CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1094
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1094Trong phòng bệnh phải hội chẩn, Sở Thu Khánh cũng không ở lại nữa.Cô ta đắc chí đi ra, khi vừa nhìn thấy Tống Hân Nghiên ở ngoài cửa thì liền vô thức ngẩng đầu ưỡn ngực, ngạo mạn đi tới trước mặt cô: “Có câu nói là gì ấy nhỉ? Sông có khúc người có lúc. Tống Hân Nghiên, cô nhìn xem dáng vẻ sa sút của cô bây giờ đi, ông trời quả nhiên đã mở mắt rồi.”Ánh mắt Tống Hân Nghiên vẫn nhìn vào trong phòng bệnh, không hề mảy may để ý đến Sở Thu Khánh.Sở Thu Khánh oán thầm, hừ lạnh một tiếng: “Nhìn đi, nhìn cho rõ vào, về sau không được nhìn nữa đâu. Dù trước kia cô có yêu anh Hàn bao nhiêu, yêu đến cả mạng cũng không cần thì đã làm sao? Bây giờ chẳng phải anh ấy nhìn cô một cái còn ngại bẩn mắt hay sao?”“Nói xong rồi à?”Tống Hân Nghiên thậm chí còn không di dời ánh mắt, cô thờ ơ nói: “Nói xong rồi thì cút!”Sở Thu Khánh bị Tống Hân Nghiên chọc cho sôi máu.Nếu không phải lo Tưởng Tử Hàn trong phòng bệnh sẽ nghe được động tĩnh ở đây thì cô ta đã tát một bạt tay vào mặt cô từ lâu rồi.Sở Thu Khánh nghiến răng phẫn nộ: “Người nên cút là cô mới phải! Cô còn giả vờ cái gì, bây giờ tôi mới chính là người vợ mà anh Hàn nhận định. Dù cô có đứng đây đến mức xuyên thủng cả tòa nhà thì cũng vô dụng thôi, sau này anh Hàn chính là chồng của tôi, cô có tư cách gì mà đứng ở đây nói chuyện với tôi!”Sự lo lắng của Tống Hân Nghiên chuyển hóa thành cơn tức giận.Cô quay đầu lại nắm lấy cổ áo Sở Thu Khánh, hai tròng mắt đỏ bừng lên vì tức giận, cô quát: “Anh ấy chỉ bị thương, trí nhớ tạm thời rối loạn thôi. Sở Thu Khánh, nếu cô muốn một người đang bị bệnh như anh ấy thì tôi cũng không ý kiến. Nhưng nếu như cô dám quấy rối sự hồi phục của anh ấy, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đâu. Cút!”Tống Hân Nghiên phẫn nộ đẩy cô ta ra, hai mắt căm phẫn đến dữ tợn khiến người ta khiếp sợ.Sở Thu Khánh bị chấn động đến mức tim đập loạn nhịp.Hoà hoãn lại vài giây, cô ta nén nỗi sợ xuống, cười khẩy: “Yên tâm đi, bây giờ tôi còn hy vọng anh ấy khỏe lại hơn cả cô. Sau này anh ấy là chồng tôi mà, tôi nhất định sẽ tìm bác sĩ tốt nhất để điều trị cho anh ấy. Đến lúc đó, anh ấy sẽ càng cảm động về những gì tôi đã làm cho anh ấy, sẽ tốt với tôi gấp bội, không muốn làm tổn thương tôi, sẽ đau lòng cho tôi, yêu tôi, che chở tôi. Còn cô thì chỉ có thể đứng nhìn từ xa thôi!”Sở Thu Khánh nghiến răng: “Tống Hân Nghiên, cô thật sự cho rằng khi anh ấy khỏe lại thì sẽ toàn tâm toàn ý với cô hay sao? Đúng là ngây thơ quá dấy!”Tống Hân Nghiên nhìn Sở Thu Khánh, không hề để tâm đ ến lời nói của cô ta.Nhưng không biết vì sao trong lòng cô lại nặng trĩu, vừa khó chịu lại vừa bất an.Cô dứt khoát đánh mắt về, không hề để ý đến Sở Thu Khánh như chó điên này nữa: “Vậy à? Thế tôi sẽ đợi xem.”Sở Thu Khánh bị thái độ của cô chọc tức không nhẹ.Nhưng lại không dám ầm ĩ với Tống Hân Nghiên vào lúc này.Bất cứ điều gì có thể làm khơi dậy hồi ức của Tưởng Tử Hàn đối với Tống Hân Nghiên lúc này, cô ta sẽ không làm.“Muốn nhìn thì cứ nhìn đi, thừa dịp còn cơ hội thì nhìn nhiều một chút. Chờ sau này anh Hàn xuất viện rồi, cô có muốn nhìn tôi cũng không cho cô nhìn.”
