“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 161: Không Có Thuốc Đặc Trị Sao
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Đi tới bệnh viện gần đó, xe dừng lại, anh cũng trực tiếp ôm cô sải bước đi vào.Bọn họ xuất hiện như vậy, cộng thêm Kiều Minh Húc rất đẹp trai, cho dù đi đến nơi nào cũng giống như hạc giữa bầy gà vậy.Vì vậy lập tức trở thành tiêu điểm của quần chúng."Cô gái kia thật hạnh phúc mà!".Có cô gái hai mắt sáng lên, mặt đầy hâm mộ kêu la: "Nếu như tôi có bạn trai như vậy thì có chết cũng sẵn lòng.""Ồ? Tôi biết người đàn ông kia, hình như là tổng tài của Kiều Thị, Kiều Minh Húc đấy.Đúng, là anh ấy!""Vậy...!Cô gái kia là ai? Là bạn gái trước của anh ấy, hay là vợ hiện tại thế?""Không biết.""Tôi cảm thấy chắc là bạn gái trước của anh ấy đấy? Tin bát quái giải trí đã nói rồi, nhiều năm qua Kiều Minh Húc vẫn chỉ có một bạn gái thôi, hơn nữa còn rất yêu bạn gái.Còn về phần vợ hiện tại của anh ấy, hình như cô ta không chừa thủ đoạn nào, thông qua người nhà của anh ấy để leo lên vị trí đó.Anh ấy lại không thích cô ta, làm sao có thể ôm cô ta tới bệnh viện được? Nhìn vẻ mặt của anh ấy, trông có vẻ rất lo lắng đấy.""Nói cũng đúng.Khó trách Kiều Minh Húc sẽ thích Lâm Ngọc như vậy, dáng dấp rất đẹp nhỏ.Vóc người cũng tốt, da cũng mịn nữa.""Ôi, nghe nói vợ hiện tại của anh ấy cũng rất xinh đẹp.""Xinh đẹp thế nào thì cũng không thể che giấu được hành vi chen vào tình yêu của người khác để đạt được mục đích..."Mạch Tiểu Miên nghe thấy những lời bàn tán to nhỏ kia, trong lòng không cócách nào bình tĩnh được.Trước đây, khi nhìn những lời bịa đặt trên báo mạng, cô có thể cười một tiếng mặc kệ.Nhưng mà bây giờ chính tại cô nghe được, tư vị kia...!"Để tôi xuống, tự tôi đi được."Cô khẽ nói với Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc không để ý tới cô, tiếp tục đi về phía trước.Anh tìm được một bác sĩ quen thuộc của mình, đặt cô xuống dưới.Vẻ mặt của bác sĩ kia vô cùng kinh ngạc nhìn anh, sau đó bắt đầu xử lý vết thương cho Mạch Tiểu Miên.Hơn nữa còn dặn dò trước khi vết thương khép lại, cố gắng đừng xuống đất đi bộ."Phải mất bao lâu mới có thể đi lại bình thường được?"Kiều Minh Húc cau mày hỏi."Khoảng chừng ba ngày!""Không có thuốc đặc trị sao?""Kiều tổng, thuốc đặc trị cũng không thể làm cho vết thương của cô anh nhanh lành được.Tôi đã kê cho Kiều thiếu phu nhân loại thuốc trị vết thương tốt nhất rồi.Tuy nhiên, mỗi ngày tốt nhất nên tới đây xử lý một lần.""Được!"Kiều Minh Húc gật đầu, nói cảm ơn bác sĩ, sau đó đưa tay muốn ôm Mạch Tiểu Miên lần nữa."Không muốn, quá nhiều người nhìn thấy.Tôi xin lỗi."Mạch Tiểu Miên ôm chặt bàn, không muốn để anh ôm lấy mình."Nhìn thì cứ nhìn thôi, có gì mà phải cố kỵ chứ?"
