Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 202

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…  Tuy nhiên, cô ta vẫn giả bộ như không nhận ra, mà dùng hai tay của mình dịu dàng ôm lấy bàn tay anh, dùng ánh mắt đáng thương nhìn anh, nói: “Minh Húc, em thật sự rất nhớ anh, mỗi một giây một phút đều nhớ tới anh. Thật sự rất muốn lúc nào cũng có thể cùng anh ở cùng một chỗ.”“Ngọc Ngọc, thật xin lỗi.”Kiều Minh Húc áy náy nhìn cô ta, đáp: “Anh phải thực hiện hợp đồng ba năm.”Trái tim Lâm Ngọc lạnh buốt, mi mắt rũ thấp xuống, mặt đầy ủy khuất nói: “Em biết, anh là một người giữ lời hứa. Nhưng mà, chuyện của chúng ta sau khi anh kết thúc bản hợp đồng đó, anh không được quên.”Kiều Minh Húc trả lời.Trong lòng anh không biết tại sao lại giống như bị một khối mây đen đè nặng, có chút mùmit.Anh nắm tay Lâm Ngọc, sau đó rút tay cô ta ra, bắt đầu nấu nước trà, vẻ mặt chuyên chú, cũng không nhìn Lâm Ngọc.Lâm Ngọc đương nhiên không cam lòng, nhưng không còn cách nào khác cả.Lấy sự hiểu biết của cô ta với Kiều Minh Húc, thời điểm anh chuyên tâm pha trà, không được quấy rầy.Trong lòng dù có muôn vàn điều ủy khuất, cũng chỉ có thể đợi anh pha trà xong rồi nói tiếp.Cô ta hơi cúi người xuống ở trước mặt anh, làm bộ như cực kỳ nghiêm túc thưởng thức nhìn anh rửa tách, đun nước, pha trà…Hai ly trà mới pha xong tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, anh đặt một ly trước mặt cô ta.“Uống đi.”Kiều Minh Húc cầm ly trà lên, cúi đầu chậm rãi uống nước trà.“Ôi chao, nóng quá..”Thấy anh không hề nhìn cô ta một phút nào từ khi mới tới đến bây giờ, làm hại cô ta diễn xuất lãng phí. Cô ta chợt uống một hộp trà, giả vờ bị nóng, nhẹ giọng kêu lên.Kiều Minh Húc vội vàng nhìn về phía môi cô ta.Hôm nay Lâm Ngọc cố ý thoa son bóng, muốn để cho môi của cô ta mọng nước giống như một quả mật đào, mềm mại ướt át, khiến người ta nhìn thấy liền muốn hôn một cái ngay.Cô ta hơi chu cái miệng nhỏ nhắn ra, mang theo dáng vẻ đáng thương dụ dỗ anh…Đúng là cực kỳ mê người, bờ môi quyến rũ…Đổi thành người đàn ông khác, chắc chắn sẽ rất muốn tiến lên mổ một cái, dùng đầu lưỡicủa mình hạ nhiệt cho cái miệng nhỏ nhắn bị nước trà làm bỏng kia.Nhưng mà, anh Kiều của chúng ta từ nhỏ đến lớn đã có bệnh sạch sẽ…Trong đầu lúc này chợt nghĩ, loại son môi này, sao có thể thoa lên môi được nhỉ?Không bẩn sao?Anh lại nhớ đến cảm xúc ngày đó bị cô ta cưỡng hôn, dạ dày chợt nổi lên một trận khó chịu. Cảm giác môi mình giống như bị bôi mỡ heo lên vậy, vô thức được rút một tờ khăn giấy ở bên cạnh ra, lau miệng mình một chút.

 

Tuy nhiên, cô ta vẫn giả bộ như không nhận ra, mà dùng hai tay của mình dịu dàng ôm lấy bàn tay anh, dùng ánh mắt đáng thương nhìn anh, nói: “Minh Húc, em thật sự rất nhớ anh, mỗi một giây một phút đều nhớ tới anh. Thật sự rất muốn lúc nào cũng có thể cùng anh ở cùng một chỗ.”

“Ngọc Ngọc, thật xin lỗi.”

Kiều Minh Húc áy náy nhìn cô ta, đáp: “Anh phải thực hiện hợp đồng ba năm.”

Trái tim Lâm Ngọc lạnh buốt, mi mắt rũ thấp xuống, mặt đầy ủy khuất nói: “Em biết, anh là một người giữ lời hứa. Nhưng mà, chuyện của chúng ta sau khi anh kết thúc bản hợp đồng đó, anh không được quên.”

Kiều Minh Húc trả lời.

Trong lòng anh không biết tại sao lại giống như bị một khối mây đen đè nặng, có chút mù

mit.

Anh nắm tay Lâm Ngọc, sau đó rút tay cô ta ra, bắt đầu nấu nước trà, vẻ mặt chuyên chú, cũng không nhìn Lâm Ngọc.

Lâm Ngọc đương nhiên không cam lòng, nhưng không còn cách nào khác cả.

Lấy sự hiểu biết của cô ta với Kiều Minh Húc, thời điểm anh chuyên tâm pha trà, không được quấy rầy.

Trong lòng dù có muôn vàn điều ủy khuất, cũng chỉ có thể đợi anh pha trà xong rồi nói tiếp.

Cô ta hơi cúi người xuống ở trước mặt anh, làm bộ như cực kỳ nghiêm túc thưởng thức nhìn anh rửa tách, đun nước, pha trà…

Hai ly trà mới pha xong tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, anh đặt một ly trước mặt cô ta.

