“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 162: Vị Hôn Thê Của Quang Hiển Trông Cá Tính Thật
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… "Anh không có gì cố kỵ, nhưng tôi có."Mạch Tiểu Miên vừa nghĩ tới những lời bàn tán vừa rồi, giống như mắc nghẹn cổ họng vậy, cực kỳ không thoải mái."Kiều tổng, bệnh viện chúng tôi có xe lăn, có thể cho anh mượn."Bác sĩ ở bên cạnh nói."Có loại mới không, chưa có ai dùng quá ấy?""Có, sáng sớm hôm nay, bệnh viện vừa nhập một lô xe lăn về, để tôi bảo y tá mang tới cho anh một chiếc.""Được, tôi mua."Kiều Minh Húc không hề do dự nói.Bác sĩ bảo y tá đẩy một chiếc xe lăn mới tinh tới.Mạch Tiểu Miên vừa định tự mình ngồi lên, Kiều Minh Húc đã trực tiếp đưa tay ôm cô tới, giống như hai chân cô không thể cử động được vậy."Kiều thiếu phu nhân, Kiều tống đối với cô thật sự yêu mến có thừa đấy."Cô nhìn vào trong mắt bác sĩ kia, anh ta không nhịn được lắm mồm nói: "Ngay cả cô Lâm anh ấy cũng chưa từng đối đãi như vậy đâu."Nghe anh ta nhắc tới Lâm Ngọc, bàn tay đỡ xe lăn của Kiều Minh Húc hơi cứng đờ lại, trong mắt lướt qua một tia sáng phức tạp.Mạch Tiểu Miên không nhìn thấy, nhưng bác sĩ kia lại thấy.Anh ta biết mình không nên nhiều lời, bèn không lên tiếng nữa, giả vờ cúi đầu đi sửa sang lại hồ sơ bệnh lý.Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đi ra ngoài, lúc tới hành lang bên kia, lại gặp phải Lãnh Kiều Thi.Sắc mặt của Lãnh Kiều Thị có hơi trắng bệnh, trong tay cầm theo hồ sơ bệnh lý.Cô ấy thấy Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đây, vẻ mặt hơi kinh ngạc."Tổng giám đốc Kiều."Cô ấy chủ động chào hỏi Kiều Minh Húc, nhưng ánh mắt lại chăm chú dán trên người Mạch Tiểu Miên."Chào cô Lãnh."Kiều Minh Húc lịch sự chào hỏi, nhưng trên mặt lại mang theo dáng vẻ xa lạ.Lãnh Kiều Thi nhìn bàn chân quấn băng gạc của Mạch Tiểu Miên, cũng không nói gì thêm, mà tiếp tục đi về phía trước."Vị hôn thê của Quang Hiển trông cá tính thật."Nhìn thấy cô ấy đi xa, Mạch Tiểu Miên không nhịn được nói một câu."Khá tốt."Kiều Minh Húc nhàn nhạt nói."Ồ Ồ."Mạch Tiểu Miên phát hiện ra Kiều Minh Húc không có ý cùng cô trò chuyện nhiều về Lãnh Kiều Thi, nên cũng chỉ cười một tiếng, không nói gì thêm nữa.Mặc dù Kiều Minh Húc không ôm Mạch Tiểu Miên, mà là đẩy xe lăn, nhưng vẫn làm cho người ta nhìn vào cảm thấy ấm áp.Nhất là ánh mắt của những cô gái kia nhìn Mạch Tiểu Miên, tràn đầy hâm mộ cùng ghen tị.Ra cửa bệnh viện, trước khi lên xe, Kiều Minh Húc vẫn ôm Mạch Tiểu Miên ngồi lên ghế sau, sau đó nhét xe lăn vào cốp xe rồi mới lên đường.
"Anh không có gì cố kỵ, nhưng tôi có."
Mạch Tiểu Miên vừa nghĩ tới những lời bàn tán vừa rồi, giống như mắc nghẹn cổ họng vậy, cực kỳ không thoải mái.
"Kiều tổng, bệnh viện chúng tôi có xe lăn, có thể cho anh mượn."
Bác sĩ ở bên cạnh nói.
"Có loại mới không, chưa có ai dùng quá ấy?"
"Có, sáng sớm hôm nay, bệnh viện vừa nhập một lô xe lăn về, để tôi bảo y tá mang tới cho anh một chiếc."
"Được, tôi mua."
Kiều Minh Húc không hề do dự nói.
Bác sĩ bảo y tá đẩy một chiếc xe lăn mới tinh tới.
Mạch Tiểu Miên vừa định tự mình ngồi lên, Kiều Minh Húc đã trực tiếp đưa tay ôm cô tới, giống như hai chân cô không thể cử động được vậy.
"Kiều thiếu phu nhân, Kiều tống đối với cô thật sự yêu mến có thừa đấy."
Cô nhìn vào trong mắt bác sĩ kia, anh ta không nhịn được lắm mồm nói: "Ngay cả cô Lâm anh ấy cũng chưa từng đối đãi như vậy đâu."
Nghe anh ta nhắc tới Lâm Ngọc, bàn tay đỡ xe lăn của Kiều Minh Húc hơi cứng đờ lại, trong mắt lướt qua một tia sáng phức tạp.
Mạch Tiểu Miên không nhìn thấy, nhưng bác sĩ kia lại thấy.
Anh ta biết mình không nên nhiều lời, bèn không lên tiếng nữa, giả vờ cúi đầu đi sửa sang lại hồ sơ bệnh lý.
Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đi ra ngoài, lúc tới hành lang bên kia, lại gặp phải Lãnh Kiều Thi.
Sắc mặt của Lãnh Kiều Thị có hơi trắng bệnh, trong tay cầm theo hồ sơ bệnh lý.
Cô ấy thấy Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đây, vẻ mặt hơi kinh ngạc.
"Tổng giám đốc Kiều."
Cô ấy chủ động chào hỏi Kiều Minh Húc, nhưng ánh mắt lại chăm chú dán trên người Mạch Tiểu Miên.
"Chào cô Lãnh."
Kiều Minh Húc lịch sự chào hỏi, nhưng trên mặt lại mang theo dáng vẻ xa lạ.
Lãnh Kiều Thi nhìn bàn chân quấn băng gạc của Mạch Tiểu Miên, cũng không nói gì thêm, mà tiếp tục đi về phía trước.
"Vị hôn thê của Quang Hiển trông cá tính thật."
Nhìn thấy cô ấy đi xa, Mạch Tiểu Miên không nhịn được nói một câu.
"Khá tốt."
Kiều Minh Húc nhàn nhạt nói.
"Ồ Ồ."
Mạch Tiểu Miên phát hiện ra Kiều Minh Húc không có ý cùng cô trò chuyện nhiều về Lãnh Kiều Thi, nên cũng chỉ cười một tiếng, không nói gì thêm nữa.
Mặc dù Kiều Minh Húc không ôm Mạch Tiểu Miên, mà là đẩy xe lăn, nhưng vẫn làm cho người ta nhìn vào cảm thấy ấm áp.
Nhất là ánh mắt của những cô gái kia nhìn Mạch Tiểu Miên, tràn đầy hâm mộ cùng ghen tị.
Ra cửa bệnh viện, trước khi lên xe, Kiều Minh Húc vẫn ôm Mạch Tiểu Miên ngồi lên ghế sau, sau đó nhét xe lăn vào cốp xe rồi mới lên đường.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… "Anh không có gì cố kỵ, nhưng tôi có."Mạch Tiểu Miên vừa nghĩ tới những lời bàn tán vừa rồi, giống như mắc nghẹn cổ họng vậy, cực kỳ không thoải mái."Kiều tổng, bệnh viện chúng tôi có xe lăn, có thể cho anh mượn."Bác sĩ ở bên cạnh nói."Có loại mới không, chưa có ai dùng quá ấy?""Có, sáng sớm hôm nay, bệnh viện vừa nhập một lô xe lăn về, để tôi bảo y tá mang tới cho anh một chiếc.""Được, tôi mua."Kiều Minh Húc không hề do dự nói.Bác sĩ bảo y tá đẩy một chiếc xe lăn mới tinh tới.Mạch Tiểu Miên vừa định tự mình ngồi lên, Kiều Minh Húc đã trực tiếp đưa tay ôm cô tới, giống như hai chân cô không thể cử động được vậy."Kiều thiếu phu nhân, Kiều tống đối với cô thật sự yêu mến có thừa đấy."Cô nhìn vào trong mắt bác sĩ kia, anh ta không nhịn được lắm mồm nói: "Ngay cả cô Lâm anh ấy cũng chưa từng đối đãi như vậy đâu."Nghe anh ta nhắc tới Lâm Ngọc, bàn tay đỡ xe lăn của Kiều Minh Húc hơi cứng đờ lại, trong mắt lướt qua một tia sáng phức tạp.Mạch Tiểu Miên không nhìn thấy, nhưng bác sĩ kia lại thấy.Anh ta biết mình không nên nhiều lời, bèn không lên tiếng nữa, giả vờ cúi đầu đi sửa sang lại hồ sơ bệnh lý.Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đi ra ngoài, lúc tới hành lang bên kia, lại gặp phải Lãnh Kiều Thi.Sắc mặt của Lãnh Kiều Thị có hơi trắng bệnh, trong tay cầm theo hồ sơ bệnh lý.Cô ấy thấy Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đây, vẻ mặt hơi kinh ngạc."Tổng giám đốc Kiều."Cô ấy chủ động chào hỏi Kiều Minh Húc, nhưng ánh mắt lại chăm chú dán trên người Mạch Tiểu Miên."Chào cô Lãnh."Kiều Minh Húc lịch sự chào hỏi, nhưng trên mặt lại mang theo dáng vẻ xa lạ.Lãnh Kiều Thi nhìn bàn chân quấn băng gạc của Mạch Tiểu Miên, cũng không nói gì thêm, mà tiếp tục đi về phía trước."Vị hôn thê của Quang Hiển trông cá tính thật."Nhìn thấy cô ấy đi xa, Mạch Tiểu Miên không nhịn được nói một câu."Khá tốt."Kiều Minh Húc nhàn nhạt nói."Ồ Ồ."Mạch Tiểu Miên phát hiện ra Kiều Minh Húc không có ý cùng cô trò chuyện nhiều về Lãnh Kiều Thi, nên cũng chỉ cười một tiếng, không nói gì thêm nữa.Mặc dù Kiều Minh Húc không ôm Mạch Tiểu Miên, mà là đẩy xe lăn, nhưng vẫn làm cho người ta nhìn vào cảm thấy ấm áp.Nhất là ánh mắt của những cô gái kia nhìn Mạch Tiểu Miên, tràn đầy hâm mộ cùng ghen tị.Ra cửa bệnh viện, trước khi lên xe, Kiều Minh Húc vẫn ôm Mạch Tiểu Miên ngồi lên ghế sau, sau đó nhét xe lăn vào cốp xe rồi mới lên đường.