CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1162
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1162Tống Hân Nghiên cầm lấy chai rượu, rót một ly rồi buồn bực uống một hơi.Rượu trong ly đã cạn, cô cũng đỏ mắt, cảm giác mất mát dường như muốn tràn ra khỏi cơ thể.Thấy cô uống rượu kiểu này, Khương Thu Mộc vội giật chai rượu về, tự rót cho mình một ly rồi cụng ly với Tống Hân Nghiên.“Cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân đâu đâu cũng có. Thế giới rộng lớn như vậy, ngoài tên khốn Tưởng Từ Hàn kia ra thì đàn ông ưu tú còn đầy ra đấy, cậu cứ thoải mái chọn. Đừng đau khổ vì anh ta, không đáng đâu!”Tống Hân Nghiên cười khổ lắc đầu: “Tớ không đau khổ vì anh ấy.”Người đàn ông đó, bọn họ có thể đến được với nhau là may mắn của cô, nhưng nếu không thể ở bên nhau thì đúng là bọn họ có duyên không phận.Cô không uống cạn một hơi giống như vừa rồi nữa mà chậm rãi nhâm nhi ly rượu: “Con của tớ, chắc là bọn chúng cũng lớn bằng Tưởng Minh Trúc rồi. Năm mới, cả thế giới đều đoàn tụ với gia đình, chỉ có mẹ con tớ mỗi người một nơi… Cũng không biết gia đình hiện giờ của bọn chúng có phong tục ăn tết như vậy không…”Khương Thu Mộc nghe mà đau lòng.Cô ấy tiến lại gần hơn một chút, cụng ly với Tống Hân Nghiên: “Đó không phải là lỗi của cậu, là Tống Thanh Hoa…”Còn chưa kịp mắng thì ly trong tay cô và Tống Hân Nghiên đã bị một đôi bàn tay to lớn lấy đi.“Ăn Tết thì đừng nhắc tới những chuyện không vui đó. Cơm chín rồi, qua ăn cơm thôi.”Vừa nhìn thấy crush, trái tim Khương Thu Mộc lập tức đập thình thịch, khuôn mặt nhỏ cũng ửng hồng.“… Vâng.” Cô ấy nhỏ giọng đáp.Nếu nghe kỹ còn có thể nghe được sự ngượng ngùng trong đó.Cơm do crush nấu!Nghĩ thôi đã thấy hào hứng rồi, cô ấy kéo Tống Hân Nghiên đi vào phòng ăn: “Anh Dương Minh nói đúng đấy, chúng ta không nên nghĩ tới những chuyện không vui kia mãi, phải nghĩ đến những điều tốt đẹp. Bây giờ bệnh tình của dì đã có tiến triển rất lớn, đợi dì khỏe lại, mọi thứ đều sẽ vào nề nếp. Hôm nay chúng ta đừng nghĩ ngợi gì cả, vui vẻ ăn một bữa cơm, sau đó ra ngoài chơi thôi.”“Bùm!”Pháo hoa bên ngoài nổ tung, trên bầu trời bừng lên ánh sáng rực rỡ.Ba người trong nhà đều quay đầu nhìn ra ngoài.Khương Thu Mộc ngạc nhiên: “Nước M này cũng tổ chức đón tết à?”“Không phải bọn họ.” Tống Dương Minh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Chắc chắn là người nước Z bắn đấy.”Khương Thu Mộc hào hứng đề nghị: “Chúng ta ra ngoài xem pháo hoa đi, lát nữa về ăn sau nhé?”Tống Dương Minh liếc nhìn Tống Hân Nghiên vẫn còn hơi sa sút, gật đầu.Ba người đi ra ngoài.Pháo hoa được bắn ngay trước cửa nhà bọn họ.Từng chùm pháo hoa bắn lên không trung, sau đó lại nổ tung.Ánh sáng đủ màu sắc xen lẫn với những bông tuyết trắng sáng, rực rỡ lóa mắt, đẹp đến không thực.
