Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 203

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…  Lâm Ngọc nhìn thấy anh lau miệng, cho là anh đã bị mình quyến rũ thành công, bèn dứt khoát đánh bạo, đưa đầu về phía trước, tiếp tục bĩu môi, nũng nịu nói: “Minh Húc à, môi của em bị bỏng đau quá, ôi ôi.”“Có muốn đến gặp bác sĩ không?”Ánh mắt của Kiều Minh Húc né tránh nhìn vào miệng cô ta, vẫn quan tâm hỏi.“Em không muốn gặp bác sĩ đâu, em muốn anh thổi cho em một chút.”Lâm Ngọc tiếp tục đánh bạo làm bừa, nhắc nhở anh vô cùng rõ ràng.“Ngọc Ngọc, đừng nghịch ngợm nữa, cũng không phải là trẻ con.”Kiều Minh Húc nói.“Người ta chính là muốn thổi chút thôi.”Lâm Ngọc không chịu buông tha, nói: “Anh là bạn trai của em, em ở trước mặt anh chính là một đứa trẻ.”Trước đây, cô ta sẽ không nũng nịu như vậy.Lúc đó, vì để cho Kiều Minh Húc cảm thấy cô ta là một cô gái khéo léo, hiểu chuyện, thành thục, hào phóng, dịu dàng mà ở trước mặt anh, cô ta vẫn biết lễ độ, không ỷ lại cũng không nũng nịu.Nhưng ngày hôm qua bạn thân nói với cô rằng, như vậy không đúng.Người phụ nữ quá lễ độ hiền dịu, đàn ông sẽ nhìn họ giống như một chậu hoa giả vậy, không hề có lòng thương tiếc.Phụ nữ phải biết nũng nịu ỷ lại giống như trẻ con vậy, như thế mới có thể bắt được trái tim đàn ông.Vì vậy, cô ta liền quyết định thử.Kết quả, Kiều Minh Húc nghe được hai chữ đứa trẻ trong nháy mắt nhớ tới Mạch Tiểu Miên l* m*ng kia. Trong lòng bắt đầu lo lắng không biết khi anh không có ở đó cô có đi loạn hay không, sẽ khiến cho vết thương kia không có cách nào hồi phục lại như cũ mất.Nghĩ tới đây, anh bèn đứng lên, nói với Lâm Ngọc: “Ngọc Ngọc, anh có một cuộc điện thoại quan trọng cần phải gọi, em đợi một lát.”Nói xong, anh liền đi ra ngoài, hoàn toàn không nhìn vào đôi môi nhỏ nhắn đang chu lên của Lâm Ngọc, cái yếm hồng trễ xuống để lộ hai con thỏ trắng nhỏ ra ngoài kia…Thấy anh đã hoàn toàn đi ra khỏi cửa, cũng không quay đầu lại nhìn cô ta. một cái, Lâm Ngọc thu hồi lại biểu cảm của mình, rất chán nản rót cho mình một ly trà, uống một cách mạnh bạo.Quyến rũ thất bại!Điều này đối với cô ta mà nói, thật sự quá thất bại!Từ trong túi lấy ra một chiếc gương nhỏ, cẩn thận soi lại.Môi cũng không bị lem ra ngoài, vẫn mềm mại ướt át giống như đào mật.Hơi đầy đặn, trông rất s*x* mà!Tại sao anh vẫn chưa bị quyến rũ cơ chứ?Có thể là anh đã bị dụ dỗ, nhưng vì tư tưởng bảo thủ nên phải kiềm chế lại, khiến anh không thể hành động được, cho nên mới mượn cứ đứng dậy đi ra ngoài gọi điện thoại để hồi phục lại tâm tình?Sau khi Kiều Minh Húc rời khỏi đó, anh bấm số điện thoại của Mạch Tiểu Miên.

 

Lâm Ngọc nhìn thấy anh lau miệng, cho là anh đã bị mình quyến rũ thành công, bèn dứt khoát đánh bạo, đưa đầu về phía trước, tiếp tục bĩu môi, nũng nịu nói: “Minh Húc à, môi của em bị bỏng đau quá, ôi ôi.”

“Có muốn đến gặp bác sĩ không?”

Ánh mắt của Kiều Minh Húc né tránh nhìn vào miệng cô ta, vẫn quan tâm hỏi.

“Em không muốn gặp bác sĩ đâu, em muốn anh thổi cho em một chút.”

Lâm Ngọc tiếp tục đánh bạo làm bừa, nhắc nhở anh vô cùng rõ ràng.

“Ngọc Ngọc, đừng nghịch ngợm nữa, cũng không phải là trẻ con.”

Kiều Minh Húc nói.

“Người ta chính là muốn thổi chút thôi.”

Lâm Ngọc không chịu buông tha, nói: “Anh là bạn trai của em, em ở trước mặt anh chính là một đứa trẻ.”

Trước đây, cô ta sẽ không nũng nịu như vậy.

Lúc đó, vì để cho Kiều Minh Húc cảm thấy cô ta là một cô gái khéo léo, hiểu chuyện, thành thục, hào phóng, dịu dàng mà ở trước mặt anh, cô ta vẫn biết lễ độ, không ỷ lại cũng không nũng nịu.

Nhưng ngày hôm qua bạn thân nói với cô rằng, như vậy không đúng.

Người phụ nữ quá lễ độ hiền dịu, đàn ông sẽ nhìn họ giống như một chậu hoa giả vậy, không hề có lòng thương tiếc.

Phụ nữ phải biết nũng nịu ỷ lại giống như trẻ con vậy, như thế mới có thể bắt được trái tim đàn ông.

Vì vậy, cô ta liền quyết định thử.

