Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1093

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1093Sở Thu Khánh chợt thở phào nhẹ nhõm, yên lòng nở nụ cười.Ngoài cửa.Tống Hân Nghiên như thể bị một chữ “Được” kia của Tưởng Tử Hàn đâm vào lồ ng ngực, đánh cho cô không thể tỉnh táo trở lại.Cô thẫn thờ nhìn người đàn ông trong phòng bệnh.Gương mặt quen thuộc, diện mạo quen thuộc, nhưng chỉ qua một đêm, người đàn ông này và người đã dịu dàng, cưng chiều cô ngày hôm qua như hai người hoàn toàn khác.Nghe xong, Cố Vũ Tùng cũng phải hít ngược một hơi.Tốc độ đi tìm đường chết của anh Hàn thật sự đến cả tên lửa cũng đuổi không kịp.Khó khăn lắm thái độ Tống Hân Nghiên mới mềm mỏng xuống bớt, bây giờ anh lại muốn “game over” nó lần nữa.“Chị dâu, não anh Hàn đang bị thương, lời nói lúc này của anh ấy không thể tính được đâu.”Cố Vũ Tùng trước nay mồm mép ngọt lịm nay lại luống cuống, nói năng hơi lộn xộn: “Với lại, anh ấy chỉ là tạm thời như thế, sẽ khỏe lại nhanh thôi… Chị, chị đừng so đo với anh ấy.”Nói thì là nói như vậy, nhưng chính bản thân anh ta cũng cảm thấy không đủ sức thuyết phục.Thân là một bác sĩ, anh ta đã từng gặp qua đủ kiểu bệnh nhân, các kiểu mất trí nhớ lại càng không hề ít.Nhưng trường hợp trí nhớ hỗn loạn sau khi bị thương, đã thế còn là kiểu mất trí có chọn lọc như người anh em này của mình thì đúng thật là hiếm.“Cố Vũ Tùng, cậu có tin vào duyên phận không?”Ánh mắt Tống Hân Nghiên vẫn nhìn chăm chú vào Tưởng Tử Hàn trong phòng bệnh, khẽ hỏi.Cố Vũ Tùng sửng sốt: “Cái này… Tôi tin.”Tống Hân Nghiên khẽ hé môi dưới: “Có một số duyên phận là lương duyên, có một số là nghiệt duyên. Còn có một loại khác gọi là có duyên không phận.”Cô và Tống Hân Nghiên có lẽ chính là loại cuối cùng.Khó khăn lắm cô mới hạ quyết tâm, bất kể chân tướng đằng sau của ân oán đời trước có như thế nào, cô vẫn sẽ ở cạnh anh.Từ đầu đến cuối cô luôn lựa chọn tin tưởng anh!Chỉ cần anh nói, cô sẽ tin!Nhưng bây giờ…Anh đã buông bỏ.Tuy là bởi vì lý do bị thương.Nhưng nếu như anh sẽ không bao giờ khỏe lại thì phải làm sao?Trái tim cô vừa đau vừa thắt lại, ánh mắt cũng sưng tấy và chua xót đến khó chịu.Cố Vũ Tùng bỗng chốc không biết nên nói gì.Im lặng đến lúng túng, lúc này Chúc Minh Đức dẫn theo mấy người bạn chuyên khoa não do Cố Vũ Tùng mời đến.Cố Vũ Tùng thở phào, vội giúp Chúc Minh Đức cùng dẫn mọi người vào trong.Tống Hân Nghiên nhớ tới ánh mắt chán ghét khi nhìn mình của Tưởng Tử Hàn trước lúc hôn mê, cô đành chọn ở lại bên ngoài.

CHƯƠNG 1093

Sở Thu Khánh chợt thở phào nhẹ nhõm, yên lòng nở nụ cười.

Ngoài cửa.

Tống Hân Nghiên như thể bị một chữ “Được” kia của Tưởng Tử Hàn đâm vào lồ ng ngực, đánh cho cô không thể tỉnh táo trở lại.

Cô thẫn thờ nhìn người đàn ông trong phòng bệnh.

Gương mặt quen thuộc, diện mạo quen thuộc, nhưng chỉ qua một đêm, người đàn ông này và người đã dịu dàng, cưng chiều cô ngày hôm qua như hai người hoàn toàn khác.

Nghe xong, Cố Vũ Tùng cũng phải hít ngược một hơi.

Tốc độ đi tìm đường chết của anh Hàn thật sự đến cả tên lửa cũng đuổi không kịp.

Khó khăn lắm thái độ Tống Hân Nghiên mới mềm mỏng xuống bớt, bây giờ anh lại muốn “game over” nó lần nữa.

“Chị dâu, não anh Hàn đang bị thương, lời nói lúc này của anh ấy không thể tính được đâu.”

Cố Vũ Tùng trước nay mồm mép ngọt lịm nay lại luống cuống, nói năng hơi lộn xộn: “Với lại, anh ấy chỉ là tạm thời như thế, sẽ khỏe lại nhanh thôi… Chị, chị đừng so đo với anh ấy.”

Nói thì là nói như vậy, nhưng chính bản thân anh ta cũng cảm thấy không đủ sức thuyết phục.

Thân là một bác sĩ, anh ta đã từng gặp qua đủ kiểu bệnh nhân, các kiểu mất trí nhớ lại càng không hề ít.

Nhưng trường hợp trí nhớ hỗn loạn sau khi bị thương, đã thế còn là kiểu mất trí có chọn lọc như người anh em này của mình thì đúng thật là hiếm.

