CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1052
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1052Dưới sự kinh ngạc của Tống Hân Nghiên, trong đáy mắt cô lóe lên một tia ngạc nhiên, thích thú.Cô bĩu môi, chán ghét nói: “Đúng là tầm thường. Bằng này tuổi đầu rồi, ai còn làm cái này, khó coi chết đi được, còn không phù hợp với khí chất, dáng vẻ này của anh.”Miệng nói như vậy, nhưng vẫn nhìn đầy lưu luyến, quay đầu lại.Tưởng Tử Hàn chú ý đến động tác nhỏ của cô, trong lòng vô cùng buồn cười, nhưng trên mặt vẫn không dao động: “Anh có khí chất, dáng vẻ gì?”Tống Hân Nghiên trợn mắt, tức giận điên cuồng châm biếm: “Khí chất vô lại, khẩu xà tâm phật, khốn nạn!”Tưởng Tử Hàn kìm nén nụ cười sắp tràn ra khỏi miệng: “Có phải em hiểu nhầm gì không? Những từ th ô tục đó dành cho em mới đúng. Anh để em xem, là muốn em suy nghĩ giúp, xem xem Minh Trúc nhìn thấy có thích không.”Tưởng Hân Nghiên: “….”Rất xấu hổ.Còn khó xử nữa.Nhưng Tống Hân Nghiên da mặt khá dày, không hề xấu hổ về chuyện này.Cô tức giận lườm Tưởng Tử Hàn, bàn tay đột nhiên kéo vô lăng: “Dừng xe!”Tưởng Tử Hàn sợ hãi đến mức toát cả mồ hôi, vội vàng đỗ xe vào bên đường.“Tống Hân Nghiên, em cứ làm loạn như thế, có tin chúng ta một xe hai mạng không?”Anh nghiêm khắc phê bình, nhưng không tức giận: “Anh thì không sao, có thể cùng chết với em, thậm chí còn rất vui. Như vậy anh có thể sinh cùng chăn chết cùng huyệt với em, không ai có tư cách tranh giành em với anh. Nhưng, Minh Trúc vẫn còn đang đợi quà, em muốn cùng sống cùng chết với anh, cũng từ từ đã, đợi anh tặng xong quà rồi nói.”Lời này của Tưởng Tư Hàn chẹn họng người ta vừa khiến người ta tức giận, nhưng cơn giận của Tống Hân Nghiên không dâng lên.Cô lại quay đầu liếc nhìn trái tim bằng những quả táo cùng với những bông hoa, ánh đèn tinh tế đến mức khiến người khác rung động kia: “Anh nói đưa tôi đến một nơi chính là đi gặp Minh Trúc?”Tưởng Tử Hàn không nói gì, lại khởi động xe.Tống Hân Nghiên cũng trở nên yên tĩnh hơn.Cũng lâu rồi cô không gặp Tưởng Minh Trúc, cũng rất nhớ cô nhóc kia.Tưởng Hân Nghiên không lăn qua lăn lại nữa, chiếc xe rất nhanh đã đến đích.Đó là một khu vui chơi.Những hộp đèn nhiều màu sắc lấp lánh làm nổi bật lên cảnh tượng vô cùng vui vẻ, náo nhiệt.Tưởng Tử Hàn dừng xe lại.Lập tức có hai người đàn ông mặc vest bước đến, mở cửa cho họ.“Anh Tưởng, cô Tống.”Tưởng Tử Hàn đi đến bên cạnh Tống Hân Nghiên: “Đi vào thôi.”“Minh Trúc ở khu vui chơi?” Tống Hân Nghiên hỏi.
CHƯƠNG 1052
Dưới sự kinh ngạc của Tống Hân Nghiên, trong đáy mắt cô lóe lên một tia ngạc nhiên, thích thú.
Cô bĩu môi, chán ghét nói: “Đúng là tầm thường. Bằng này tuổi đầu rồi, ai còn làm cái này, khó coi chết đi được, còn không phù hợp với khí chất, dáng vẻ này của anh.”
Miệng nói như vậy, nhưng vẫn nhìn đầy lưu luyến, quay đầu lại.
Tưởng Tử Hàn chú ý đến động tác nhỏ của cô, trong lòng vô cùng buồn cười, nhưng trên mặt vẫn không dao động: “Anh có khí chất, dáng vẻ gì?”
Tống Hân Nghiên trợn mắt, tức giận điên cuồng châm biếm: “Khí chất vô lại, khẩu xà tâm phật, khốn nạn!”
Tưởng Tử Hàn kìm nén nụ cười sắp tràn ra khỏi miệng: “Có phải em hiểu nhầm gì không? Những từ th ô tục đó dành cho em mới đúng. Anh để em xem, là muốn em suy nghĩ giúp, xem xem Minh Trúc nhìn thấy có thích không.”
Tưởng Hân Nghiên: “….”
Rất xấu hổ.
Còn khó xử nữa.
Nhưng Tống Hân Nghiên da mặt khá dày, không hề xấu hổ về chuyện này.
Cô tức giận lườm Tưởng Tử Hàn, bàn tay đột nhiên kéo vô lăng: “Dừng xe!”
Tưởng Tử Hàn sợ hãi đến mức toát cả mồ hôi, vội vàng đỗ xe vào bên đường.
“Tống Hân Nghiên, em cứ làm loạn như thế, có tin chúng ta một xe hai mạng không?”
