Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 54: Đúng Là Tôi Vẫn Còn Thiếu Sót

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… "Nhưng mà cái nghề pháp y này lại đặc thù, cháu nhìn mình thử xem, đã 28 tuổi rồi.Cho đến bây giờ ngay cả một người bạn trai cũng không có, đoán chừng chắc là tại cái nghề nghiệp này gây họa nhỉ.Bác cũng thấy tiếc cho cháu, có lẽ cháu nên chuyển công tác đi thôi..."Nghe thấy bác Hoàng lại nói đến chủ đề làm cô khó chịu này, Mạch Tiểu Miên cũng lười ậm Từ, nhắm mắt nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị đến đó bắt đầu công việc.Bác Hoàng thấy cô không để ý đến mình nữa, ông ấy cũng thức thời ngừng nói.Mạch Tiểu Miên đến hiện trường, lại bắt gặp cảnh sát hình sự mới tên là Lâm Khoa kia.Khi Lâm Khoa nhìn thấy cô, anh ta cũng chỉ liếc nhẹ, sau đó tiếp tục cẩn thận tìm kiếm manh mối ở hiện trường.Mạch Tiểu Miên nhìn qua thi thể kia, qua tốc độ phân hủy có thể thấy người này đã chết ít nhất bốn ngày.Hiện trường bốc mùi xác chết, thi thể đã thối rữa quá độ...!Cô mặc trang bị đầy đủ, xách hộp dụng cụ, cùng Trương Hòa bước vào giám định, cuối cùng là giải phẫu...!Trong quá trình khám nghiệm tử thi, ngoại trừ mấy cảnh sát có thâm niên cùng và Lâm Khoa, những người khác đều đi ra ngoài nôn mửa...!Giải phẫu giám định xong, cô đưa dụng cụ cho trợ lý Trương Hòa xử lý, cởi bỏ quần áo làm việc, chuẩn bị trở về nhà tắm rửa.Lâm Khoa một lần nữa lại ngăn cô lại.Tuy nhiên, lần này anh ta không phải chỉ trích cô, mà mang theo vẻ áy náy nói: “Pháp y Mạch, thật xin lỗi vì những lời lần trước tôi nói với cô.”Mạch Tiểu Miên cười nhẹ, nói: "Anh nói không sai, không cần phải xin lỗi, đúng là tôi vẫn còn thiếu sót.""Là tôi đã đưa ra yêu cầu quá cao.Vừa rồi tôi đã theo dõi toàn bộ quá trình giám định của cô, biết cô thật sự là một bác sĩ pháp y ưu tú điềm tĩnh.Đối với một cô gái ở độ tuổi của cô mà nói thì vô cùng hiếm thấy, đúng là khâm phục."Ánh mắt của anh ta không giống như lần trước, lần này Lâm Khoa nhìn cô mang theo vẻ kính nể."À, cảm ơn."Mạch Tiểu Miên cười cười, không nói nhiều với anh ta nữa mà vội vàng trở về căn hộ của mình tắm rửa.Tắm xong, cũng đã bốn giờ sáng.Cô nằm trên giường nhưng lại không ngủ được nên chỉ có thể nhắm mắt giả bộ ngủ.Bởi vì tôi qua làm việc suốt cả đêm, căn cứ theo quy định, nếu hôm nay không có tình huống đặc biệt nào, cô có thể không cần phải đến đơn vị làm việc.Về phần tài liệu giám định, đó là công việc của Trương Hòa.Cô cũng có thể không cần làm, đợi đến khi được sắp xếp hoàn chỉnh, có xem qua rồi ký tên vào là được.Nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung một lúc lâu, khoảng chừng bảy giờ, cô mới chìm vào giấc ngủ.Tuy nhiên còn chưa ngủ được bao lâu, điện thoại di động của cô chợt vang lên, là Kiều Minh Húc.Khó chịu nhất là đang ngủ bị người khác đánh thức, huống chi có khó khăn lắm mới ngủ được.Vì vậy cô liền tức giận nghe máy, nói: "Có chuyện?".

