Tác giả:

Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…

Chương 1164

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1164“Đêm nay anh ngủ cũng em được không?”“không được, nghĩ cũng đừng nghĩ. Anh thực sự say hay là đang giả vờ với em đấy?”“Say một nửa, anh vẫn uống tiếp được. “Rồi rồi rồi, trước tiên cử về đã.”Cô ấy đỡ anh ta tới ghế phụ trên xe, anh ta trên xe ngủ thiếp đi.Cô ấy cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, lái xe đi thẳng một đường về tới chung cư.Cô ấy muốn đánh thức anh ta dậy, nhưng thấy rằng có điều gì đó không ổn với anh ta, dường như người anh ta rất nóng.Trên trán anh ta xuất hiện những giọt mồ hôi mỏng, có vẻ như phát sốt, nhưng lại giống như uống rượu.“Đau…”Anh ta đau đớn tự lẩm bẩm.Cô ấy đưa tay chạm vào trận anh ta đang nóng hổi.Dù có uống rượu thì cũng không nên để tới mức noi. này chứ.Buổi sáng thức dậy trông sắc mặt anh ấy đã không được tốt, cả đêm qua thì bị cô cướp chăn, và bây giờ bị ốm rồi?Uống nhiều rượu như vậy có ảnh hưởng tới sức khoẻ không?Lòng cô như lửa đốt, đỡ anh ta ra khỏi xe.Mặc dù bị bệnh nhưng anh ta không bất tỉnh, anh ta vẫn nhận thức được mình đang ở đâu. Gần đây có một phòng khám nhỏ, khai đơn mua thuốc mua nước đều có thể. Cô định đờ anh qua đó, anh ta đầu đến câu máy ngăn có lại “Tôi muốn trở về … nghỉ ngơi.”“Anh đã thế này sao không đi bệnh viện, đưa gì “Anh không thích bệnh viện, anh chỉ muốn em ở bên. Anh có thuốc trong nhà … em cứ lấy một ít “Nhưng…”“Tên vô dụng đó hồi còn nhỏ suýt chết trong bệnh viện, Cho nên đến anh cũng sợ bệnh viện theo. Anh còn thảm hơn hẳn, dù gì.anh cũng là một sự tồn tại kì lạ, nếu như hắn ta chết rồi, anh cũng không thể sống. Cho nên anh càng sơ bệnh viện hơn.Sau khi bối rối nói xong những lời dài, phần lớn trọng lượng cơ thể anh ta đều dồn vào cô ấy.Cô ấy nghe những lời như vậy làm trái tim hồi hộp, không cưỡng ép anh ta nữa mà xoay người dìu anh ta trở về phòng.Bạch Thư Hân lào đào tìm thuốc, hộp thuốc này do Nguyễn Doanh chuẩn bị cho cổ, trên thân hộp thuốc có ghi công hiệu và liều lượng.Cô ấy tìm được vài viên thuốc, bảo anh ta uống chúng với nước. “Anh nghỉ ngơi trước đi đã, em nấu canh giải rượu cho anh”“Đừng … đừng rời xa anh.”Anh ta lo lắng nắm lấy tay áo cô ấy, như thể sơ rằng cô ấy sẽ biến mất.Thiện Ngôn kiêu ngạo và dữ tợn như vậy lúc này đang bị bệnh, hoảng sợ như một đứa trẻ cần người ở cạnh.Anh ta không chỉ là một loại bệnh, mà còn là c người sống sở sở.Cô mềm lòng, nhẹ giọng nói: “Em sẽ quay lại ngay, anh đợi em 10 phút được chứ?”“Được rồi, em nhất định phải quay lại, lần này em không được lừa anh.” ***Anh ta khó khăn thốt ra những lời này.Nhất là nửa câu cuối, như đánh thẳng vào lòng cô.

Chương 1164

“Đêm nay anh ngủ cũng em được không?”

“không được, nghĩ cũng đừng nghĩ. Anh thực sự say hay là đang giả vờ với em đấy?”

“Say một nửa, anh vẫn uống tiếp được. “Rồi rồi rồi, trước tiên cử về đã.”

Cô ấy đỡ anh ta tới ghế phụ trên xe, anh ta trên xe ngủ thiếp đi.

Cô ấy cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, lái xe đi thẳng một đường về tới chung cư.

Cô ấy muốn đánh thức anh ta dậy, nhưng thấy rằng có điều gì đó không ổn với anh ta, dường như người anh ta rất nóng.

Trên trán anh ta xuất hiện những giọt mồ hôi mỏng, có vẻ như phát sốt, nhưng lại giống như uống rượu.

“Đau…”

Anh ta đau đớn tự lẩm bẩm.

Cô ấy đưa tay chạm vào trận anh ta đang nóng hổi.

Dù có uống rượu thì cũng không nên để tới mức noi. này chứ.

Buổi sáng thức dậy trông sắc mặt anh ấy đã không được tốt, cả đêm qua thì bị cô cướp chăn, và bây giờ bị ốm rồi?

Uống nhiều rượu như vậy có ảnh hưởng tới sức khoẻ không?

Lòng cô như lửa đốt, đỡ anh ta ra khỏi xe.

Mặc dù bị bệnh nhưng anh ta không bất tỉnh, anh ta vẫn nhận thức được mình đang ở đâu. Gần đây có một phòng khám nhỏ, khai đơn mua thuốc mua nước đều có thể. Cô định đờ anh qua đó, anh ta đầu đến câu máy ngăn có lại “Tôi muốn trở về … nghỉ ngơi.”

