Tác giả:

“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…

Chương 300

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 300Mặc Bảo vẫn thích đá cái chăn bông, giống như tính tình hoạt bát và nghịch ngợm của cậu, nên Hoắc Hạc Hiên đi vào đắp chăn bông nhỏ lên, sau đó vặn nóng lên vài độ rồi mới đi ra ngoài.Về phần Tiểu Nhược Nhược?Hoắc Hạc Hiên không vào phòng cô gái nhỏ, mà đi thẳng vào phòng trong cùng, là phòng ngủ của Giai Kỳ.“Rắc rắc ——”Cửa vừa mở ra, trong phòng ngủ truyền đến tiếng sột soạt, Hoắc Hạc Hiên nhướng mày, nhìn thấy đèn màn hình điện thoại liền hoảng sợ tắt trên giường.Ngủ say?Anh vẽ một vòng cung giễu cợt nơi khóe môi mỏng, và vươn tay bật công tắc trên bức tường bên cạnh.Giai Kỳ chuẩn bị giả vờ ngủ: “…”Cứ thế, cô tròn mắt nhìn người đàn ông bước vào, khuôn mặt đỏ bừng, xấu hổ như tên trộm vừa làm chuyện xấu bị tóm gọn.“Ta còn chưa ngủ sao? Ngươi đang trốn cái điện thoại gì? Lại trốn ta?”Hoắc Hạc Hiên vẫn thản nhiên đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt rất lười biếng mà nằm xuống.Tuy nhiên, vừa nói xong, Giai Kỳ lập tức giật nảy mình!“Không, tôi … tôi đang đi ngủ, bởi vì ai đó đã gửi cho tôi Wechat đột ngột.”“WHO?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé! “… Chung Vãn.” Giai Kỳ nuốt nước bọt nói một cái tên.Chung Vãn?Hoắc Hạc Hiên nhướng mày, sau đó trực tiếp đi tới.Anh ta sẽ làm gì?Giai Kỳ ngơ ngác không biết mình định làm gì nên vừa đi qua, cậu vội vàng đứng dậy xuống giường.“Bạn đang làm gì đấy?”“Đưa cho tôi cái điện thoại!”“gì?”Giai Kỳ lại choáng váng, vẫn không phản ứng kịp, lòng bàn tay trống rỗng, cô dừng lại, phát hiện người này đã lấy điện thoại di động của cô rồi.Giai Kỳ: “…”Hoắc Hạc Hiên: “Mật khẩu!”Giai Kỳ: “!”Anh ấy có sao không, anh ấy vẫn cần kiểm tra điện thoại di động của cô ấy?!Tại sao? Anh ấy không phải của cô ấy!Cô có chút oán hận, nhưng sự thật cho dù bất mãn cũng không dám nhận lại điện thoại, cuối cùng đành cam chịu nói cho cô biết mã điện thoại: “… 182930.”“Dãy số hỗn độn gì vậy?” Người đàn ông cau mày chế nhạo khi thua cuộc.

Chương 300

Mặc Bảo vẫn thích đá cái chăn bông, giống như tính tình hoạt bát và nghịch ngợm của cậu, nên Hoắc Hạc Hiên đi vào đắp chăn bông nhỏ lên, sau đó vặn nóng lên vài độ rồi mới đi ra ngoài.

Về phần Tiểu Nhược Nhược?

Hoắc Hạc Hiên không vào phòng cô gái nhỏ, mà đi thẳng vào phòng trong cùng, là phòng ngủ của Giai Kỳ.

“Rắc rắc ——”

Cửa vừa mở ra, trong phòng ngủ truyền đến tiếng sột soạt, Hoắc Hạc Hiên nhướng mày, nhìn thấy đèn màn hình điện thoại liền hoảng sợ tắt trên giường.

Ngủ say?

Anh vẽ một vòng cung giễu cợt nơi khóe môi mỏng, và vươn tay bật công tắc trên bức tường bên cạnh.

Giai Kỳ chuẩn bị giả vờ ngủ: “…”

Cứ thế, cô tròn mắt nhìn người đàn ông bước vào, khuôn mặt đỏ bừng, xấu hổ như tên trộm vừa làm chuyện xấu bị tóm gọn.

“Ta còn chưa ngủ sao? Ngươi đang trốn cái điện thoại gì? Lại trốn ta?”

Hoắc Hạc Hiên vẫn thản nhiên đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt rất lười biếng mà nằm xuống.

