“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 208
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Sắc môi của cô cực kỳ tốt, cho dù không thoa son cũng có màu hoa anh đào nhàn nhạt. Lúc ăn sẽ trở nên đặc biệt sáng bóng đầy đặn.Vừa nhớ tới đôi môi của cô, Kiều Minh Húc lại cảm thấy mình có hơi khát, bèn mím môi, nuốt nước bọt.Lâm Ngọc nhìn thấy trái cổ của anh hơn lăn lên lăn xuống, trong lòng thầm vui vẻ.Dựa vào kinh nghiệm của bạn thân truyền lại cho cô, chỉ cần đàn ông nuốt nước bọt, trái cổ lăn lên lăn xuống, thì đồng nghĩa với việc đối phương sinh ra d*c v*ng, muốn hôn cô gái ấy, hoặc là…Cô cho rằng Kiều Minh Húc sinh ra d*c v*ng với mình, vì vậy, lại một lần nữa gắp miếng cá nhỏ lên, đặt ở trong miệng từ từ ăn, dùng tư thế quyến rũ nhất.Nhưng mà, rất nhanh sau đó hy vọng của cô ta lại tan vỡ.Bởi vì Kiều Minh Húc lại không ngẩng đầu nhìn cô ta, mà lo lắng nhìn đồng hồ đeo tay, dáng vẻ không kiên nhẫn mấy.Cô không thể làm gì khác hơn bèn hỏi: “Minh Húc, anh còn có việc gấp sao?”Kiều Minh Húc gật đầu nói: “Anh đột nhiên quên mất, anh còn có một văn kiện quan trọng chưa xử lý xong.”Thật ra thì anh chợt rất muốn trở về nhà nghỉ dưỡng, nhìn xem thử cô gái Mạch Tiểu Miên kia có khỏe không.Vì vậy, bèn nói dối với Lâm Ngọc.“Vậy à?”Trên mặt Lâm Ngọc thoáng xuất hiện vẻ không vui, nhưng không muốn để anh cảm thấy mình là một người không hiểu chuyện, cản trở anh, nên đành nói: “Vậy anh cứ bận đi, tự em ăn cơm là được rồi.”“Xin lỗi, Ngọc Ngọc, em ăn nhiều vào nhé.”Kiều Minh Húc rất áy náy nói: “Lần sau sẽ cùng em ăn một bữa ăn thật hoàn chỉnh.”“Ngày mai, được không?”Mặt Lâm Ngọc đầy mong đợi nhìn anh hỏi.“Ngày mai nói sau, mấy ngày này anh có hơi bận, có thể không có thời gian tới. Em cố gắng một chút, tranh thủ thiết kế cho tốt.”Kiều Minh Húc đưa tay sờ tóc cô ta, sau đó đi ra ngoài.Lâm Ngọc nhìn bóng dáng anh dần rời xa, trong lòng tức giận đến nỗi không có cách nào phát tiết. Cô ta cầm chặt đũa trong tay, dùng sức bẻ gãy…Đũa gãy thành hai khúc.Đúng như lòng của cô ta lúc này.Kiều Minh Húc nhìn thấy Phùng Quang Hiển ở cửa.Cô gái bên cạnh anh ấy cũng không phải là Lãnh Kiều Thi, mà là một minh tinh nhỏ ăn mặc s*x*, õng ẹo ôm cánh tay của anh ấy.
Sắc môi của cô cực kỳ tốt, cho dù không thoa son cũng có màu hoa anh đào nhàn nhạt. Lúc ăn sẽ trở nên đặc biệt sáng bóng đầy đặn.
Vừa nhớ tới đôi môi của cô, Kiều Minh Húc lại cảm thấy mình có hơi khát, bèn mím môi, nuốt nước bọt.
Lâm Ngọc nhìn thấy trái cổ của anh hơn lăn lên lăn xuống, trong lòng thầm vui vẻ.
Dựa vào kinh nghiệm của bạn thân truyền lại cho cô, chỉ cần đàn ông nuốt nước bọt, trái cổ lăn lên lăn xuống, thì đồng nghĩa với việc đối phương sinh ra d*c v*ng, muốn hôn cô gái ấy, hoặc là…
Cô cho rằng Kiều Minh Húc sinh ra d*c v*ng với mình, vì vậy, lại một lần nữa gắp miếng cá nhỏ lên, đặt ở trong miệng từ từ ăn, dùng tư thế quyến rũ nhất.
Nhưng mà, rất nhanh sau đó hy vọng của cô ta lại tan vỡ.
Bởi vì Kiều Minh Húc lại không ngẩng đầu nhìn cô ta, mà lo lắng nhìn đồng hồ đeo tay, dáng vẻ không kiên nhẫn mấy.
Cô không thể làm gì khác hơn bèn hỏi: “Minh Húc, anh còn có việc gấp sao?”
Kiều Minh Húc gật đầu nói: “Anh đột nhiên quên mất, anh còn có một văn kiện quan trọng chưa xử lý xong.”