“Cố Vũ Tùng, cậu có tin vào duyên phận không?”

Ánh mắt Tống Hân Nghiên vẫn nhìn chăm chú vào Tưởng Tử Hàn trong phòng bệnh, khẽ hỏi.

Cố Vũ Tùng sửng sốt: “Cái này… Tôi tin.”

Tống Hân Nghiên khẽ hé môi dưới: “Có một số duyên phận là lương duyên, có một số là nghiệt duyên. Còn có một loại khác gọi là có duyên không phận.”

Cô và Tống Hân Nghiên có lẽ chính là loại cuối cùng.

Khó khăn lắm cô mới hạ quyết tâm, bất kể chân tướng đằng sau của ân oán đời trước có như thế nào, cô vẫn sẽ ở cạnh anh.

Từ đầu đến cuối cô luôn lựa chọn tin tưởng anh!

Chỉ cần anh nói, cô sẽ tin!

Nhưng bây giờ…

Anh đã buông bỏ.

Tuy là bởi vì lý do bị thương.

Nhưng nếu như anh sẽ không bao giờ khỏe lại thì phải làm sao?

Trái tim cô vừa đau vừa thắt lại, ánh mắt cũng sưng tấy và chua xót đến khó chịu.

Cố Vũ Tùng bỗng chốc không biết nên nói gì.

Im lặng đến lúng túng, lúc này Chúc Minh Đức dẫn theo mấy người bạn chuyên khoa não do Cố Vũ Tùng mời đến.

Cố Vũ Tùng thở phào, vội giúp Chúc Minh Đức cùng dẫn mọi người vào trong.

Tống Hân Nghiên nhớ tới ánh mắt chán ghét khi nhìn mình của Tưởng Tử Hàn trước lúc hôn mê, cô đành chọn ở lại bên ngoài.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1093Sở Thu Khánh chợt thở phào nhẹ nhõm, yên lòng nở nụ cười.Ngoài cửa.Tống Hân Nghiên như thể bị một chữ “Được” kia của Tưởng Tử Hàn đâm vào lồ ng ngực, đánh cho cô không thể tỉnh táo trở lại.Cô thẫn thờ nhìn người đàn ông trong phòng bệnh.Gương mặt quen thuộc, diện mạo quen thuộc, nhưng chỉ qua một đêm, người đàn ông này và người đã dịu dàng, cưng chiều cô ngày hôm qua như hai người hoàn toàn khác.Nghe xong, Cố Vũ Tùng cũng phải hít ngược một hơi.Tốc độ đi tìm đường chết của anh Hàn thật sự đến cả tên lửa cũng đuổi không kịp.Khó khăn lắm thái độ Tống Hân Nghiên mới mềm mỏng xuống bớt, bây giờ anh lại muốn “game over” nó lần nữa.“Chị dâu, não anh Hàn đang bị thương, lời nói lúc này của anh ấy không thể tính được đâu.”Cố Vũ Tùng trước nay mồm mép ngọt lịm nay lại luống cuống, nói năng hơi lộn xộn: “Với lại, anh ấy chỉ là tạm thời như thế, sẽ khỏe lại nhanh thôi… Chị, chị đừng so đo với anh ấy.”Nói thì là nói như vậy, nhưng chính bản thân anh ta cũng cảm thấy không đủ sức thuyết phục.Thân là một bác sĩ, anh ta đã từng gặp qua đủ kiểu bệnh nhân, các kiểu mất trí nhớ lại càng không hề ít.Nhưng trường hợp trí nhớ hỗn loạn sau khi bị thương, đã thế còn là kiểu mất trí có chọn lọc như người anh em này của mình thì đúng thật là hiếm.“Cố Vũ Tùng, cậu có tin vào duyên phận không?”Ánh mắt Tống Hân Nghiên vẫn nhìn chăm chú vào Tưởng Tử Hàn trong phòng bệnh, khẽ hỏi.Cố Vũ Tùng sửng sốt: “Cái này… Tôi tin.”Tống Hân Nghiên khẽ hé môi dưới: “Có một số duyên phận là lương duyên, có một số là nghiệt duyên. Còn có một loại khác gọi là có duyên không phận.”Cô và Tống Hân Nghiên có lẽ chính là loại cuối cùng.Khó khăn lắm cô mới hạ quyết tâm, bất kể chân tướng đằng sau của ân oán đời trước có như thế nào, cô vẫn sẽ ở cạnh anh.Từ đầu đến cuối cô luôn lựa chọn tin tưởng anh!Chỉ cần anh nói, cô sẽ tin!Nhưng bây giờ…Anh đã buông bỏ.Tuy là bởi vì lý do bị thương.Nhưng nếu như anh sẽ không bao giờ khỏe lại thì phải làm sao?Trái tim cô vừa đau vừa thắt lại, ánh mắt cũng sưng tấy và chua xót đến khó chịu.Cố Vũ Tùng bỗng chốc không biết nên nói gì.Im lặng đến lúng túng, lúc này Chúc Minh Đức dẫn theo mấy người bạn chuyên khoa não do Cố Vũ Tùng mời đến.Cố Vũ Tùng thở phào, vội giúp Chúc Minh Đức cùng dẫn mọi người vào trong.Tống Hân Nghiên nhớ tới ánh mắt chán ghét khi nhìn mình của Tưởng Tử Hàn trước lúc hôn mê, cô đành chọn ở lại bên ngoài.

Chương 1093