“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 207
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Lâm Ngọc nâng đôi mắt đẫm lệ lên nhìn anh, hỏi: “Anh không ăn cơm cùng em sao?”“Anh..”Kiều Minh Húc vẫn chưa nói hết, Lâm Ngọc đã nói tiếp: “Hôm nay em một ngày còn chưa ăn gì cả, rất đói. Minh Húc à, em sẽ không làm hành động gì quá trớn với anh nữa, chỉ cần cùng anh ăn một bữa cơm là được rồi.”Kiều Minh Húc nhìn gương mặt nhỏ nhắn vươn lệ của cô ta, trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu nói: “Được.”Lâm Ngọc lại lộ ra dáng vẻ vui mừng, mắt long lanh nói: “Cảm ơn Minh Húc.”Kiều Minh Húc lại một lần nữa trở lại ngồi trên chiếu, lớn tiếng gọi nhân viên phục vụ mang thức ăn tới.Lần này Lâm Ngọc đã có kinh nghiệm, bắt đầu nhanh chóng khôi phục cảm xúc, bày ra dáng vẻ đoan trang tĩnh lặng như trước, dịu dàng giống như một đóa hoa bách hợp nhỏ nhắn vậy.Thức ăn được đưa lên, là những món ăn mà ngày thường Lâm Ngọc thích nhất.Kiều Minh Húc đã ăn cơm tối ở nhà xong, cũng không đói, chỉ ăn tượng trưng một chút, sau đó nhìn Lâm Ngọc ăn.Trước kia, anh cảm thấy lối ăn của Lâm Ngọc tương đối tốt, nhìn cảnh đẹp ý vui.Bây giờ, không biết có phải là do trong lòng không được tự nhiên hay không, mà cảm thấy cô ta ăn từng miếng nhỏ chậm như vậy, giống một chim đang mổ, trông như những thức ăn này rất khó ăn vậy.Lại nghĩ tới dáng vẻ khi ăn của Mạch Tiểu Miên.Cô gái dường như ăn gì cũng đều rất ngon, hơn nữa tốc độ cũng không chậm, làm cho anh cảm thấy khẩu vị cũng tốt theo, bất giác cũng ăn nhiều hơn so với bình thường.Lâm Ngọc gắp một miếng cá bỏ vào miệng, phát hiện Kiều Minh Húc đang nhìn cô ta, liền thẹn thùng cười một tiếng. Chậm rãi bỏ miếng cá kia vào miệng nhai, sau đó từ từ nuốtxuống.Nhìn thấy cô ta lau son môi, đôi môi lại bị cay k*ch th*ch đỏ mọng lên, anh không nhịn được hỏi: “Khi ăn phải lau son môi đi, không cảm thấy mệt sao?”“Ach?”Lâm Ngọc không nghĩ tới anh lại đột nhiên hỏi như vậy, ngạc nhiên đến nỗi thiếu chút nữa nuốt cả lưỡi vào.Cô ta cố gắng bình tĩnh, khẽ cười nói: “Phụ nữ đều phải như vậy cả, son môi em vừa lau chính là loại son cao cấp mang từ Pháp về, không có bất kỳ độc tính nào. Giả Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng còn đặc biệt thích ăn sáp bôi môi của nha hoàn cơ mà.”“Ồ.”Kiều Minh Húc đáp lại một tiếng, lại nhớ tới đôi môi của Mạch Tiểu Miên.Trừ ngày cử hành hôn lễ cô phải trang điểm ra, bình thường đều thấy cô để mặt mộc.
Lâm Ngọc nâng đôi mắt đẫm lệ lên nhìn anh, hỏi: “Anh không ăn cơm cùng em sao?”
“Anh..”
Kiều Minh Húc vẫn chưa nói hết, Lâm Ngọc đã nói tiếp: “Hôm nay em một ngày còn chưa ăn gì cả, rất đói. Minh Húc à, em sẽ không làm hành động gì quá trớn với anh nữa, chỉ cần cùng anh ăn một bữa cơm là được rồi.”
Kiều Minh Húc nhìn gương mặt nhỏ nhắn vươn lệ của cô ta, trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu nói: “Được.”
Lâm Ngọc lại lộ ra dáng vẻ vui mừng, mắt long lanh nói: “Cảm ơn Minh Húc.”
Kiều Minh Húc lại một lần nữa trở lại ngồi trên chiếu, lớn tiếng gọi nhân viên phục vụ mang thức ăn tới.
Lần này Lâm Ngọc đã có kinh nghiệm, bắt đầu nhanh chóng khôi phục cảm xúc, bày ra dáng vẻ đoan trang tĩnh lặng như trước, dịu dàng giống như một đóa hoa bách hợp nhỏ nhắn vậy.
Thức ăn được đưa lên, là những món ăn mà ngày thường Lâm Ngọc thích nhất.
Kiều Minh Húc đã ăn cơm tối ở nhà xong, cũng không đói, chỉ ăn tượng trưng một chút, sau đó nhìn Lâm Ngọc ăn.
Trước kia, anh cảm thấy lối ăn của Lâm Ngọc tương đối tốt, nhìn cảnh đẹp ý vui.
