Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 1165
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1165Không được lừa anh…Bạch Thư Hân vẫn đang nghiền ngẫm về những gì đã xảy ra lần trước.Một lần bị rắn cắn, sợ dây thừng mười mấy năm, nhưng anh ta vẫn chọn tin cô ấy.Vậy thì cô ấy không thể phụ lòng tin của anh ta. Cô ấy gật đầu mạnh, lần này, cô sẽ không phản bởi anh ta. Cô ấy xoay người đi vào bếp, tra google làm tam một bát canh giải rượu rồi bưng vào.Thiện Ngôn đã bất tỉnh và đanh thốt ra những lời vô thức. “Đừng lừa anh… Bạch Thư Hân, đừng lừa dối anh. nếu đến em còn lừa dối anh, anh không biết còn có thể tin ai trên thế giới này nữa… “Bạch Thư Hân, em không được lừa anh…”Từng lời từng chữ một đánh vào lòng cô ấy.Có vẻ như lần trước cô ấy đã làm anh ấy bị đã kích rất mạnh.Cô muốn giúp anh uống canh giải rượu, nhưng anh không thể uống nó như này.Cô không dám chậm trễ, chỉ có thể mời bác sĩ tới, chi phí cũng không nhỏ.Vì chỉ là cảm, sốt, không phải là bệnh khó chữa nên không có nhiều thứ cần mang theo, chỉ là một cái hộp thuốc đơn giản.Cô không dám để bác sĩ nghĩ, vì sợ anh ta trong đếm sẽ bị làm sao.Có kê một chiếc giường cảng bên cạnh để bác sĩ nghỉ ngơi.Còn cô ấy thì dựa vào thành giường, nửa tỉnh nửa mê mà ngủ.Ba giờ đêm.Cô ấy chợt thấy đau nhói.Cổ tay Bạch Thư Hân dường như bị kẹp chặt bởi kẹp sắt rất đau.Cô ấy mở mắt ra, và rồi bắt gặp đôi mắt khát máu sự hận thù.Cô ấy bị anh ta ném mạnh xuống đất. “Bạch Thư Hân, em lại muốn thôi miên anh sao?”“Em…em không…” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Cô ấy bị ngã nặng, mông và cánh tay đều đau.Bác sĩ ở bên tình liền lập tức đứng dậy, định khám bệnh cho anh ta, nhưng anh ta không muốn rời khỏi giường, cổ bác sĩ nghẹn lại vì bị anh ta nắm lấy. “Em muốn anh không bao giờ thoát ra được đủng không?”“Cậu. Cậu làm sao vậy? Cô ơi… anh ta là bệnh nhân tâm thần sao?”“Không không!” Bạch Thư Hân lập tức từ trên mặt đất đứng dậy. “Thiên Ngôn à, bình tĩnh đi. Bác sĩ ở đây chữa trị cho anh. Nếu không anh sẽ không hạ sốt, em không dám chăm cho nên đã mời bác sĩ tới.” công không phải là nhà thôi miên?”“Cái… cái gì mà nhà thôi miễn?” Bác sĩ bị Ôn Mạc Ngôn làm cho hoảng sợ. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, lạnh lùng đáng sợ đẩy sự hận thủ như sắp giết người.Thiện Ngôn nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm rồi lập tức nổi lỏng cổ bác sĩ.Vừa mở mắt liền nhìn thấy bác sĩ mặc áo choàng trắng bên cạnh, tưởng rằng Bạch Thư Hân thôi miên mình, để kẻ vô dụng kia trở lại.Không ngờ … chỉ là chuyện không đâu.Anh ta ngồi bệt xuống đất, Bạch Thư Hân nhìn kim tiêm ở mu bàn tay bị bung ra, máu tươi lũ lượt chảy ra, mỗi giọt đều to bằng hạt đậu tương.Cô lập tức tìm cồn và băng bó vết thương sau khi khử trùng.
