Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 55: Mẹ Tôi Rất Mong Đợi Đấy

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… "Ừ, tối nay 8 giờ tôi muốn tự mình đến thăm hỏi nhà cô! Không biết cha mẹ cô có thời gian không?"Giọng điệu của Kiều Minh Húc vẫn lạnh lùng như vậy, tuy nhiên không còn vẻ lạnh lùng xa cách như trước nữa."Lúc nào cũng hoan nghênh, mẹ tôi rất mong đợi đấy.""Được! Nhưng không biết cha mẹ cô thích gì, tôi thật sự không biết nên tặng bọn họ cái gì mới tốt cả!"Kiều Minh Húc nói.Nghe được lời này của anh, tâm trạng vốn đang khó chịu bực mình của Mạch Tiểu Miên vì bị anh đánh thức bỗng trở nên mềm nhũn.Người đàn ông này vốn không có bất kỳ tình cảm nào với cô, chỉ có một bản hợp đồng.Vẻ ngoài lại cao cao thượng thường, không ăn khói lửa nhân gian, nhưng không ngờ lại chu đáo như vậy, tặng quà còn cân nhắc đến sở thích của cha mẹ cô nữa."Mẹ tôi ấy à, bây giờ sở thích lớn nhất của bà ấy là anh.Anh có thể đến nhà tôi chính là niềm vui lớn nhất của bà rồi.Còn về phần cho tôi, cái gì cũng được, quan trọng anh có lòng là được.""Hử"Kiều Minh Húc bị những lời này của cô chọc cười nói: "Như vậy không được, cô cứ nói thử xem, bình thường cha mẹ cô thích gì nhất.""Mẹ tôi bình thường thích nhất là chơi mạt chược, luôn la hét rằng ở nhà không có một bàn mạt chược tốt.Cha tôi thì thích câu cá, chơi cờ vây.Anh tự xem đó mà làm"Mạch Tiểu Miên nói những lời này với anh là vì muốn xem thử anh có thể thật sự bỏ tâm chuẩn bị quà cho cha mẹ cô hay không."Được, tôi nhớ rồi, 8 giờ tối nay hẹn gặp ở nhà cô!"1Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại, Mạch Tiểu Miên cũng không còn buồn ngủ nữa, vội vàng bấm điện thoại cho mẹ."Tiểu Miên, hôm qua con bận đến khi nào? Mẹ xem tin tức thấy vụ án kia rồi!"Mẹ Mạch ân cần hỏi."Đến bốn giờ.""Khuya như vậy à? Bây giờ sao con không ngủ thêm một lát? Mới có tám giờ thôi, nhanh ngủđi cho mẹ, đừng để mẹ đấy thấy đôi mắt gấu trúc của con đấy.""Con biết rồi, con chỉ muốn nói cho mẹ một tin tức tốt thôi.""Tin tốt gì cơ? Chẳng lẽ con rể đến thăm mẹ à? Hôm nay mẹ mới nói chuyện với mấy bà thím nhà kế bên, bọn họ đều không tin, cho rằng mẹ lừa gạt các bà ấy.Còn cười mẹ mơ mộng viễn vông, xem nhiều tivi quả nữa chứ.Bọn họ bảo mẹ thực tế một chút, tìm một người đàn ông bình thường muốn kết hôn với con là tốt rồi! Hừ, các bà ấy thật đúng là làm người ta chán ghét mà, đợi hôm nào con rể Kiều tới, mẹ nhất định phải đưa cậu ấy đi khắp khu phố một vòng, để cho bọn họ biết rằng anh chàng kim cương giá trị nhất thành phố A, là con rể của mẹ!"Mẹ Mạch cứ luyên thuyên một hồi."Thật là..."Mạch Tiểu Miên vừa buồn cười vừa tức giận nói một câu: "Nguyện vọng của mẹ thành hiện thực rồi đấy, anh ấy mới gọi điện thoại cho con, nói 8 giờ tối nay sẽ đến nhà chúng ta.Mẹ chuẩn bị đi nhé!".

