CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1163
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1163Tống Hân Nghiên nhìn đến thất thần.Đêm giáng sinh cuối cùng đó, cũng có tuyết rơi dày như vậy, cũng có pháo hoa rực rỡ như vậy.Cảnh sắc giống nhau, nhưng người ngắm cảnh thì đã khác.Khương Thu Mộc hào hứng hét lên, nhặt một nắm tuyết, cố sức ném lên không trung.Trẻ con đến từ Hải Thành chưa bao giờ trải qua trận tuyết lớn như thế.Cô ấy cười đùa lăn lộn, cuối cùng quấn lấy Tống Dương Minh đến giữa bãi tuyết trống, kéo anh ấy bắt đầu nhảy múa…Cách đó vài mét.Phía sau cây bách phủ đầy tuyết đột nhiên truyền tới tiếng ho khan.Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc đang cười đùa với Tống Dương Minh đều nghe thấy.Ánh mắt đề phòng của ba người lập tức nhìn về phía sau gốc cây.Tống Dương Minh bước lên trước theo bản năng, bảo vệ hai cô gái ở sau lưng: “Ai đấy?”Sau một loạt tiếng sột soạt, một người bước ra khỏi góc tối được cây bách che khuất.“Cậu Cố?”Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc cùng kinh ngạc lên tiếng.“Khụ!”Cố Vũ Tùng lúng túng ho một tiếng, ra vẻ thản nhiên: “Ừ, là tôi.”Ánh mắt của Tống Hân Nghiên đảo quanh Cố Vũ Tùng và Khương Thu Mộc.Hai người này…Tống Dương Minh cũng nghĩ tới.Dáng vẻ anh ấy cương nghị, dù là câu nói đùa hiếm khi nhưng cũng khiến người ta có cảm giác chính trực: “Không phải cậu Cố đi cùng cô Khương đấy chứ?”Cố Vũ Tùng mất tự nhiên liếc nhìn: “Đương nhiên không phải.”Sự thật là khi anh ta biết Khương Thu Mộc mua vé máy bay đến nước M, anh ta mới lập tức cho người mua cùng một chuyến bay.Nhưng Khương Thu Mộc ngồi khoang hạng nhất, anh ta sợ bị phát hiện nên chọn khoang phổ thông.Gắng gượng ngồi mười mấy tiếng trên ghế ngồi chật hẹp đó.“Lúc nãy tôi nhìn thấy cô Khương mới biết cô ấy cũng tới đây.”“Thật vậy à.” Tống Dương Minh cười cười, không tìm hiểu sâu hơn.Dù sao thì đây cũng không phải chuyện liên quan đến anh ấy.Anh ấy thản nhiên nói: “Gần sang năm mới rồi, cậu Cố không ở lại trong nước mà lại tới nơi này của chúng tôi, không biết…”“À, tôi tới thăm chị dâu. Dù sao mọi người cũng biết tình trạng hiện tại của anh Hàn rồi đấy…. cho nên mấy anh em chúng tôi lén bàn bạc với nhau, tôi đại diện thay anh Hàn đến dỗ chị dâu vui vẻ…”Lý do này…Khóe miệng Tống Hân Nghiên khẽ run rẩy.Nhưng Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc thì lại tin.
CHƯƠNG 1163
Tống Hân Nghiên nhìn đến thất thần.
Đêm giáng sinh cuối cùng đó, cũng có tuyết rơi dày như vậy, cũng có pháo hoa rực rỡ như vậy.
Cảnh sắc giống nhau, nhưng người ngắm cảnh thì đã khác.
Khương Thu Mộc hào hứng hét lên, nhặt một nắm tuyết, cố sức ném lên không trung.
Trẻ con đến từ Hải Thành chưa bao giờ trải qua trận tuyết lớn như thế.
Cô ấy cười đùa lăn lộn, cuối cùng quấn lấy Tống Dương Minh đến giữa bãi tuyết trống, kéo anh ấy bắt đầu nhảy múa…
Cách đó vài mét.
Phía sau cây bách phủ đầy tuyết đột nhiên truyền tới tiếng ho khan.
Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc đang cười đùa với Tống Dương Minh đều nghe thấy.
Ánh mắt đề phòng của ba người lập tức nhìn về phía sau gốc cây.
Tống Dương Minh bước lên trước theo bản năng, bảo vệ hai cô gái ở sau lưng: “Ai đấy?”
Sau một loạt tiếng sột soạt, một người bước ra khỏi góc tối được cây bách che khuất.
“Cậu Cố?”
Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc cùng kinh ngạc lên tiếng.
“Khụ!”
Cố Vũ Tùng lúng túng ho một tiếng, ra vẻ thản nhiên: “Ừ, là tôi.”
Ánh mắt của Tống Hân Nghiên đảo quanh Cố Vũ Tùng và Khương Thu Mộc.