Chương 1165
Không được lừa anh…
Bạch Thư Hân vẫn đang nghiền ngẫm về những gì đã xảy ra lần trước.
Một lần bị rắn cắn, sợ dây thừng mười mấy năm, nhưng anh ta vẫn chọn tin cô ấy.
Vậy thì cô ấy không thể phụ lòng tin của anh ta. Cô ấy gật đầu mạnh, lần này, cô sẽ không phản bởi anh ta. Cô ấy xoay người đi vào bếp, tra google làm tam một bát canh giải rượu rồi bưng vào.
Thiện Ngôn đã bất tỉnh và đanh thốt ra những lời vô thức. “Đừng lừa anh… Bạch Thư Hân, đừng lừa dối anh. nếu đến em còn lừa dối anh, anh không biết còn có thể tin ai trên thế giới này nữa… “Bạch Thư Hân, em không được lừa anh…”
Từng lời từng chữ một đánh vào lòng cô ấy.
Có vẻ như lần trước cô ấy đã làm anh ấy bị đã kích rất mạnh.
Cô muốn giúp anh uống canh giải rượu, nhưng anh không thể uống nó như này.
Cô không dám chậm trễ, chỉ có thể mời bác sĩ tới, chi phí cũng không nhỏ.
Vì chỉ là cảm, sốt, không phải là bệnh khó chữa nên không có nhiều thứ cần mang theo, chỉ là một cái hộp thuốc đơn giản.
Cô không dám để bác sĩ nghĩ, vì sợ anh ta trong đếm sẽ bị làm sao.
Có kê một chiếc giường cảng bên cạnh để bác sĩ nghỉ ngơi.
Còn cô ấy thì dựa vào thành giường, nửa tỉnh nửa mê mà ngủ.
Ba giờ đêm.
Cô ấy chợt thấy đau nhói.
Cổ tay Bạch Thư Hân dường như bị kẹp chặt bởi kẹp sắt rất đau.
Cô ấy mở mắt ra, và rồi bắt gặp đôi mắt khát máu sự hận thù.
Cô ấy bị anh ta ném mạnh xuống đất. “Bạch Thư Hân, em lại muốn thôi miên anh sao?”
“Em…em không…” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Cô ấy bị ngã nặng, mông và cánh tay đều đau.
Bác sĩ ở bên tình liền lập tức đứng dậy, định khám bệnh cho anh ta, nhưng anh ta không muốn rời khỏi giường, cổ bác sĩ nghẹn lại vì bị anh ta nắm lấy. “Em muốn anh không bao giờ thoát ra được đủng không?”
“Cậu. Cậu làm sao vậy? Cô ơi… anh ta là bệnh nhân tâm thần sao?”
“Không không!” Bạch Thư Hân lập tức từ trên mặt đất đứng dậy. “Thiên Ngôn à, bình tĩnh đi. Bác sĩ ở đây chữa trị cho anh. Nếu không anh sẽ không hạ sốt, em không dám chăm cho nên đã mời bác sĩ tới.” công không phải là nhà thôi miên?”
“Cái… cái gì mà nhà thôi miễn?” Bác sĩ bị Ôn Mạc Ngôn làm cho hoảng sợ. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, lạnh lùng đáng sợ đẩy sự hận thủ như sắp giết người.
Thiện Ngôn nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm rồi lập tức nổi lỏng cổ bác sĩ.
Vừa mở mắt liền nhìn thấy bác sĩ mặc áo choàng trắng bên cạnh, tưởng rằng Bạch Thư Hân thôi miên mình, để kẻ vô dụng kia trở lại.
Không ngờ … chỉ là chuyện không đâu.
Anh ta ngồi bệt xuống đất, Bạch Thư Hân nhìn kim tiêm ở mu bàn tay bị bung ra, máu tươi lũ lượt chảy ra, mỗi giọt đều to bằng hạt đậu tương.