Đi tới bệnh viện gần đó, xe dừng lại, anh cũng trực tiếp ôm cô sải bước đi vào.
Bọn họ xuất hiện như vậy, cộng thêm Kiều Minh Húc rất đẹp trai, cho dù đi đến nơi nào cũng giống như hạc giữa bầy gà vậy.
Vì vậy lập tức trở thành tiêu điểm của quần chúng.
"Cô gái kia thật hạnh phúc mà!".
Có cô gái hai mắt sáng lên, mặt đầy hâm mộ kêu la: "Nếu như tôi có bạn trai như vậy thì có chết cũng sẵn lòng."
"Ồ? Tôi biết người đàn ông kia, hình như là tổng tài của Kiều Thị, Kiều Minh Húc đấy.
Đúng, là anh ấy!"
"Vậy...!Cô gái kia là ai? Là bạn gái trước của anh ấy, hay là vợ hiện tại thế?"
"Không biết."
"Tôi cảm thấy chắc là bạn gái trước của anh ấy đấy? Tin bát quái giải trí đã nói rồi, nhiều năm qua Kiều Minh Húc vẫn chỉ có một bạn gái thôi, hơn nữa còn rất yêu bạn gái.
Còn về phần vợ hiện tại của anh ấy, hình như cô ta không chừa thủ đoạn nào, thông qua người nhà của anh ấy để leo lên vị trí đó.
Anh ấy lại không thích cô ta, làm sao có thể ôm cô ta tới bệnh viện được? Nhìn vẻ mặt của anh ấy, trông có vẻ rất lo lắng đấy."
"Nói cũng đúng.
Khó trách Kiều Minh Húc sẽ thích Lâm Ngọc như vậy, dáng dấp rất đẹp nhỏ.
Vóc người cũng tốt, da cũng mịn nữa."
"Ôi, nghe nói vợ hiện tại của anh ấy cũng rất xinh đẹp."
"Xinh đẹp thế nào thì cũng không thể che giấu được hành vi chen vào tình yêu của người khác để đạt được mục đích..."
Mạch Tiểu Miên nghe thấy những lời bàn tán to nhỏ kia, trong lòng không có
cách nào bình tĩnh được.
Trước đây, khi nhìn những lời bịa đặt trên báo mạng, cô có thể cười một tiếng mặc kệ.
Nhưng mà bây giờ chính tại cô nghe được, tư vị kia...!
"Để tôi xuống, tự tôi đi được."
Cô khẽ nói với Kiều Minh Húc.
Kiều Minh Húc không để ý tới cô, tiếp tục đi về phía trước.
Anh tìm được một bác sĩ quen thuộc của mình, đặt cô xuống dưới.
Vẻ mặt của bác sĩ kia vô cùng kinh ngạc nhìn anh, sau đó bắt đầu xử lý vết thương cho Mạch Tiểu Miên.
Hơn nữa còn dặn dò trước khi vết thương khép lại, cố gắng đừng xuống đất đi bộ.
"Phải mất bao lâu mới có thể đi lại bình thường được?"
Kiều Minh Húc cau mày hỏi.
"Khoảng chừng ba ngày!"
"Không có thuốc đặc trị sao?"
"Kiều tổng, thuốc đặc trị cũng không thể làm cho vết thương của cô anh nhanh lành được.
Tôi đã kê cho Kiều thiếu phu nhân loại thuốc trị vết thương tốt nhất rồi.
Tuy nhiên, mỗi ngày tốt nhất nên tới đây xử lý một lần."
"Được!"
Kiều Minh Húc gật đầu, nói cảm ơn bác sĩ, sau đó đưa tay muốn ôm Mạch Tiểu Miên lần nữa.
"Không muốn, quá nhiều người nhìn thấy.
Tôi xin lỗi."
Mạch Tiểu Miên ôm chặt bàn, không muốn để anh ôm lấy mình.