Bây giờ, không biết có phải là do trong lòng không được tự nhiên hay không, mà cảm thấy cô ta ăn từng miếng nhỏ chậm như vậy, giống một chim đang mổ, trông như những thức ăn này rất khó ăn vậy.
Lại nghĩ tới dáng vẻ khi ăn của Mạch Tiểu Miên.
Cô gái dường như ăn gì cũng đều rất ngon, hơn nữa tốc độ cũng không chậm, làm cho anh cảm thấy khẩu vị cũng tốt theo, bất giác cũng ăn nhiều hơn so với bình thường.
Lâm Ngọc gắp một miếng cá bỏ vào miệng, phát hiện Kiều Minh Húc đang nhìn cô ta, liền thẹn thùng cười một tiếng. Chậm rãi bỏ miếng cá kia vào miệng nhai, sau đó từ từ nuốt
xuống.
Nhìn thấy cô ta lau son môi, đôi môi lại bị cay k*ch th*ch đỏ mọng lên, anh không nhịn được hỏi: “Khi ăn phải lau son môi đi, không cảm thấy mệt sao?”
“Ach?”
Lâm Ngọc không nghĩ tới anh lại đột nhiên hỏi như vậy, ngạc nhiên đến nỗi thiếu chút nữa nuốt cả lưỡi vào.
Cô ta cố gắng bình tĩnh, khẽ cười nói: “Phụ nữ đều phải như vậy cả, son môi em vừa lau chính là loại son cao cấp mang từ Pháp về, không có bất kỳ độc tính nào. Giả Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng còn đặc biệt thích ăn sáp bôi môi của nha hoàn cơ mà.”
“Ồ.”
Kiều Minh Húc đáp lại một tiếng, lại nhớ tới đôi môi của Mạch Tiểu Miên.
Trừ ngày cử hành hôn lễ cô phải trang điểm ra, bình thường đều thấy cô để mặt mộc.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Lâm Ngọc nâng đôi mắt đẫm lệ lên nhìn anh, hỏi: “Anh không ăn cơm cùng em sao?”“Anh..”Kiều Minh Húc vẫn chưa nói hết, Lâm Ngọc đã nói tiếp: “Hôm nay em một ngày còn chưa ăn gì cả, rất đói. Minh Húc à, em sẽ không làm hành động gì quá trớn với anh nữa, chỉ cần cùng anh ăn một bữa cơm là được rồi.”Kiều Minh Húc nhìn gương mặt nhỏ nhắn vươn lệ của cô ta, trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu nói: “Được.”Lâm Ngọc lại lộ ra dáng vẻ vui mừng, mắt long lanh nói: “Cảm ơn Minh Húc.”Kiều Minh Húc lại một lần nữa trở lại ngồi trên chiếu, lớn tiếng gọi nhân viên phục vụ mang thức ăn tới.Lần này Lâm Ngọc đã có kinh nghiệm, bắt đầu nhanh chóng khôi phục cảm xúc, bày ra dáng vẻ đoan trang tĩnh lặng như trước, dịu dàng giống như một đóa hoa bách hợp nhỏ nhắn vậy.Thức ăn được đưa lên, là những món ăn mà ngày thường Lâm Ngọc thích nhất.Kiều Minh Húc đã ăn cơm tối ở nhà xong, cũng không đói, chỉ ăn tượng trưng một chút, sau đó nhìn Lâm Ngọc ăn.Trước kia, anh cảm thấy lối ăn của Lâm Ngọc tương đối tốt, nhìn cảnh đẹp ý vui.Bây giờ, không biết có phải là do trong lòng không được tự nhiên hay không, mà cảm thấy cô ta ăn từng miếng nhỏ chậm như vậy, giống một chim đang mổ, trông như những thức ăn này rất khó ăn vậy.Lại nghĩ tới dáng vẻ khi ăn của Mạch Tiểu Miên.Cô gái dường như ăn gì cũng đều rất ngon, hơn nữa tốc độ cũng không chậm, làm cho anh cảm thấy khẩu vị cũng tốt theo, bất giác cũng ăn nhiều hơn so với bình thường.Lâm Ngọc gắp một miếng cá bỏ vào miệng, phát hiện Kiều Minh Húc đang nhìn cô ta, liền thẹn thùng cười một tiếng. Chậm rãi bỏ miếng cá kia vào miệng nhai, sau đó từ từ nuốtxuống.Nhìn thấy cô ta lau son môi, đôi môi lại bị cay k*ch th*ch đỏ mọng lên, anh không nhịn được hỏi: “Khi ăn phải lau son môi đi, không cảm thấy mệt sao?”“Ach?”Lâm Ngọc không nghĩ tới anh lại đột nhiên hỏi như vậy, ngạc nhiên đến nỗi thiếu chút nữa nuốt cả lưỡi vào.Cô ta cố gắng bình tĩnh, khẽ cười nói: “Phụ nữ đều phải như vậy cả, son môi em vừa lau chính là loại son cao cấp mang từ Pháp về, không có bất kỳ độc tính nào. Giả Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng còn đặc biệt thích ăn sáp bôi môi của nha hoàn cơ mà.”“Ồ.”Kiều Minh Húc đáp lại một tiếng, lại nhớ tới đôi môi của Mạch Tiểu Miên.Trừ ngày cử hành hôn lễ cô phải trang điểm ra, bình thường đều thấy cô để mặt mộc.