Cô lập tức tìm cồn và băng bó vết thương sau khi khử trùng.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 1165Không được lừa anh…Bạch Thư Hân vẫn đang nghiền ngẫm về những gì đã xảy ra lần trước.Một lần bị rắn cắn, sợ dây thừng mười mấy năm, nhưng anh ta vẫn chọn tin cô ấy.Vậy thì cô ấy không thể phụ lòng tin của anh ta. Cô ấy gật đầu mạnh, lần này, cô sẽ không phản bởi anh ta. Cô ấy xoay người đi vào bếp, tra google làm tam một bát canh giải rượu rồi bưng vào.Thiện Ngôn đã bất tỉnh và đanh thốt ra những lời vô thức. “Đừng lừa anh… Bạch Thư Hân, đừng lừa dối anh. nếu đến em còn lừa dối anh, anh không biết còn có thể tin ai trên thế giới này nữa… “Bạch Thư Hân, em không được lừa anh…”Từng lời từng chữ một đánh vào lòng cô ấy.Có vẻ như lần trước cô ấy đã làm anh ấy bị đã kích rất mạnh.Cô muốn giúp anh uống canh giải rượu, nhưng anh không thể uống nó như này.Cô không dám chậm trễ, chỉ có thể mời bác sĩ tới, chi phí cũng không nhỏ.Vì chỉ là cảm, sốt, không phải là bệnh khó chữa nên không có nhiều thứ cần mang theo, chỉ là một cái hộp thuốc đơn giản.Cô không dám để bác sĩ nghĩ, vì sợ anh ta trong đếm sẽ bị làm sao.Có kê một chiếc giường cảng bên cạnh để bác sĩ nghỉ ngơi.Còn cô ấy thì dựa vào thành giường, nửa tỉnh nửa mê mà ngủ.Ba giờ đêm.Cô ấy chợt thấy đau nhói.Cổ tay Bạch Thư Hân dường như bị kẹp chặt bởi kẹp sắt rất đau.Cô ấy mở mắt ra, và rồi bắt gặp đôi mắt khát máu sự hận thù.Cô ấy bị anh ta ném mạnh xuống đất. “Bạch Thư Hân, em lại muốn thôi miên anh sao?”“Em…em không…” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Cô ấy bị ngã nặng, mông và cánh tay đều đau.Bác sĩ ở bên tình liền lập tức đứng dậy, định khám bệnh cho anh ta, nhưng anh ta không muốn rời khỏi giường, cổ bác sĩ nghẹn lại vì bị anh ta nắm lấy. “Em muốn anh không bao giờ thoát ra được đủng không?”“Cậu. Cậu làm sao vậy? Cô ơi… anh ta là bệnh nhân tâm thần sao?”“Không không!” Bạch Thư Hân lập tức từ trên mặt đất đứng dậy. “Thiên Ngôn à, bình tĩnh đi. Bác sĩ ở đây chữa trị cho anh. Nếu không anh sẽ không hạ sốt, em không dám chăm cho nên đã mời bác sĩ tới.” công không phải là nhà thôi miên?”“Cái… cái gì mà nhà thôi miễn?” Bác sĩ bị Ôn Mạc Ngôn làm cho hoảng sợ. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, lạnh lùng đáng sợ đẩy sự hận thủ như sắp giết người.Thiện Ngôn nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm rồi lập tức nổi lỏng cổ bác sĩ.Vừa mở mắt liền nhìn thấy bác sĩ mặc áo choàng trắng bên cạnh, tưởng rằng Bạch Thư Hân thôi miên mình, để kẻ vô dụng kia trở lại.Không ngờ … chỉ là chuyện không đâu.Anh ta ngồi bệt xuống đất, Bạch Thư Hân nhìn kim tiêm ở mu bàn tay bị bung ra, máu tươi lũ lượt chảy ra, mỗi giọt đều to bằng hạt đậu tương.Cô lập tức tìm cồn và băng bó vết thương sau khi khử trùng.