CHƯƠNG 1162
Tống Hân Nghiên cầm lấy chai rượu, rót một ly rồi buồn bực uống một hơi.
Rượu trong ly đã cạn, cô cũng đỏ mắt, cảm giác mất mát dường như muốn tràn ra khỏi cơ thể.
Thấy cô uống rượu kiểu này, Khương Thu Mộc vội giật chai rượu về, tự rót cho mình một ly rồi cụng ly với Tống Hân Nghiên.
“Cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân đâu đâu cũng có. Thế giới rộng lớn như vậy, ngoài tên khốn Tưởng Từ Hàn kia ra thì đàn ông ưu tú còn đầy ra đấy, cậu cứ thoải mái chọn. Đừng đau khổ vì anh ta, không đáng đâu!”
Tống Hân Nghiên cười khổ lắc đầu: “Tớ không đau khổ vì anh ấy.”
Người đàn ông đó, bọn họ có thể đến được với nhau là may mắn của cô, nhưng nếu không thể ở bên nhau thì đúng là bọn họ có duyên không phận.
Cô không uống cạn một hơi giống như vừa rồi nữa mà chậm rãi nhâm nhi ly rượu: “Con của tớ, chắc là bọn chúng cũng lớn bằng Tưởng Minh Trúc rồi. Năm mới, cả thế giới đều đoàn tụ với gia đình, chỉ có mẹ con tớ mỗi người một nơi… Cũng không biết gia đình hiện giờ của bọn chúng có phong tục ăn tết như vậy không…”
Khương Thu Mộc nghe mà đau lòng.
Cô ấy tiến lại gần hơn một chút, cụng ly với Tống Hân Nghiên: “Đó không phải là lỗi của cậu, là Tống Thanh Hoa…”
Còn chưa kịp mắng thì ly trong tay cô và Tống Hân Nghiên đã bị một đôi bàn tay to lớn lấy đi.
“Ăn Tết thì đừng nhắc tới những chuyện không vui đó. Cơm chín rồi, qua ăn cơm thôi.”
Vừa nhìn thấy crush, trái tim Khương Thu Mộc lập tức đập thình thịch, khuôn mặt nhỏ cũng ửng hồng.
“… Vâng.” Cô ấy nhỏ giọng đáp.
Nếu nghe kỹ còn có thể nghe được sự ngượng ngùng trong đó.
Cơm do crush nấu!
Nghĩ thôi đã thấy hào hứng rồi, cô ấy kéo Tống Hân Nghiên đi vào phòng ăn: “Anh Dương Minh nói đúng đấy, chúng ta không nên nghĩ tới những chuyện không vui kia mãi, phải nghĩ đến những điều tốt đẹp. Bây giờ bệnh tình của dì đã có tiến triển rất lớn, đợi dì khỏe lại, mọi thứ đều sẽ vào nề nếp. Hôm nay chúng ta đừng nghĩ ngợi gì cả, vui vẻ ăn một bữa cơm, sau đó ra ngoài chơi thôi.”
“Bùm!”
Pháo hoa bên ngoài nổ tung, trên bầu trời bừng lên ánh sáng rực rỡ.
Ba người trong nhà đều quay đầu nhìn ra ngoài.
Khương Thu Mộc ngạc nhiên: “Nước M này cũng tổ chức đón tết à?”
“Không phải bọn họ.” Tống Dương Minh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Chắc chắn là người nước Z bắn đấy.”
Khương Thu Mộc hào hứng đề nghị: “Chúng ta ra ngoài xem pháo hoa đi, lát nữa về ăn sau nhé?”
Tống Dương Minh liếc nhìn Tống Hân Nghiên vẫn còn hơi sa sút, gật đầu.
Ba người đi ra ngoài.
Pháo hoa được bắn ngay trước cửa nhà bọn họ.
Từng chùm pháo hoa bắn lên không trung, sau đó lại nổ tung.