“Anh đã thế này sao không đi bệnh viện, đưa gì “Anh không thích bệnh viện, anh chỉ muốn em ở bên. Anh có thuốc trong nhà … em cứ lấy một ít “Nhưng…”

“Tên vô dụng đó hồi còn nhỏ suýt chết trong bệnh viện, Cho nên đến anh cũng sợ bệnh viện theo. Anh còn thảm hơn hẳn, dù gì.anh cũng là một sự tồn tại kì lạ, nếu như hắn ta chết rồi, anh cũng không thể sống. Cho nên anh càng sơ bệnh viện hơn.

Sau khi bối rối nói xong những lời dài, phần lớn trọng lượng cơ thể anh ta đều dồn vào cô ấy.

Cô ấy nghe những lời như vậy làm trái tim hồi hộp, không cưỡng ép anh ta nữa mà xoay người dìu anh ta trở về phòng.

Bạch Thư Hân lào đào tìm thuốc, hộp thuốc này do Nguyễn Doanh chuẩn bị cho cổ, trên thân hộp thuốc có ghi công hiệu và liều lượng.

Cô ấy tìm được vài viên thuốc, bảo anh ta uống chúng với nước. “Anh nghỉ ngơi trước đi đã, em nấu canh giải rượu cho anh”

“Đừng … đừng rời xa anh.”

Anh ta lo lắng nắm lấy tay áo cô ấy, như thể sơ rằng cô ấy sẽ biến mất.

Thiện Ngôn kiêu ngạo và dữ tợn như vậy lúc này đang bị bệnh, hoảng sợ như một đứa trẻ cần người ở cạnh.

Anh ta không chỉ là một loại bệnh, mà còn là c người sống sở sở.

Cô mềm lòng, nhẹ giọng nói: “Em sẽ quay lại ngay, anh đợi em 10 phút được chứ?”

“Được rồi, em nhất định phải quay lại, lần này em không được lừa anh.” ***

Anh ta khó khăn thốt ra những lời này.

Nhất là nửa câu cuối, như đánh thẳng vào lòng cô.

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1164“Đêm nay anh ngủ cũng em được không?”“không được, nghĩ cũng đừng nghĩ. Anh thực sự say hay là đang giả vờ với em đấy?”“Say một nửa, anh vẫn uống tiếp được. “Rồi rồi rồi, trước tiên cử về đã.”Cô ấy đỡ anh ta tới ghế phụ trên xe, anh ta trên xe ngủ thiếp đi.Cô ấy cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, lái xe đi thẳng một đường về tới chung cư.Cô ấy muốn đánh thức anh ta dậy, nhưng thấy rằng có điều gì đó không ổn với anh ta, dường như người anh ta rất nóng.Trên trán anh ta xuất hiện những giọt mồ hôi mỏng, có vẻ như phát sốt, nhưng lại giống như uống rượu.“Đau…”Anh ta đau đớn tự lẩm bẩm.Cô ấy đưa tay chạm vào trận anh ta đang nóng hổi.Dù có uống rượu thì cũng không nên để tới mức noi. này chứ.Buổi sáng thức dậy trông sắc mặt anh ấy đã không được tốt, cả đêm qua thì bị cô cướp chăn, và bây giờ bị ốm rồi?Uống nhiều rượu như vậy có ảnh hưởng tới sức khoẻ không?Lòng cô như lửa đốt, đỡ anh ta ra khỏi xe.Mặc dù bị bệnh nhưng anh ta không bất tỉnh, anh ta vẫn nhận thức được mình đang ở đâu. Gần đây có một phòng khám nhỏ, khai đơn mua thuốc mua nước đều có thể. Cô định đờ anh qua đó, anh ta đầu đến câu máy ngăn có lại “Tôi muốn trở về … nghỉ ngơi.”“Anh đã thế này sao không đi bệnh viện, đưa gì “Anh không thích bệnh viện, anh chỉ muốn em ở bên. Anh có thuốc trong nhà … em cứ lấy một ít “Nhưng…”“Tên vô dụng đó hồi còn nhỏ suýt chết trong bệnh viện, Cho nên đến anh cũng sợ bệnh viện theo. Anh còn thảm hơn hẳn, dù gì.anh cũng là một sự tồn tại kì lạ, nếu như hắn ta chết rồi, anh cũng không thể sống. Cho nên anh càng sơ bệnh viện hơn.Sau khi bối rối nói xong những lời dài, phần lớn trọng lượng cơ thể anh ta đều dồn vào cô ấy.Cô ấy nghe những lời như vậy làm trái tim hồi hộp, không cưỡng ép anh ta nữa mà xoay người dìu anh ta trở về phòng.Bạch Thư Hân lào đào tìm thuốc, hộp thuốc này do Nguyễn Doanh chuẩn bị cho cổ, trên thân hộp thuốc có ghi công hiệu và liều lượng.Cô ấy tìm được vài viên thuốc, bảo anh ta uống chúng với nước. “Anh nghỉ ngơi trước đi đã, em nấu canh giải rượu cho anh”“Đừng … đừng rời xa anh.”Anh ta lo lắng nắm lấy tay áo cô ấy, như thể sơ rằng cô ấy sẽ biến mất.Thiện Ngôn kiêu ngạo và dữ tợn như vậy lúc này đang bị bệnh, hoảng sợ như một đứa trẻ cần người ở cạnh.Anh ta không chỉ là một loại bệnh, mà còn là c người sống sở sở.Cô mềm lòng, nhẹ giọng nói: “Em sẽ quay lại ngay, anh đợi em 10 phút được chứ?”“Được rồi, em nhất định phải quay lại, lần này em không được lừa anh.” ***Anh ta khó khăn thốt ra những lời này.Nhất là nửa câu cuối, như đánh thẳng vào lòng cô.

Chương 1164