Kết quả, Kiều Minh Húc nghe được hai chữ đứa trẻ trong nháy mắt nhớ tới Mạch Tiểu Miên l* m*ng kia. Trong lòng bắt đầu lo lắng không biết khi anh không có ở đó cô có đi loạn hay không, sẽ khiến cho vết thương kia không có cách nào hồi phục lại như cũ mất.

Nghĩ tới đây, anh bèn đứng lên, nói với Lâm Ngọc: “Ngọc Ngọc, anh có một cuộc điện thoại quan trọng cần phải gọi, em đợi một lát.”

Nói xong, anh liền đi ra ngoài, hoàn toàn không nhìn vào đôi môi nhỏ nhắn đang chu lên của Lâm Ngọc, cái yếm hồng trễ xuống để lộ hai con thỏ trắng nhỏ ra ngoài kia…

Thấy anh đã hoàn toàn đi ra khỏi cửa, cũng không quay đầu lại nhìn cô ta. một cái, Lâm Ngọc thu hồi lại biểu cảm của mình, rất chán nản rót cho mình một ly trà, uống một cách mạnh bạo.

Quyến rũ thất bại!

Điều này đối với cô ta mà nói, thật sự quá thất bại!

Từ trong túi lấy ra một chiếc gương nhỏ, cẩn thận soi lại.

Môi cũng không bị lem ra ngoài, vẫn mềm mại ướt át giống như đào mật.

Hơi đầy đặn, trông rất s*x* mà!

Tại sao anh vẫn chưa bị quyến rũ cơ chứ?

Có thể là anh đã bị dụ dỗ, nhưng vì tư tưởng bảo thủ nên phải kiềm chế lại, khiến anh không thể hành động được, cho nên mới mượn cứ đứng dậy đi ra ngoài gọi điện thoại để hồi phục lại tâm tình?

Sau khi Kiều Minh Húc rời khỏi đó, anh bấm số điện thoại của Mạch Tiểu Miên.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…  Lâm Ngọc nhìn thấy anh lau miệng, cho là anh đã bị mình quyến rũ thành công, bèn dứt khoát đánh bạo, đưa đầu về phía trước, tiếp tục bĩu môi, nũng nịu nói: “Minh Húc à, môi của em bị bỏng đau quá, ôi ôi.”“Có muốn đến gặp bác sĩ không?”Ánh mắt của Kiều Minh Húc né tránh nhìn vào miệng cô ta, vẫn quan tâm hỏi.“Em không muốn gặp bác sĩ đâu, em muốn anh thổi cho em một chút.”Lâm Ngọc tiếp tục đánh bạo làm bừa, nhắc nhở anh vô cùng rõ ràng.“Ngọc Ngọc, đừng nghịch ngợm nữa, cũng không phải là trẻ con.”Kiều Minh Húc nói.“Người ta chính là muốn thổi chút thôi.”Lâm Ngọc không chịu buông tha, nói: “Anh là bạn trai của em, em ở trước mặt anh chính là một đứa trẻ.”Trước đây, cô ta sẽ không nũng nịu như vậy.Lúc đó, vì để cho Kiều Minh Húc cảm thấy cô ta là một cô gái khéo léo, hiểu chuyện, thành thục, hào phóng, dịu dàng mà ở trước mặt anh, cô ta vẫn biết lễ độ, không ỷ lại cũng không nũng nịu.Nhưng ngày hôm qua bạn thân nói với cô rằng, như vậy không đúng.Người phụ nữ quá lễ độ hiền dịu, đàn ông sẽ nhìn họ giống như một chậu hoa giả vậy, không hề có lòng thương tiếc.Phụ nữ phải biết nũng nịu ỷ lại giống như trẻ con vậy, như thế mới có thể bắt được trái tim đàn ông.Vì vậy, cô ta liền quyết định thử.Kết quả, Kiều Minh Húc nghe được hai chữ đứa trẻ trong nháy mắt nhớ tới Mạch Tiểu Miên l* m*ng kia. Trong lòng bắt đầu lo lắng không biết khi anh không có ở đó cô có đi loạn hay không, sẽ khiến cho vết thương kia không có cách nào hồi phục lại như cũ mất.Nghĩ tới đây, anh bèn đứng lên, nói với Lâm Ngọc: “Ngọc Ngọc, anh có một cuộc điện thoại quan trọng cần phải gọi, em đợi một lát.”Nói xong, anh liền đi ra ngoài, hoàn toàn không nhìn vào đôi môi nhỏ nhắn đang chu lên của Lâm Ngọc, cái yếm hồng trễ xuống để lộ hai con thỏ trắng nhỏ ra ngoài kia…Thấy anh đã hoàn toàn đi ra khỏi cửa, cũng không quay đầu lại nhìn cô ta. một cái, Lâm Ngọc thu hồi lại biểu cảm của mình, rất chán nản rót cho mình một ly trà, uống một cách mạnh bạo.Quyến rũ thất bại!Điều này đối với cô ta mà nói, thật sự quá thất bại!Từ trong túi lấy ra một chiếc gương nhỏ, cẩn thận soi lại.Môi cũng không bị lem ra ngoài, vẫn mềm mại ướt át giống như đào mật.Hơi đầy đặn, trông rất s*x* mà!Tại sao anh vẫn chưa bị quyến rũ cơ chứ?Có thể là anh đã bị dụ dỗ, nhưng vì tư tưởng bảo thủ nên phải kiềm chế lại, khiến anh không thể hành động được, cho nên mới mượn cứ đứng dậy đi ra ngoài gọi điện thoại để hồi phục lại tâm tình?Sau khi Kiều Minh Húc rời khỏi đó, anh bấm số điện thoại của Mạch Tiểu Miên.

Chương 203