Ánh sáng đủ màu sắc xen lẫn với những bông tuyết trắng sáng, rực rỡ lóa mắt, đẹp đến không thực.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1162Tống Hân Nghiên cầm lấy chai rượu, rót một ly rồi buồn bực uống một hơi.Rượu trong ly đã cạn, cô cũng đỏ mắt, cảm giác mất mát dường như muốn tràn ra khỏi cơ thể.Thấy cô uống rượu kiểu này, Khương Thu Mộc vội giật chai rượu về, tự rót cho mình một ly rồi cụng ly với Tống Hân Nghiên.“Cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân đâu đâu cũng có. Thế giới rộng lớn như vậy, ngoài tên khốn Tưởng Từ Hàn kia ra thì đàn ông ưu tú còn đầy ra đấy, cậu cứ thoải mái chọn. Đừng đau khổ vì anh ta, không đáng đâu!”Tống Hân Nghiên cười khổ lắc đầu: “Tớ không đau khổ vì anh ấy.”Người đàn ông đó, bọn họ có thể đến được với nhau là may mắn của cô, nhưng nếu không thể ở bên nhau thì đúng là bọn họ có duyên không phận.Cô không uống cạn một hơi giống như vừa rồi nữa mà chậm rãi nhâm nhi ly rượu: “Con của tớ, chắc là bọn chúng cũng lớn bằng Tưởng Minh Trúc rồi. Năm mới, cả thế giới đều đoàn tụ với gia đình, chỉ có mẹ con tớ mỗi người một nơi… Cũng không biết gia đình hiện giờ của bọn chúng có phong tục ăn tết như vậy không…”Khương Thu Mộc nghe mà đau lòng.Cô ấy tiến lại gần hơn một chút, cụng ly với Tống Hân Nghiên: “Đó không phải là lỗi của cậu, là Tống Thanh Hoa…”Còn chưa kịp mắng thì ly trong tay cô và Tống Hân Nghiên đã bị một đôi bàn tay to lớn lấy đi.“Ăn Tết thì đừng nhắc tới những chuyện không vui đó. Cơm chín rồi, qua ăn cơm thôi.”Vừa nhìn thấy crush, trái tim Khương Thu Mộc lập tức đập thình thịch, khuôn mặt nhỏ cũng ửng hồng.“… Vâng.” Cô ấy nhỏ giọng đáp.Nếu nghe kỹ còn có thể nghe được sự ngượng ngùng trong đó.Cơm do crush nấu!Nghĩ thôi đã thấy hào hứng rồi, cô ấy kéo Tống Hân Nghiên đi vào phòng ăn: “Anh Dương Minh nói đúng đấy, chúng ta không nên nghĩ tới những chuyện không vui kia mãi, phải nghĩ đến những điều tốt đẹp. Bây giờ bệnh tình của dì đã có tiến triển rất lớn, đợi dì khỏe lại, mọi thứ đều sẽ vào nề nếp. Hôm nay chúng ta đừng nghĩ ngợi gì cả, vui vẻ ăn một bữa cơm, sau đó ra ngoài chơi thôi.”“Bùm!”Pháo hoa bên ngoài nổ tung, trên bầu trời bừng lên ánh sáng rực rỡ.Ba người trong nhà đều quay đầu nhìn ra ngoài.Khương Thu Mộc ngạc nhiên: “Nước M này cũng tổ chức đón tết à?”“Không phải bọn họ.” Tống Dương Minh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Chắc chắn là người nước Z bắn đấy.”Khương Thu Mộc hào hứng đề nghị: “Chúng ta ra ngoài xem pháo hoa đi, lát nữa về ăn sau nhé?”Tống Dương Minh liếc nhìn Tống Hân Nghiên vẫn còn hơi sa sút, gật đầu.Ba người đi ra ngoài.Pháo hoa được bắn ngay trước cửa nhà bọn họ.Từng chùm pháo hoa bắn lên không trung, sau đó lại nổ tung.Ánh sáng đủ màu sắc xen lẫn với những bông tuyết trắng sáng, rực rỡ lóa mắt, đẹp đến không thực.