Anh nghiêm khắc phê bình, nhưng không tức giận: “Anh thì không sao, có thể cùng chết với em, thậm chí còn rất vui. Như vậy anh có thể sinh cùng chăn chết cùng huyệt với em, không ai có tư cách tranh giành em với anh. Nhưng, Minh Trúc vẫn còn đang đợi quà, em muốn cùng sống cùng chết với anh, cũng từ từ đã, đợi anh tặng xong quà rồi nói.”
Lời này của Tưởng Tư Hàn chẹn họng người ta vừa khiến người ta tức giận, nhưng cơn giận của Tống Hân Nghiên không dâng lên.
Cô lại quay đầu liếc nhìn trái tim bằng những quả táo cùng với những bông hoa, ánh đèn tinh tế đến mức khiến người khác rung động kia: “Anh nói đưa tôi đến một nơi chính là đi gặp Minh Trúc?”
Tưởng Tử Hàn không nói gì, lại khởi động xe.
Tống Hân Nghiên cũng trở nên yên tĩnh hơn.
Cũng lâu rồi cô không gặp Tưởng Minh Trúc, cũng rất nhớ cô nhóc kia.
Tưởng Hân Nghiên không lăn qua lăn lại nữa, chiếc xe rất nhanh đã đến đích.
Đó là một khu vui chơi.
Những hộp đèn nhiều màu sắc lấp lánh làm nổi bật lên cảnh tượng vô cùng vui vẻ, náo nhiệt.
Tưởng Tử Hàn dừng xe lại.
Lập tức có hai người đàn ông mặc vest bước đến, mở cửa cho họ.
“Anh Tưởng, cô Tống.”
Tưởng Tử Hàn đi đến bên cạnh Tống Hân Nghiên: “Đi vào thôi.”
“Minh Trúc ở khu vui chơi?” Tống Hân Nghiên hỏi.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1052Dưới sự kinh ngạc của Tống Hân Nghiên, trong đáy mắt cô lóe lên một tia ngạc nhiên, thích thú.Cô bĩu môi, chán ghét nói: “Đúng là tầm thường. Bằng này tuổi đầu rồi, ai còn làm cái này, khó coi chết đi được, còn không phù hợp với khí chất, dáng vẻ này của anh.”Miệng nói như vậy, nhưng vẫn nhìn đầy lưu luyến, quay đầu lại.Tưởng Tử Hàn chú ý đến động tác nhỏ của cô, trong lòng vô cùng buồn cười, nhưng trên mặt vẫn không dao động: “Anh có khí chất, dáng vẻ gì?”Tống Hân Nghiên trợn mắt, tức giận điên cuồng châm biếm: “Khí chất vô lại, khẩu xà tâm phật, khốn nạn!”Tưởng Tử Hàn kìm nén nụ cười sắp tràn ra khỏi miệng: “Có phải em hiểu nhầm gì không? Những từ th ô tục đó dành cho em mới đúng. Anh để em xem, là muốn em suy nghĩ giúp, xem xem Minh Trúc nhìn thấy có thích không.”Tưởng Hân Nghiên: “….”Rất xấu hổ.Còn khó xử nữa.Nhưng Tống Hân Nghiên da mặt khá dày, không hề xấu hổ về chuyện này.Cô tức giận lườm Tưởng Tử Hàn, bàn tay đột nhiên kéo vô lăng: “Dừng xe!”Tưởng Tử Hàn sợ hãi đến mức toát cả mồ hôi, vội vàng đỗ xe vào bên đường.“Tống Hân Nghiên, em cứ làm loạn như thế, có tin chúng ta một xe hai mạng không?”Anh nghiêm khắc phê bình, nhưng không tức giận: “Anh thì không sao, có thể cùng chết với em, thậm chí còn rất vui. Như vậy anh có thể sinh cùng chăn chết cùng huyệt với em, không ai có tư cách tranh giành em với anh. Nhưng, Minh Trúc vẫn còn đang đợi quà, em muốn cùng sống cùng chết với anh, cũng từ từ đã, đợi anh tặng xong quà rồi nói.”Lời này của Tưởng Tư Hàn chẹn họng người ta vừa khiến người ta tức giận, nhưng cơn giận của Tống Hân Nghiên không dâng lên.Cô lại quay đầu liếc nhìn trái tim bằng những quả táo cùng với những bông hoa, ánh đèn tinh tế đến mức khiến người khác rung động kia: “Anh nói đưa tôi đến một nơi chính là đi gặp Minh Trúc?”Tưởng Tử Hàn không nói gì, lại khởi động xe.Tống Hân Nghiên cũng trở nên yên tĩnh hơn.Cũng lâu rồi cô không gặp Tưởng Minh Trúc, cũng rất nhớ cô nhóc kia.Tưởng Hân Nghiên không lăn qua lăn lại nữa, chiếc xe rất nhanh đã đến đích.Đó là một khu vui chơi.Những hộp đèn nhiều màu sắc lấp lánh làm nổi bật lên cảnh tượng vô cùng vui vẻ, náo nhiệt.Tưởng Tử Hàn dừng xe lại.Lập tức có hai người đàn ông mặc vest bước đến, mở cửa cho họ.“Anh Tưởng, cô Tống.”Tưởng Tử Hàn đi đến bên cạnh Tống Hân Nghiên: “Đi vào thôi.”“Minh Trúc ở khu vui chơi?” Tống Hân Nghiên hỏi.