Hai người này…
Tống Dương Minh cũng nghĩ tới.
Dáng vẻ anh ấy cương nghị, dù là câu nói đùa hiếm khi nhưng cũng khiến người ta có cảm giác chính trực: “Không phải cậu Cố đi cùng cô Khương đấy chứ?”
Cố Vũ Tùng mất tự nhiên liếc nhìn: “Đương nhiên không phải.”
Sự thật là khi anh ta biết Khương Thu Mộc mua vé máy bay đến nước M, anh ta mới lập tức cho người mua cùng một chuyến bay.
Nhưng Khương Thu Mộc ngồi khoang hạng nhất, anh ta sợ bị phát hiện nên chọn khoang phổ thông.
Gắng gượng ngồi mười mấy tiếng trên ghế ngồi chật hẹp đó.
“Lúc nãy tôi nhìn thấy cô Khương mới biết cô ấy cũng tới đây.”
“Thật vậy à.” Tống Dương Minh cười cười, không tìm hiểu sâu hơn.
Dù sao thì đây cũng không phải chuyện liên quan đến anh ấy.
Anh ấy thản nhiên nói: “Gần sang năm mới rồi, cậu Cố không ở lại trong nước mà lại tới nơi này của chúng tôi, không biết…”
“À, tôi tới thăm chị dâu. Dù sao mọi người cũng biết tình trạng hiện tại của anh Hàn rồi đấy…. cho nên mấy anh em chúng tôi lén bàn bạc với nhau, tôi đại diện thay anh Hàn đến dỗ chị dâu vui vẻ…”
Lý do này…
Khóe miệng Tống Hân Nghiên khẽ run rẩy.
Nhưng Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc thì lại tin.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1163Tống Hân Nghiên nhìn đến thất thần.Đêm giáng sinh cuối cùng đó, cũng có tuyết rơi dày như vậy, cũng có pháo hoa rực rỡ như vậy.Cảnh sắc giống nhau, nhưng người ngắm cảnh thì đã khác.Khương Thu Mộc hào hứng hét lên, nhặt một nắm tuyết, cố sức ném lên không trung.Trẻ con đến từ Hải Thành chưa bao giờ trải qua trận tuyết lớn như thế.Cô ấy cười đùa lăn lộn, cuối cùng quấn lấy Tống Dương Minh đến giữa bãi tuyết trống, kéo anh ấy bắt đầu nhảy múa…Cách đó vài mét.Phía sau cây bách phủ đầy tuyết đột nhiên truyền tới tiếng ho khan.Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc đang cười đùa với Tống Dương Minh đều nghe thấy.Ánh mắt đề phòng của ba người lập tức nhìn về phía sau gốc cây.Tống Dương Minh bước lên trước theo bản năng, bảo vệ hai cô gái ở sau lưng: “Ai đấy?”Sau một loạt tiếng sột soạt, một người bước ra khỏi góc tối được cây bách che khuất.“Cậu Cố?”Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc cùng kinh ngạc lên tiếng.“Khụ!”Cố Vũ Tùng lúng túng ho một tiếng, ra vẻ thản nhiên: “Ừ, là tôi.”Ánh mắt của Tống Hân Nghiên đảo quanh Cố Vũ Tùng và Khương Thu Mộc.Hai người này…Tống Dương Minh cũng nghĩ tới.Dáng vẻ anh ấy cương nghị, dù là câu nói đùa hiếm khi nhưng cũng khiến người ta có cảm giác chính trực: “Không phải cậu Cố đi cùng cô Khương đấy chứ?”Cố Vũ Tùng mất tự nhiên liếc nhìn: “Đương nhiên không phải.”Sự thật là khi anh ta biết Khương Thu Mộc mua vé máy bay đến nước M, anh ta mới lập tức cho người mua cùng một chuyến bay.Nhưng Khương Thu Mộc ngồi khoang hạng nhất, anh ta sợ bị phát hiện nên chọn khoang phổ thông.Gắng gượng ngồi mười mấy tiếng trên ghế ngồi chật hẹp đó.“Lúc nãy tôi nhìn thấy cô Khương mới biết cô ấy cũng tới đây.”“Thật vậy à.” Tống Dương Minh cười cười, không tìm hiểu sâu hơn.Dù sao thì đây cũng không phải chuyện liên quan đến anh ấy.Anh ấy thản nhiên nói: “Gần sang năm mới rồi, cậu Cố không ở lại trong nước mà lại tới nơi này của chúng tôi, không biết…”“À, tôi tới thăm chị dâu. Dù sao mọi người cũng biết tình trạng hiện tại của anh Hàn rồi đấy…. cho nên mấy anh em chúng tôi lén bàn bạc với nhau, tôi đại diện thay anh Hàn đến dỗ chị dâu vui vẻ…”Lý do này…Khóe miệng Tống Hân Nghiên khẽ run rẩy.Nhưng Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc thì lại tin.