"Nhìn thì cứ nhìn thôi, có gì mà phải cố kỵ chứ?"
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Đi tới bệnh viện gần đó, xe dừng lại, anh cũng trực tiếp ôm cô sải bước đi vào.Bọn họ xuất hiện như vậy, cộng thêm Kiều Minh Húc rất đẹp trai, cho dù đi đến nơi nào cũng giống như hạc giữa bầy gà vậy.Vì vậy lập tức trở thành tiêu điểm của quần chúng."Cô gái kia thật hạnh phúc mà!".Có cô gái hai mắt sáng lên, mặt đầy hâm mộ kêu la: "Nếu như tôi có bạn trai như vậy thì có chết cũng sẵn lòng.""Ồ? Tôi biết người đàn ông kia, hình như là tổng tài của Kiều Thị, Kiều Minh Húc đấy.Đúng, là anh ấy!""Vậy...!Cô gái kia là ai? Là bạn gái trước của anh ấy, hay là vợ hiện tại thế?""Không biết.""Tôi cảm thấy chắc là bạn gái trước của anh ấy đấy? Tin bát quái giải trí đã nói rồi, nhiều năm qua Kiều Minh Húc vẫn chỉ có một bạn gái thôi, hơn nữa còn rất yêu bạn gái.Còn về phần vợ hiện tại của anh ấy, hình như cô ta không chừa thủ đoạn nào, thông qua người nhà của anh ấy để leo lên vị trí đó.Anh ấy lại không thích cô ta, làm sao có thể ôm cô ta tới bệnh viện được? Nhìn vẻ mặt của anh ấy, trông có vẻ rất lo lắng đấy.""Nói cũng đúng.Khó trách Kiều Minh Húc sẽ thích Lâm Ngọc như vậy, dáng dấp rất đẹp nhỏ.Vóc người cũng tốt, da cũng mịn nữa.""Ôi, nghe nói vợ hiện tại của anh ấy cũng rất xinh đẹp.""Xinh đẹp thế nào thì cũng không thể che giấu được hành vi chen vào tình yêu của người khác để đạt được mục đích..."Mạch Tiểu Miên nghe thấy những lời bàn tán to nhỏ kia, trong lòng không cócách nào bình tĩnh được.Trước đây, khi nhìn những lời bịa đặt trên báo mạng, cô có thể cười một tiếng mặc kệ.Nhưng mà bây giờ chính tại cô nghe được, tư vị kia...!"Để tôi xuống, tự tôi đi được."Cô khẽ nói với Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc không để ý tới cô, tiếp tục đi về phía trước.Anh tìm được một bác sĩ quen thuộc của mình, đặt cô xuống dưới.Vẻ mặt của bác sĩ kia vô cùng kinh ngạc nhìn anh, sau đó bắt đầu xử lý vết thương cho Mạch Tiểu Miên.Hơn nữa còn dặn dò trước khi vết thương khép lại, cố gắng đừng xuống đất đi bộ."Phải mất bao lâu mới có thể đi lại bình thường được?"Kiều Minh Húc cau mày hỏi."Khoảng chừng ba ngày!""Không có thuốc đặc trị sao?""Kiều tổng, thuốc đặc trị cũng không thể làm cho vết thương của cô anh nhanh lành được.Tôi đã kê cho Kiều thiếu phu nhân loại thuốc trị vết thương tốt nhất rồi.Tuy nhiên, mỗi ngày tốt nhất nên tới đây xử lý một lần.""Được!"Kiều Minh Húc gật đầu, nói cảm ơn bác sĩ, sau đó đưa tay muốn ôm Mạch Tiểu Miên lần nữa."Không muốn, quá nhiều người nhìn thấy.Tôi xin lỗi."Mạch Tiểu Miên ôm chặt bàn, không muốn để anh ôm lấy mình."Nhìn thì cứ nhìn thôi, có gì mà phải cố kỵ chứ?"