“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…
Chương 299
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 299“gì?”Giai Kỳ ngơ ngác nhìn cô.Cô ấy có đồng ý Trì Ức không?Ừ thì cô ấy cũng không nhớ nữa, vậy thì cứ làm đi, có bạn đồng ý thì bạn cũng đồng ý, cũng như anh ấy đã tự lo cho mình trước đây.Giai Kỳ lơ đãng gật đầu: “Thôi, trước đây … lão gia cũng thả ta đi.”“Hóa ra là như vậy, không sao cả, chuyện này để tôi nói cho chồng tôi nghe…”“Không, không, tôi… sẽ tự mình nói với anh ấy, đi trước đi.” Giai Kỳ lập tức cự tuyệt người hầu, sau đó từ dưới đất đứng dậy đi về.Vương tỷ: “…”Quên đi, vì lão phu yêu cầu đi rồi, không nên dùng.Vương tỷ rốt cuộc không quan tâm đ ến nó.——Sau chín giờ tối, Hoắc Hạc Hiên sau khi tan sở trở về.Cuối năm ngoái, công ty có rất nhiều việc, và anh ấy đã trở lại vào thời điểm này từ rất lâu rồi.Tuy nhiên, sau khi trở về vào đêm hôm đó, bóng dáng nhỏ nhắn thường ngồi co ro trên ghế sofa xem TV trong phòng khách đã biến mất, và tầng một của ngôi biệt thự rộng lớn dường như đã trở lại vẻ hoang vắng trước đây.“Ngài, ngài đã trở lại?”“Chà, họ đang ở đâu?”Hoắc Hạc Hiên là người hầu hơi nhíu mày hỏi khi đang thay giày.Vương tỷ vội vàng giải thích: “Hẳn là ngủ rồi, tiểu thư tối nay ta dẫn nhi tử dậy sớm, ngài muốn ăn cái gì? Ta đi giúp ngươi.”Vương tỷ nghĩ chính là thiếu gia này muốn lấy cái gì ăn? Trong khoảng thời gian này mỗi ngày đều về muộn như vậy, nhìn thấy Ôn tiểu thư vẫn chưa ngủ, nàng liền để cho hắn ăn toàn bộ.Tuy nhiên, đêm đó, anh đã từ chối.“Không, ngươi ngủ đi.” Sau đó anh cầm đồ trong tay đi thẳng lên lầu.Vương Tỷ thấy vậy cũng không nài nỉ nữa, thật sự ngủ tiếp.Khoảng hai mươi phút sau, Hoắc Hạc Hiên lên lầu ba đặt quyển sổ xuống, thay một bộ quần áo ở nhà thoải mái Hoắc Hạc Hiên mở cửa phòng ngủ đi ra.Anh ta đi dạo trong sân, cổ tay mảnh khảnh không đeo đồng hồ được đút vào túi quần âu mặc ở nhà, một cách tao nhã và ung dung, bước xuống ánh đèn vàng ấm áp mờ nhạt của cầu thang.Đêm nay bọn trẻ ngủ sớm quá, anh còn chưa thèm nhìn chúng.Anh lên tầng hai.Phòng đầu tiên là phòng của Hoắc Dận, mở cửa nhìn vào, phát hiện tên nhóc trên giường quả nhiên đang ngủ rất say, liền đóng cửa lại.Sau đó đến Mặc Bảo, Nhược Nhược.
Chương 299
“gì?”
Giai Kỳ ngơ ngác nhìn cô.
Cô ấy có đồng ý Trì Ức không?
Ừ thì cô ấy cũng không nhớ nữa, vậy thì cứ làm đi, có bạn đồng ý thì bạn cũng đồng ý, cũng như anh ấy đã tự lo cho mình trước đây.
Giai Kỳ lơ đãng gật đầu: “Thôi, trước đây … lão gia cũng thả ta đi.”
“Hóa ra là như vậy, không sao cả, chuyện này để tôi nói cho chồng tôi nghe…”
“Không, không, tôi… sẽ tự mình nói với anh ấy, đi trước đi.” Giai Kỳ lập tức cự tuyệt người hầu, sau đó từ dưới đất đứng dậy đi về.
Vương tỷ: “…”
Quên đi, vì lão phu yêu cầu đi rồi, không nên dùng.
Vương tỷ rốt cuộc không quan tâm đ ến nó.
——
Sau chín giờ tối, Hoắc Hạc Hiên sau khi tan sở trở về.
Cuối năm ngoái, công ty có rất nhiều việc, và anh ấy đã trở lại vào thời điểm này từ rất lâu rồi.
Tuy nhiên, sau khi trở về vào đêm hôm đó, bóng dáng nhỏ nhắn thường ngồi co ro trên ghế sofa xem TV trong phòng khách đã biến mất, và tầng một của ngôi biệt thự rộng lớn dường như đã trở lại vẻ hoang vắng trước đây.
“Ngài, ngài đã trở lại?”
“Chà, họ đang ở đâu?”
Hoắc Hạc Hiên là người hầu hơi nhíu mày hỏi khi đang thay giày.