"Ừ, tối nay 8 giờ tôi muốn tự mình đến thăm hỏi nhà cô! Không biết cha mẹ cô có thời gian không?"

Giọng điệu của Kiều Minh Húc vẫn lạnh lùng như vậy, tuy nhiên không còn vẻ lạnh lùng xa cách như trước nữa.

"Lúc nào cũng hoan nghênh, mẹ tôi rất mong đợi đấy."

"Được! Nhưng không biết cha mẹ cô thích gì, tôi thật sự không biết nên tặng bọn họ cái gì mới tốt cả!"

Kiều Minh Húc nói.

Nghe được lời này của anh, tâm trạng vốn đang khó chịu bực mình của Mạch Tiểu Miên vì bị anh đánh thức bỗng trở nên mềm nhũn.

Người đàn ông này vốn không có bất kỳ tình cảm nào với cô, chỉ có một bản hợp đồng.

Vẻ ngoài lại cao cao thượng thường, không ăn khói lửa nhân gian, nhưng không ngờ lại chu đáo như vậy, tặng quà còn cân nhắc đến sở thích của cha mẹ cô nữa.

"Mẹ tôi ấy à, bây giờ sở thích lớn nhất của bà ấy là anh.

Anh có thể đến nhà tôi chính là niềm vui lớn nhất của bà rồi.

Còn về phần cho tôi, cái gì cũng được, quan trọng anh có lòng là được."

"Hử"

Kiều Minh Húc bị những lời này của cô chọc cười nói: "Như vậy không được, cô cứ nói thử xem, bình thường cha mẹ cô thích gì nhất."

"Mẹ tôi bình thường thích nhất là chơi mạt chược, luôn la hét rằng ở nhà không có một bàn mạt chược tốt.

Cha tôi thì thích câu cá, chơi cờ vây.

Anh tự xem đó mà làm"

Mạch Tiểu Miên nói những lời này với anh là vì muốn xem thử anh có thể thật sự bỏ tâm chuẩn bị quà cho cha mẹ cô hay không.

"Được, tôi nhớ rồi, 8 giờ tối nay hẹn gặp ở nhà cô!"

1

Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại, Mạch Tiểu Miên cũng không còn buồn ngủ nữa, vội vàng bấm điện thoại cho mẹ.

"Tiểu Miên, hôm qua con bận đến khi nào? Mẹ xem tin tức thấy vụ án kia rồi!"

Mẹ Mạch ân cần hỏi.

"Đến bốn giờ."

"Khuya như vậy à? Bây giờ sao con không ngủ thêm một lát? Mới có tám giờ thôi, nhanh ngủ

đi cho mẹ, đừng để mẹ đấy thấy đôi mắt gấu trúc của con đấy."

"Con biết rồi, con chỉ muốn nói cho mẹ một tin tức tốt thôi."

"Tin tốt gì cơ? Chẳng lẽ con rể đến thăm mẹ à? Hôm nay mẹ mới nói chuyện với mấy bà thím nhà kế bên, bọn họ đều không tin, cho rằng mẹ lừa gạt các bà ấy.

Còn cười mẹ mơ mộng viễn vông, xem nhiều tivi quả nữa chứ.

Bọn họ bảo mẹ thực tế một chút, tìm một người đàn ông bình thường muốn kết hôn với con là tốt rồi! Hừ, các bà ấy thật đúng là làm người ta chán ghét mà, đợi hôm nào con rể Kiều tới, mẹ nhất định phải đưa cậu ấy đi khắp khu phố một vòng, để cho bọn họ biết rằng anh chàng kim cương giá trị nhất thành phố A, là con rể của mẹ!"

Mẹ Mạch cứ luyên thuyên một hồi.

"Thật là..."

Mạch Tiểu Miên vừa buồn cười vừa tức giận nói một câu: "Nguyện vọng của mẹ thành hiện thực rồi đấy, anh ấy mới gọi điện thoại cho con, nói 8 giờ tối nay sẽ đến nhà chúng ta.

Mẹ chuẩn bị đi nhé!".