Tuy nhiên, vừa nói xong, Giai Kỳ lập tức giật nảy mình!

“Không, tôi … tôi đang đi ngủ, bởi vì ai đó đã gửi cho tôi Wechat đột ngột.”

“WHO?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

 

“… Chung Vãn.” Giai Kỳ nuốt nước bọt nói một cái tên.

Chung Vãn?

Hoắc Hạc Hiên nhướng mày, sau đó trực tiếp đi tới.

Anh ta sẽ làm gì?

Giai Kỳ ngơ ngác không biết mình định làm gì nên vừa đi qua, cậu vội vàng đứng dậy xuống giường.

“Bạn đang làm gì đấy?”

“Đưa cho tôi cái điện thoại!”

“gì?”

Giai Kỳ lại choáng váng, vẫn không phản ứng kịp, lòng bàn tay trống rỗng, cô dừng lại, phát hiện người này đã lấy điện thoại di động của cô rồi.

Giai Kỳ: “…”

Hoắc Hạc Hiên: “Mật khẩu!”

Giai Kỳ: “!”

Anh ấy có sao không, anh ấy vẫn cần kiểm tra điện thoại di động của cô ấy?!

Tại sao? Anh ấy không phải của cô ấy!

Cô có chút oán hận, nhưng sự thật cho dù bất mãn cũng không dám nhận lại điện thoại, cuối cùng đành cam chịu nói cho cô biết mã điện thoại: “… 182930.”

“Dãy số hỗn độn gì vậy?” Người đàn ông cau mày chế nhạo khi thua cuộc.

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 300Mặc Bảo vẫn thích đá cái chăn bông, giống như tính tình hoạt bát và nghịch ngợm của cậu, nên Hoắc Hạc Hiên đi vào đắp chăn bông nhỏ lên, sau đó vặn nóng lên vài độ rồi mới đi ra ngoài.Về phần Tiểu Nhược Nhược?Hoắc Hạc Hiên không vào phòng cô gái nhỏ, mà đi thẳng vào phòng trong cùng, là phòng ngủ của Giai Kỳ.“Rắc rắc ——”Cửa vừa mở ra, trong phòng ngủ truyền đến tiếng sột soạt, Hoắc Hạc Hiên nhướng mày, nhìn thấy đèn màn hình điện thoại liền hoảng sợ tắt trên giường.Ngủ say?Anh vẽ một vòng cung giễu cợt nơi khóe môi mỏng, và vươn tay bật công tắc trên bức tường bên cạnh.Giai Kỳ chuẩn bị giả vờ ngủ: “…”Cứ thế, cô tròn mắt nhìn người đàn ông bước vào, khuôn mặt đỏ bừng, xấu hổ như tên trộm vừa làm chuyện xấu bị tóm gọn.“Ta còn chưa ngủ sao? Ngươi đang trốn cái điện thoại gì? Lại trốn ta?”Hoắc Hạc Hiên vẫn thản nhiên đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt rất lười biếng mà nằm xuống.Tuy nhiên, vừa nói xong, Giai Kỳ lập tức giật nảy mình!“Không, tôi … tôi đang đi ngủ, bởi vì ai đó đã gửi cho tôi Wechat đột ngột.”“WHO?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé! “… Chung Vãn.” Giai Kỳ nuốt nước bọt nói một cái tên.Chung Vãn?Hoắc Hạc Hiên nhướng mày, sau đó trực tiếp đi tới.Anh ta sẽ làm gì?Giai Kỳ ngơ ngác không biết mình định làm gì nên vừa đi qua, cậu vội vàng đứng dậy xuống giường.“Bạn đang làm gì đấy?”“Đưa cho tôi cái điện thoại!”“gì?”Giai Kỳ lại choáng váng, vẫn không phản ứng kịp, lòng bàn tay trống rỗng, cô dừng lại, phát hiện người này đã lấy điện thoại di động của cô rồi.Giai Kỳ: “…”Hoắc Hạc Hiên: “Mật khẩu!”Giai Kỳ: “!”Anh ấy có sao không, anh ấy vẫn cần kiểm tra điện thoại di động của cô ấy?!Tại sao? Anh ấy không phải của cô ấy!Cô có chút oán hận, nhưng sự thật cho dù bất mãn cũng không dám nhận lại điện thoại, cuối cùng đành cam chịu nói cho cô biết mã điện thoại: “… 182930.”“Dãy số hỗn độn gì vậy?” Người đàn ông cau mày chế nhạo khi thua cuộc.

Chương 300