“Uống đi.”

Kiều Minh Húc cầm ly trà lên, cúi đầu chậm rãi uống nước trà.

“Ôi chao, nóng quá..”

Thấy anh không hề nhìn cô ta một phút nào từ khi mới tới đến bây giờ, làm hại cô ta diễn xuất lãng phí. Cô ta chợt uống một hộp trà, giả vờ bị nóng, nhẹ giọng kêu lên.

Kiều Minh Húc vội vàng nhìn về phía môi cô ta.

Hôm nay Lâm Ngọc cố ý thoa son bóng, muốn để cho môi của cô ta mọng nước giống như một quả mật đào, mềm mại ướt át, khiến người ta nhìn thấy liền muốn hôn một cái ngay.

Cô ta hơi chu cái miệng nhỏ nhắn ra, mang theo dáng vẻ đáng thương dụ dỗ anh…

Đúng là cực kỳ mê người, bờ môi quyến rũ…

Đổi thành người đàn ông khác, chắc chắn sẽ rất muốn tiến lên mổ một cái, dùng đầu lưỡi

của mình hạ nhiệt cho cái miệng nhỏ nhắn bị nước trà làm bỏng kia.

Nhưng mà, anh Kiều của chúng ta từ nhỏ đến lớn đã có bệnh sạch sẽ…

Trong đầu lúc này chợt nghĩ, loại son môi này, sao có thể thoa lên môi được nhỉ?

Không bẩn sao?

Anh lại nhớ đến cảm xúc ngày đó bị cô ta cưỡng hôn, dạ dày chợt nổi lên một trận khó chịu. Cảm giác môi mình giống như bị bôi mỡ heo lên vậy, vô thức được rút một tờ khăn giấy ở bên cạnh ra, lau miệng mình một chút.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…  Tuy nhiên, cô ta vẫn giả bộ như không nhận ra, mà dùng hai tay của mình dịu dàng ôm lấy bàn tay anh, dùng ánh mắt đáng thương nhìn anh, nói: “Minh Húc, em thật sự rất nhớ anh, mỗi một giây một phút đều nhớ tới anh. Thật sự rất muốn lúc nào cũng có thể cùng anh ở cùng một chỗ.”“Ngọc Ngọc, thật xin lỗi.”Kiều Minh Húc áy náy nhìn cô ta, đáp: “Anh phải thực hiện hợp đồng ba năm.”Trái tim Lâm Ngọc lạnh buốt, mi mắt rũ thấp xuống, mặt đầy ủy khuất nói: “Em biết, anh là một người giữ lời hứa. Nhưng mà, chuyện của chúng ta sau khi anh kết thúc bản hợp đồng đó, anh không được quên.”Kiều Minh Húc trả lời.Trong lòng anh không biết tại sao lại giống như bị một khối mây đen đè nặng, có chút mùmit.Anh nắm tay Lâm Ngọc, sau đó rút tay cô ta ra, bắt đầu nấu nước trà, vẻ mặt chuyên chú, cũng không nhìn Lâm Ngọc.Lâm Ngọc đương nhiên không cam lòng, nhưng không còn cách nào khác cả.Lấy sự hiểu biết của cô ta với Kiều Minh Húc, thời điểm anh chuyên tâm pha trà, không được quấy rầy.Trong lòng dù có muôn vàn điều ủy khuất, cũng chỉ có thể đợi anh pha trà xong rồi nói tiếp.Cô ta hơi cúi người xuống ở trước mặt anh, làm bộ như cực kỳ nghiêm túc thưởng thức nhìn anh rửa tách, đun nước, pha trà…Hai ly trà mới pha xong tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, anh đặt một ly trước mặt cô ta.“Uống đi.”Kiều Minh Húc cầm ly trà lên, cúi đầu chậm rãi uống nước trà.“Ôi chao, nóng quá..”Thấy anh không hề nhìn cô ta một phút nào từ khi mới tới đến bây giờ, làm hại cô ta diễn xuất lãng phí. Cô ta chợt uống một hộp trà, giả vờ bị nóng, nhẹ giọng kêu lên.Kiều Minh Húc vội vàng nhìn về phía môi cô ta.Hôm nay Lâm Ngọc cố ý thoa son bóng, muốn để cho môi của cô ta mọng nước giống như một quả mật đào, mềm mại ướt át, khiến người ta nhìn thấy liền muốn hôn một cái ngay.Cô ta hơi chu cái miệng nhỏ nhắn ra, mang theo dáng vẻ đáng thương dụ dỗ anh…Đúng là cực kỳ mê người, bờ môi quyến rũ…Đổi thành người đàn ông khác, chắc chắn sẽ rất muốn tiến lên mổ một cái, dùng đầu lưỡicủa mình hạ nhiệt cho cái miệng nhỏ nhắn bị nước trà làm bỏng kia.Nhưng mà, anh Kiều của chúng ta từ nhỏ đến lớn đã có bệnh sạch sẽ…Trong đầu lúc này chợt nghĩ, loại son môi này, sao có thể thoa lên môi được nhỉ?Không bẩn sao?Anh lại nhớ đến cảm xúc ngày đó bị cô ta cưỡng hôn, dạ dày chợt nổi lên một trận khó chịu. Cảm giác môi mình giống như bị bôi mỡ heo lên vậy, vô thức được rút một tờ khăn giấy ở bên cạnh ra, lau miệng mình một chút.

Chương 202