"Nhưng mà cái nghề pháp y này lại đặc thù, cháu nhìn mình thử xem, đã 28 tuổi rồi.

Cho đến bây giờ ngay cả một người bạn trai cũng không có, đoán chừng chắc là tại cái nghề nghiệp này gây họa nhỉ.

Bác cũng thấy tiếc cho cháu, có lẽ cháu nên chuyển công tác đi thôi..."

Nghe thấy bác Hoàng lại nói đến chủ đề làm cô khó chịu này, Mạch Tiểu Miên cũng lười ậm Từ, nhắm mắt nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị đến đó bắt đầu công việc.

Bác Hoàng thấy cô không để ý đến mình nữa, ông ấy cũng thức thời ngừng nói.

Mạch Tiểu Miên đến hiện trường, lại bắt gặp cảnh sát hình sự mới tên là Lâm Khoa kia.

Khi Lâm Khoa nhìn thấy cô, anh ta cũng chỉ liếc nhẹ, sau đó tiếp tục cẩn thận tìm kiếm manh mối ở hiện trường.

Mạch Tiểu Miên nhìn qua thi thể kia, qua tốc độ phân hủy có thể thấy người này đã chết ít nhất bốn ngày.

Hiện trường bốc mùi xác chết, thi thể đã thối rữa quá độ...!

Cô mặc trang bị đầy đủ, xách hộp dụng cụ, cùng Trương Hòa bước vào giám định, cuối cùng là giải phẫu...!

Trong quá trình khám nghiệm tử thi, ngoại trừ mấy cảnh sát có thâm niên cùng và Lâm Khoa, những người khác đều đi ra ngoài nôn mửa...!

Giải phẫu giám định xong, cô đưa dụng cụ cho trợ lý Trương Hòa xử lý, cởi bỏ quần áo làm việc, chuẩn bị trở về nhà tắm rửa.

Lâm Khoa một lần nữa lại ngăn cô lại.

Tuy nhiên, lần này anh ta không phải chỉ trích cô, mà mang theo vẻ áy náy nói: “Pháp y Mạch, thật xin lỗi vì những lời lần trước tôi nói với cô.”

Mạch Tiểu Miên cười nhẹ, nói: "Anh nói không sai, không cần phải xin lỗi, đúng là tôi vẫn còn thiếu sót."

"Là tôi đã đưa ra yêu cầu quá cao.

Vừa rồi tôi đã theo dõi toàn bộ quá trình giám định của cô, biết cô thật sự là một bác sĩ pháp y ưu tú điềm tĩnh.

Đối với một cô gái ở độ tuổi của cô mà nói thì vô cùng hiếm thấy, đúng là khâm phục."

Ánh mắt của anh ta không giống như lần trước, lần này Lâm Khoa nhìn cô mang theo vẻ kính nể.

"À, cảm ơn."

Mạch Tiểu Miên cười cười, không nói nhiều với anh ta nữa mà vội vàng trở về căn hộ của mình tắm rửa.

Tắm xong, cũng đã bốn giờ sáng.

Cô nằm trên giường nhưng lại không ngủ được nên chỉ có thể nhắm mắt giả bộ ngủ.

Bởi vì tôi qua làm việc suốt cả đêm, căn cứ theo quy định, nếu hôm nay không có tình huống đặc biệt nào, cô có thể không cần phải đến đơn vị làm việc.

Về phần tài liệu giám định, đó là công việc của Trương Hòa.

Cô cũng có thể không cần làm, đợi đến khi được sắp xếp hoàn chỉnh, có xem qua rồi ký tên vào là được.

Nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung một lúc lâu, khoảng chừng bảy giờ, cô mới chìm vào giấc ngủ.

Tuy nhiên còn chưa ngủ được bao lâu, điện thoại di động của cô chợt vang lên, là Kiều Minh Húc.

Khó chịu nhất là đang ngủ bị người khác đánh thức, huống chi có khó khăn lắm mới ngủ được.

Vì vậy cô liền tức giận nghe máy, nói: "Có chuyện?".