CHƯƠNG 1094
Trong phòng bệnh phải hội chẩn, Sở Thu Khánh cũng không ở lại nữa.
Cô ta đắc chí đi ra, khi vừa nhìn thấy Tống Hân Nghiên ở ngoài cửa thì liền vô thức ngẩng đầu ưỡn ngực, ngạo mạn đi tới trước mặt cô: “Có câu nói là gì ấy nhỉ? Sông có khúc người có lúc. Tống Hân Nghiên, cô nhìn xem dáng vẻ sa sút của cô bây giờ đi, ông trời quả nhiên đã mở mắt rồi.”
Ánh mắt Tống Hân Nghiên vẫn nhìn vào trong phòng bệnh, không hề mảy may để ý đến Sở Thu Khánh.
Sở Thu Khánh oán thầm, hừ lạnh một tiếng: “Nhìn đi, nhìn cho rõ vào, về sau không được nhìn nữa đâu. Dù trước kia cô có yêu anh Hàn bao nhiêu, yêu đến cả mạng cũng không cần thì đã làm sao? Bây giờ chẳng phải anh ấy nhìn cô một cái còn ngại bẩn mắt hay sao?”
“Nói xong rồi à?”
Tống Hân Nghiên thậm chí còn không di dời ánh mắt, cô thờ ơ nói: “Nói xong rồi thì cút!”
Sở Thu Khánh bị Tống Hân Nghiên chọc cho sôi máu.
Nếu không phải lo Tưởng Tử Hàn trong phòng bệnh sẽ nghe được động tĩnh ở đây thì cô ta đã tát một bạt tay vào mặt cô từ lâu rồi.
Sở Thu Khánh nghiến răng phẫn nộ: “Người nên cút là cô mới phải! Cô còn giả vờ cái gì, bây giờ tôi mới chính là người vợ mà anh Hàn nhận định. Dù cô có đứng đây đến mức xuyên thủng cả tòa nhà thì cũng vô dụng thôi, sau này anh Hàn chính là chồng của tôi, cô có tư cách gì mà đứng ở đây nói chuyện với tôi!”
Sự lo lắng của Tống Hân Nghiên chuyển hóa thành cơn tức giận.
Cô quay đầu lại nắm lấy cổ áo Sở Thu Khánh, hai tròng mắt đỏ bừng lên vì tức giận, cô quát: “Anh ấy chỉ bị thương, trí nhớ tạm thời rối loạn thôi. Sở Thu Khánh, nếu cô muốn một người đang bị bệnh như anh ấy thì tôi cũng không ý kiến. Nhưng nếu như cô dám quấy rối sự hồi phục của anh ấy, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đâu. Cút!”
Tống Hân Nghiên phẫn nộ đẩy cô ta ra, hai mắt căm phẫn đến dữ tợn khiến người ta khiếp sợ.
Sở Thu Khánh bị chấn động đến mức tim đập loạn nhịp.
Hoà hoãn lại vài giây, cô ta nén nỗi sợ xuống, cười khẩy: “Yên tâm đi, bây giờ tôi còn hy vọng anh ấy khỏe lại hơn cả cô. Sau này anh ấy là chồng tôi mà, tôi nhất định sẽ tìm bác sĩ tốt nhất để điều trị cho anh ấy. Đến lúc đó, anh ấy sẽ càng cảm động về những gì tôi đã làm cho anh ấy, sẽ tốt với tôi gấp bội, không muốn làm tổn thương tôi, sẽ đau lòng cho tôi, yêu tôi, che chở tôi. Còn cô thì chỉ có thể đứng nhìn từ xa thôi!”
Sở Thu Khánh nghiến răng: “Tống Hân Nghiên, cô thật sự cho rằng khi anh ấy khỏe lại thì sẽ toàn tâm toàn ý với cô hay sao? Đúng là ngây thơ quá dấy!”
Tống Hân Nghiên nhìn Sở Thu Khánh, không hề để tâm đ ến lời nói của cô ta.
Nhưng không biết vì sao trong lòng cô lại nặng trĩu, vừa khó chịu lại vừa bất an.
Cô dứt khoát đánh mắt về, không hề để ý đến Sở Thu Khánh như chó điên này nữa: “Vậy à? Thế tôi sẽ đợi xem.”
Sở Thu Khánh bị thái độ của cô chọc tức không nhẹ.
Nhưng lại không dám ầm ĩ với Tống Hân Nghiên vào lúc này.
Bất cứ điều gì có thể làm khơi dậy hồi ức của Tưởng Tử Hàn đối với Tống Hân Nghiên lúc này, cô ta sẽ không làm.