Thật ra thì anh chợt rất muốn trở về nhà nghỉ dưỡng, nhìn xem thử cô gái Mạch Tiểu Miên kia có khỏe không.
Vì vậy, bèn nói dối với Lâm Ngọc.
“Vậy à?”
Trên mặt Lâm Ngọc thoáng xuất hiện vẻ không vui, nhưng không muốn để anh cảm thấy mình là một người không hiểu chuyện, cản trở anh, nên đành nói: “Vậy anh cứ bận đi, tự em ăn cơm là được rồi.”
“Xin lỗi, Ngọc Ngọc, em ăn nhiều vào nhé.”
Kiều Minh Húc rất áy náy nói: “Lần sau sẽ cùng em ăn một bữa ăn thật hoàn chỉnh.”
“Ngày mai, được không?”
Mặt Lâm Ngọc đầy mong đợi nhìn anh hỏi.
“Ngày mai nói sau, mấy ngày này anh có hơi bận, có thể không có thời gian tới. Em cố gắng một chút, tranh thủ thiết kế cho tốt.”
Kiều Minh Húc đưa tay sờ tóc cô ta, sau đó đi ra ngoài.
Lâm Ngọc nhìn bóng dáng anh dần rời xa, trong lòng tức giận đến nỗi không có cách nào phát tiết. Cô ta cầm chặt đũa trong tay, dùng sức bẻ gãy…
Đũa gãy thành hai khúc.
Đúng như lòng của cô ta lúc này.
Kiều Minh Húc nhìn thấy Phùng Quang Hiển ở cửa.
Cô gái bên cạnh anh ấy cũng không phải là Lãnh Kiều Thi, mà là một minh tinh nhỏ ăn mặc s*x*, õng ẹo ôm cánh tay của anh ấy.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Sắc môi của cô cực kỳ tốt, cho dù không thoa son cũng có màu hoa anh đào nhàn nhạt. Lúc ăn sẽ trở nên đặc biệt sáng bóng đầy đặn.Vừa nhớ tới đôi môi của cô, Kiều Minh Húc lại cảm thấy mình có hơi khát, bèn mím môi, nuốt nước bọt.Lâm Ngọc nhìn thấy trái cổ của anh hơn lăn lên lăn xuống, trong lòng thầm vui vẻ.Dựa vào kinh nghiệm của bạn thân truyền lại cho cô, chỉ cần đàn ông nuốt nước bọt, trái cổ lăn lên lăn xuống, thì đồng nghĩa với việc đối phương sinh ra d*c v*ng, muốn hôn cô gái ấy, hoặc là…Cô cho rằng Kiều Minh Húc sinh ra d*c v*ng với mình, vì vậy, lại một lần nữa gắp miếng cá nhỏ lên, đặt ở trong miệng từ từ ăn, dùng tư thế quyến rũ nhất.Nhưng mà, rất nhanh sau đó hy vọng của cô ta lại tan vỡ.Bởi vì Kiều Minh Húc lại không ngẩng đầu nhìn cô ta, mà lo lắng nhìn đồng hồ đeo tay, dáng vẻ không kiên nhẫn mấy.Cô không thể làm gì khác hơn bèn hỏi: “Minh Húc, anh còn có việc gấp sao?”Kiều Minh Húc gật đầu nói: “Anh đột nhiên quên mất, anh còn có một văn kiện quan trọng chưa xử lý xong.”Thật ra thì anh chợt rất muốn trở về nhà nghỉ dưỡng, nhìn xem thử cô gái Mạch Tiểu Miên kia có khỏe không.Vì vậy, bèn nói dối với Lâm Ngọc.“Vậy à?”Trên mặt Lâm Ngọc thoáng xuất hiện vẻ không vui, nhưng không muốn để anh cảm thấy mình là một người không hiểu chuyện, cản trở anh, nên đành nói: “Vậy anh cứ bận đi, tự em ăn cơm là được rồi.”“Xin lỗi, Ngọc Ngọc, em ăn nhiều vào nhé.”Kiều Minh Húc rất áy náy nói: “Lần sau sẽ cùng em ăn một bữa ăn thật hoàn chỉnh.”“Ngày mai, được không?”Mặt Lâm Ngọc đầy mong đợi nhìn anh hỏi.“Ngày mai nói sau, mấy ngày này anh có hơi bận, có thể không có thời gian tới. Em cố gắng một chút, tranh thủ thiết kế cho tốt.”Kiều Minh Húc đưa tay sờ tóc cô ta, sau đó đi ra ngoài.Lâm Ngọc nhìn bóng dáng anh dần rời xa, trong lòng tức giận đến nỗi không có cách nào phát tiết. Cô ta cầm chặt đũa trong tay, dùng sức bẻ gãy…Đũa gãy thành hai khúc.Đúng như lòng của cô ta lúc này.Kiều Minh Húc nhìn thấy Phùng Quang Hiển ở cửa.Cô gái bên cạnh anh ấy cũng không phải là Lãnh Kiều Thi, mà là một minh tinh nhỏ ăn mặc s*x*, õng ẹo ôm cánh tay của anh ấy.