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… "Nhưng mà cái nghề pháp y này lại đặc thù, cháu nhìn mình thử xem, đã 28 tuổi rồi.Cho đến bây giờ ngay cả một người bạn trai cũng không có, đoán chừng chắc là tại cái nghề nghiệp này gây họa nhỉ.Bác cũng thấy tiếc cho cháu, có lẽ cháu nên chuyển công tác đi thôi..."Nghe thấy bác Hoàng lại nói đến chủ đề làm cô khó chịu này, Mạch Tiểu Miên cũng lười ậm Từ, nhắm mắt nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị đến đó bắt đầu công việc.Bác Hoàng thấy cô không để ý đến mình nữa, ông ấy cũng thức thời ngừng nói.Mạch Tiểu Miên đến hiện trường, lại bắt gặp cảnh sát hình sự mới tên là Lâm Khoa kia.Khi Lâm Khoa nhìn thấy cô, anh ta cũng chỉ liếc nhẹ, sau đó tiếp tục cẩn thận tìm kiếm manh mối ở hiện trường.Mạch Tiểu Miên nhìn qua thi thể kia, qua tốc độ phân hủy có thể thấy người này đã chết ít nhất bốn ngày.Hiện trường bốc mùi xác chết, thi thể đã thối rữa quá độ...!Cô mặc trang bị đầy đủ, xách hộp dụng cụ, cùng Trương Hòa bước vào giám định, cuối cùng là giải phẫu...!Trong quá trình khám nghiệm tử thi, ngoại trừ mấy cảnh sát có thâm niên cùng và Lâm Khoa, những người khác đều đi ra ngoài nôn mửa...!Giải phẫu giám định xong, cô đưa dụng cụ cho trợ lý Trương Hòa xử lý, cởi bỏ quần áo làm việc, chuẩn bị trở về nhà tắm rửa.Lâm Khoa một lần nữa lại ngăn cô lại.Tuy nhiên, lần này anh ta không phải chỉ trích cô, mà mang theo vẻ áy náy nói: “Pháp y Mạch, thật xin lỗi vì những lời lần trước tôi nói với cô.”Mạch Tiểu Miên cười nhẹ, nói: "Anh nói không sai, không cần phải xin lỗi, đúng là tôi vẫn còn thiếu sót.""Là tôi đã đưa ra yêu cầu quá cao.Vừa rồi tôi đã theo dõi toàn bộ quá trình giám định của cô, biết cô thật sự là một bác sĩ pháp y ưu tú điềm tĩnh.Đối với một cô gái ở độ tuổi của cô mà nói thì vô cùng hiếm thấy, đúng là khâm phục."Ánh mắt của anh ta không giống như lần trước, lần này Lâm Khoa nhìn cô mang theo vẻ kính nể."À, cảm ơn."Mạch Tiểu Miên cười cười, không nói nhiều với anh ta nữa mà vội vàng trở về căn hộ của mình tắm rửa.Tắm xong, cũng đã bốn giờ sáng.Cô nằm trên giường nhưng lại không ngủ được nên chỉ có thể nhắm mắt giả bộ ngủ.Bởi vì tôi qua làm việc suốt cả đêm, căn cứ theo quy định, nếu hôm nay không có tình huống đặc biệt nào, cô có thể không cần phải đến đơn vị làm việc.Về phần tài liệu giám định, đó là công việc của Trương Hòa.Cô cũng có thể không cần làm, đợi đến khi được sắp xếp hoàn chỉnh, có xem qua rồi ký tên vào là được.Nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung một lúc lâu, khoảng chừng bảy giờ, cô mới chìm vào giấc ngủ.Tuy nhiên còn chưa ngủ được bao lâu, điện thoại di động của cô chợt vang lên, là Kiều Minh Húc.Khó chịu nhất là đang ngủ bị người khác đánh thức, huống chi có khó khăn lắm mới ngủ được.Vì vậy cô liền tức giận nghe máy, nói: "Có chuyện?".

Chương 54: Đúng Là Tôi Vẫn Còn Thiếu Sót