“Muốn nhìn thì cứ nhìn đi, thừa dịp còn cơ hội thì nhìn nhiều một chút. Chờ sau này anh Hàn xuất viện rồi, cô có muốn nhìn tôi cũng không cho cô nhìn.”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1094Trong phòng bệnh phải hội chẩn, Sở Thu Khánh cũng không ở lại nữa.Cô ta đắc chí đi ra, khi vừa nhìn thấy Tống Hân Nghiên ở ngoài cửa thì liền vô thức ngẩng đầu ưỡn ngực, ngạo mạn đi tới trước mặt cô: “Có câu nói là gì ấy nhỉ? Sông có khúc người có lúc. Tống Hân Nghiên, cô nhìn xem dáng vẻ sa sút của cô bây giờ đi, ông trời quả nhiên đã mở mắt rồi.”Ánh mắt Tống Hân Nghiên vẫn nhìn vào trong phòng bệnh, không hề mảy may để ý đến Sở Thu Khánh.Sở Thu Khánh oán thầm, hừ lạnh một tiếng: “Nhìn đi, nhìn cho rõ vào, về sau không được nhìn nữa đâu. Dù trước kia cô có yêu anh Hàn bao nhiêu, yêu đến cả mạng cũng không cần thì đã làm sao? Bây giờ chẳng phải anh ấy nhìn cô một cái còn ngại bẩn mắt hay sao?”“Nói xong rồi à?”Tống Hân Nghiên thậm chí còn không di dời ánh mắt, cô thờ ơ nói: “Nói xong rồi thì cút!”Sở Thu Khánh bị Tống Hân Nghiên chọc cho sôi máu.Nếu không phải lo Tưởng Tử Hàn trong phòng bệnh sẽ nghe được động tĩnh ở đây thì cô ta đã tát một bạt tay vào mặt cô từ lâu rồi.Sở Thu Khánh nghiến răng phẫn nộ: “Người nên cút là cô mới phải! Cô còn giả vờ cái gì, bây giờ tôi mới chính là người vợ mà anh Hàn nhận định. Dù cô có đứng đây đến mức xuyên thủng cả tòa nhà thì cũng vô dụng thôi, sau này anh Hàn chính là chồng của tôi, cô có tư cách gì mà đứng ở đây nói chuyện với tôi!”Sự lo lắng của Tống Hân Nghiên chuyển hóa thành cơn tức giận.Cô quay đầu lại nắm lấy cổ áo Sở Thu Khánh, hai tròng mắt đỏ bừng lên vì tức giận, cô quát: “Anh ấy chỉ bị thương, trí nhớ tạm thời rối loạn thôi. Sở Thu Khánh, nếu cô muốn một người đang bị bệnh như anh ấy thì tôi cũng không ý kiến. Nhưng nếu như cô dám quấy rối sự hồi phục của anh ấy, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đâu. Cút!”Tống Hân Nghiên phẫn nộ đẩy cô ta ra, hai mắt căm phẫn đến dữ tợn khiến người ta khiếp sợ.Sở Thu Khánh bị chấn động đến mức tim đập loạn nhịp.Hoà hoãn lại vài giây, cô ta nén nỗi sợ xuống, cười khẩy: “Yên tâm đi, bây giờ tôi còn hy vọng anh ấy khỏe lại hơn cả cô. Sau này anh ấy là chồng tôi mà, tôi nhất định sẽ tìm bác sĩ tốt nhất để điều trị cho anh ấy. Đến lúc đó, anh ấy sẽ càng cảm động về những gì tôi đã làm cho anh ấy, sẽ tốt với tôi gấp bội, không muốn làm tổn thương tôi, sẽ đau lòng cho tôi, yêu tôi, che chở tôi. Còn cô thì chỉ có thể đứng nhìn từ xa thôi!”Sở Thu Khánh nghiến răng: “Tống Hân Nghiên, cô thật sự cho rằng khi anh ấy khỏe lại thì sẽ toàn tâm toàn ý với cô hay sao? Đúng là ngây thơ quá dấy!”Tống Hân Nghiên nhìn Sở Thu Khánh, không hề để tâm đ ến lời nói của cô ta.Nhưng không biết vì sao trong lòng cô lại nặng trĩu, vừa khó chịu lại vừa bất an.Cô dứt khoát đánh mắt về, không hề để ý đến Sở Thu Khánh như chó điên này nữa: “Vậy à? Thế tôi sẽ đợi xem.”Sở Thu Khánh bị thái độ của cô chọc tức không nhẹ.Nhưng lại không dám ầm ĩ với Tống Hân Nghiên vào lúc này.Bất cứ điều gì có thể làm khơi dậy hồi ức của Tưởng Tử Hàn đối với Tống Hân Nghiên lúc này, cô ta sẽ không làm.“Muốn nhìn thì cứ nhìn đi, thừa dịp còn cơ hội thì nhìn nhiều một chút. Chờ sau này anh Hàn xuất viện rồi, cô có muốn nhìn tôi cũng không cho cô nhìn.”