Vương tỷ vội vàng giải thích: “Hẳn là ngủ rồi, tiểu thư tối nay ta dẫn nhi tử dậy sớm, ngài muốn ăn cái gì? Ta đi giúp ngươi.”
Vương tỷ nghĩ chính là thiếu gia này muốn lấy cái gì ăn? Trong khoảng thời gian này mỗi ngày đều về muộn như vậy, nhìn thấy Ôn tiểu thư vẫn chưa ngủ, nàng liền để cho hắn ăn toàn bộ.
Tuy nhiên, đêm đó, anh đã từ chối.
“Không, ngươi ngủ đi.”
Sau đó anh cầm đồ trong tay đi thẳng lên lầu.
Vương Tỷ thấy vậy cũng không nài nỉ nữa, thật sự ngủ tiếp.
Khoảng hai mươi phút sau, Hoắc Hạc Hiên lên lầu ba đặt quyển sổ xuống, thay một bộ quần áo ở nhà thoải mái Hoắc Hạc Hiên mở cửa phòng ngủ đi ra.
Anh ta đi dạo trong sân, cổ tay mảnh khảnh không đeo đồng hồ được đút vào túi quần âu mặc ở nhà, một cách tao nhã và ung dung, bước xuống ánh đèn vàng ấm áp mờ nhạt của cầu thang.
Đêm nay bọn trẻ ngủ sớm quá, anh còn chưa thèm nhìn chúng.
Anh lên tầng hai.
Phòng đầu tiên là phòng của Hoắc Dận, mở cửa nhìn vào, phát hiện tên nhóc trên giường quả nhiên đang ngủ rất say, liền đóng cửa lại.
Sau đó đến Mặc Bảo, Nhược Nhược.
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 299“gì?”Giai Kỳ ngơ ngác nhìn cô.Cô ấy có đồng ý Trì Ức không?Ừ thì cô ấy cũng không nhớ nữa, vậy thì cứ làm đi, có bạn đồng ý thì bạn cũng đồng ý, cũng như anh ấy đã tự lo cho mình trước đây.Giai Kỳ lơ đãng gật đầu: “Thôi, trước đây … lão gia cũng thả ta đi.”“Hóa ra là như vậy, không sao cả, chuyện này để tôi nói cho chồng tôi nghe…”“Không, không, tôi… sẽ tự mình nói với anh ấy, đi trước đi.” Giai Kỳ lập tức cự tuyệt người hầu, sau đó từ dưới đất đứng dậy đi về.Vương tỷ: “…”Quên đi, vì lão phu yêu cầu đi rồi, không nên dùng.Vương tỷ rốt cuộc không quan tâm đ ến nó.——Sau chín giờ tối, Hoắc Hạc Hiên sau khi tan sở trở về.Cuối năm ngoái, công ty có rất nhiều việc, và anh ấy đã trở lại vào thời điểm này từ rất lâu rồi.Tuy nhiên, sau khi trở về vào đêm hôm đó, bóng dáng nhỏ nhắn thường ngồi co ro trên ghế sofa xem TV trong phòng khách đã biến mất, và tầng một của ngôi biệt thự rộng lớn dường như đã trở lại vẻ hoang vắng trước đây.“Ngài, ngài đã trở lại?”“Chà, họ đang ở đâu?”Hoắc Hạc Hiên là người hầu hơi nhíu mày hỏi khi đang thay giày.Vương tỷ vội vàng giải thích: “Hẳn là ngủ rồi, tiểu thư tối nay ta dẫn nhi tử dậy sớm, ngài muốn ăn cái gì? Ta đi giúp ngươi.”Vương tỷ nghĩ chính là thiếu gia này muốn lấy cái gì ăn? Trong khoảng thời gian này mỗi ngày đều về muộn như vậy, nhìn thấy Ôn tiểu thư vẫn chưa ngủ, nàng liền để cho hắn ăn toàn bộ.Tuy nhiên, đêm đó, anh đã từ chối.“Không, ngươi ngủ đi.” Sau đó anh cầm đồ trong tay đi thẳng lên lầu.Vương Tỷ thấy vậy cũng không nài nỉ nữa, thật sự ngủ tiếp.Khoảng hai mươi phút sau, Hoắc Hạc Hiên lên lầu ba đặt quyển sổ xuống, thay một bộ quần áo ở nhà thoải mái Hoắc Hạc Hiên mở cửa phòng ngủ đi ra.Anh ta đi dạo trong sân, cổ tay mảnh khảnh không đeo đồng hồ được đút vào túi quần âu mặc ở nhà, một cách tao nhã và ung dung, bước xuống ánh đèn vàng ấm áp mờ nhạt của cầu thang.Đêm nay bọn trẻ ngủ sớm quá, anh còn chưa thèm nhìn chúng.Anh lên tầng hai.Phòng đầu tiên là phòng của Hoắc Dận, mở cửa nhìn vào, phát hiện tên nhóc trên giường quả nhiên đang ngủ rất say, liền đóng cửa lại.Sau đó đến Mặc Bảo, Nhược Nhược.