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… "Ừ, tối nay 8 giờ tôi muốn tự mình đến thăm hỏi nhà cô! Không biết cha mẹ cô có thời gian không?"Giọng điệu của Kiều Minh Húc vẫn lạnh lùng như vậy, tuy nhiên không còn vẻ lạnh lùng xa cách như trước nữa."Lúc nào cũng hoan nghênh, mẹ tôi rất mong đợi đấy.""Được! Nhưng không biết cha mẹ cô thích gì, tôi thật sự không biết nên tặng bọn họ cái gì mới tốt cả!"Kiều Minh Húc nói.Nghe được lời này của anh, tâm trạng vốn đang khó chịu bực mình của Mạch Tiểu Miên vì bị anh đánh thức bỗng trở nên mềm nhũn.Người đàn ông này vốn không có bất kỳ tình cảm nào với cô, chỉ có một bản hợp đồng.Vẻ ngoài lại cao cao thượng thường, không ăn khói lửa nhân gian, nhưng không ngờ lại chu đáo như vậy, tặng quà còn cân nhắc đến sở thích của cha mẹ cô nữa."Mẹ tôi ấy à, bây giờ sở thích lớn nhất của bà ấy là anh.Anh có thể đến nhà tôi chính là niềm vui lớn nhất của bà rồi.Còn về phần cho tôi, cái gì cũng được, quan trọng anh có lòng là được.""Hử"Kiều Minh Húc bị những lời này của cô chọc cười nói: "Như vậy không được, cô cứ nói thử xem, bình thường cha mẹ cô thích gì nhất.""Mẹ tôi bình thường thích nhất là chơi mạt chược, luôn la hét rằng ở nhà không có một bàn mạt chược tốt.Cha tôi thì thích câu cá, chơi cờ vây.Anh tự xem đó mà làm"Mạch Tiểu Miên nói những lời này với anh là vì muốn xem thử anh có thể thật sự bỏ tâm chuẩn bị quà cho cha mẹ cô hay không."Được, tôi nhớ rồi, 8 giờ tối nay hẹn gặp ở nhà cô!"1Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại, Mạch Tiểu Miên cũng không còn buồn ngủ nữa, vội vàng bấm điện thoại cho mẹ."Tiểu Miên, hôm qua con bận đến khi nào? Mẹ xem tin tức thấy vụ án kia rồi!"Mẹ Mạch ân cần hỏi."Đến bốn giờ.""Khuya như vậy à? Bây giờ sao con không ngủ thêm một lát? Mới có tám giờ thôi, nhanh ngủđi cho mẹ, đừng để mẹ đấy thấy đôi mắt gấu trúc của con đấy.""Con biết rồi, con chỉ muốn nói cho mẹ một tin tức tốt thôi.""Tin tốt gì cơ? Chẳng lẽ con rể đến thăm mẹ à? Hôm nay mẹ mới nói chuyện với mấy bà thím nhà kế bên, bọn họ đều không tin, cho rằng mẹ lừa gạt các bà ấy.Còn cười mẹ mơ mộng viễn vông, xem nhiều tivi quả nữa chứ.Bọn họ bảo mẹ thực tế một chút, tìm một người đàn ông bình thường muốn kết hôn với con là tốt rồi! Hừ, các bà ấy thật đúng là làm người ta chán ghét mà, đợi hôm nào con rể Kiều tới, mẹ nhất định phải đưa cậu ấy đi khắp khu phố một vòng, để cho bọn họ biết rằng anh chàng kim cương giá trị nhất thành phố A, là con rể của mẹ!"Mẹ Mạch cứ luyên thuyên một hồi."Thật là..."Mạch Tiểu Miên vừa buồn cười vừa tức giận nói một câu: "Nguyện vọng của mẹ thành hiện thực rồi đấy, anh ấy mới gọi điện thoại cho con, nói 8 giờ tối nay sẽ đến nhà chúng ta.Mẹ chuẩn bị đi nhé!".

Chương 55: Mẹ Tôi Rất Mong Đợi Đấy