chút bọt tuyết, còn tan biến trong không trung. Không ngờ tuyết ở thủ đô lại rơi sớm như vậy. Còn…đẹp như vậy. Chả trách cả ngày hôm nay vân luôn âm u, hóa ra là sắp có tuyết….”Tống Hân Nghiên bất giác mỉm cười, đôi mắt sáng đến mức khiến người khác không thể rời mắt, rất lóa mắt.Tưởng Tử Hàn nhìn cô đến mức thất thần.Có ánh đèn xe vụt qua, anh hoàn hồn lại: “Không còn sớm nữa. Hôm nay đã là đêm Giáng sinh rồi.”Tống Hân Nghiên nghe thấy vậy thì sững sờ, quay đầu lại nhìn anh.Tưởng Tử Hàn cười, ra hiệu cho cô nhìn về ghế sau: “Quay đầu lại đi.”Tống Hân Nghiên quay đầu về hướng anh chỉ.Tưởng Tử Hàn ấn một công tắc.Trên hàng ghế sau đã được gập bằng là một hình trái tim khổng lồ được xếp bằng những quả táo đỏ.Trong hình trái tim bằng táo được lấp đầy bằng những bông hoa tươi đủ loại và đủ màu sắc, bên ngoài là một vòng đèn nháy lấp lánh nhiều màu sắc.Dải ánh sáng len lỏi vào giữa những bông hoa, khiến những bông hoa lóe lên năm màu rực rỡ, đẹp vô cùng.