“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 306
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 306Lâm Ngọc đột nhiên nhào vào trong ngực anh, đưa tay ra ôm eo anh, đem mặt chôn ở trước ngực anh, u oán nói: “Đồng ý với em, được chứ? Em rất yêu anh, thật sự rất yêu anh, rất sợ mất đi anh.”Kiều Minh Húc sờ tóc cô ấy, trên mặt đủ loại cảm xúc phức tạp.Lúc này, ở một góc nào đó, có người cầm điện thoại di động, len lén quay lại…Hiện tại, Mạch Tiểu Miên đang đẩy chiếc xe đầy ắp đồ ăn, thẫn thờ đi ngang qua các kệ hàng, tới tới lui lui không mục đích. Cảm giác mờ mịt giống như đang bị lạc nơi hoang mạc Vậy.“Cô gái à, cô muốn tìm gì sao?”Một nhân viên trong siêu thị thấy cô cứ đi như vậy mà không chọn gì, bèn không nhịn được mà ân cần tiến đến hỏi: “Tôi có thể giúp cô tìm thử”“Hử?Mạch Tiểu Miên lúc này mới hồi thần lại, có vẻ hơi lúng túng cười một tiếng, nói: “Tôi xem thử một chút, cũng không biết nên chọn cái gì, thật xin lỗi.”“Không sao cả, nếu cô cần gì cứ việc nói là được. Tôi rất sẵn lòng phục vụ cho cô.”Nhân viên siêu thị lễ phép nói.“Được, cảm ơn cô.”Mạch Tiểu Miên đưa tay lấy một chai tương ớt trên kệ hàng, sau đó bỏ vào trong xe đẩy, tiếp tục đi quanh quẩn qua lại.Cô định đợi Kiều Minh Húc trở lại.Nhưng mà cứ đi tới đi lui như vậy nửa tiếng đồng hồ, vẫn không thấy anh quay về.Có lẽ là đã đi cùng với Lâm Ngọc rồi.Cô cười khổ một tiếng, tay đẩy xe đẩy, đi tới quầy tính tiền.“Ba nghìn năm trăm tệ.”Cô gái thu ngân nhìn cô nói.“Được”Mạch Tiểu Miên theo thói quen sờ ví tiền, nhưng lại phát hiện mình không mang túi, cũng không đem theo ví tiền.Bởi vì mới vừa rồi cùng Kiều Minh Húc đi ra cửa, anh nhất định sẽ mang tiền, nên cô cũng không cần mang theo làm gì.Nhưng không nghĩ tới, đồ đã mua, nhưng người thì lại rời đi.Cô có chút lúng túng nói với thu ngân: “Xin lỗi, tôi quên mang theo ví tiền, bây giờ tôi về nhà lấy ví, những thứ này trước mắt để ở đây được không?”“Cô gái à, không phải là cô đang đùa đấy chứ?”Cô gái thu ngân có chút không vui nói.Mới vừa rồi cô ta vừa đếm giỏ đồ của Mạch Tiểu Miên đến mức đau cả tay, còn tỉ mỉ giúp cô phân loại từng thứ một, kết quả bây giờ lại nói là quên mang ví tiền.Trước kia cô ta cũng đã từng gặp một vài khách hàng nhàm chán thích làm việc thất đức như vậy rồi.Vì vậy, cô ta bèn tức giận nói: “Không có tiền thì đừng chọn nhiều đồ như vậy chứ, tôi rất bận đấy.”“Thật xin lỗi! Những thứ này tôi đều muốn mua, chỉ là quên mang ví tiền thôi.”Mạch Tiểu Miên đuối lý, bèn vội vàng nói.
Chương 306
Lâm Ngọc đột nhiên nhào vào trong ngực anh, đưa tay ra ôm eo anh, đem mặt chôn ở trước ngực anh, u oán nói: “Đồng ý với em, được chứ? Em rất yêu anh, thật sự rất yêu anh, rất sợ mất đi anh.”
Kiều Minh Húc sờ tóc cô ấy, trên mặt đủ loại cảm xúc phức tạp.
Lúc này, ở một góc nào đó, có người cầm điện thoại di động, len lén quay lại…
Hiện tại, Mạch Tiểu Miên đang đẩy chiếc xe đầy ắp đồ ăn, thẫn thờ đi ngang qua các kệ hàng, tới tới lui lui không mục đích. Cảm giác mờ mịt giống như đang bị lạc nơi hoang mạc Vậy.
“Cô gái à, cô muốn tìm gì sao?”
Một nhân viên trong siêu thị thấy cô cứ đi như vậy mà không chọn gì, bèn không nhịn được mà ân cần tiến đến hỏi: “Tôi có thể giúp cô tìm thử”
“Hử?
Mạch Tiểu Miên lúc này mới hồi thần lại, có vẻ hơi lúng túng cười một tiếng, nói: “Tôi xem thử một chút, cũng không biết nên chọn cái gì, thật xin lỗi.”
“Không sao cả, nếu cô cần gì cứ việc nói là được. Tôi rất sẵn lòng phục vụ cho cô.”
Nhân viên siêu thị lễ phép nói.
“Được, cảm ơn cô.”
Mạch Tiểu Miên đưa tay lấy một chai tương ớt trên kệ hàng, sau đó bỏ vào trong xe đẩy, tiếp tục đi quanh quẩn qua lại.
Cô định đợi Kiều Minh Húc trở lại.
Nhưng mà cứ đi tới đi lui như vậy nửa tiếng đồng hồ, vẫn không thấy anh quay về.
Có lẽ là đã đi cùng với Lâm Ngọc rồi.
Cô cười khổ một tiếng, tay đẩy xe đẩy, đi tới quầy tính tiền.
“Ba nghìn năm trăm tệ.”
Cô gái thu ngân nhìn cô nói.
“Được”
Mạch Tiểu Miên theo thói quen sờ ví tiền, nhưng lại phát hiện mình không mang túi, cũng không đem theo ví tiền.
Bởi vì mới vừa rồi cùng Kiều Minh Húc đi ra cửa, anh nhất định sẽ mang tiền, nên cô cũng không cần mang theo làm gì.
Nhưng không nghĩ tới, đồ đã mua, nhưng người thì lại rời đi.
Cô có chút lúng túng nói với thu ngân: “Xin lỗi, tôi quên mang theo ví tiền, bây giờ tôi về nhà lấy ví, những thứ này trước mắt để ở đây được không?”
“Cô gái à, không phải là cô đang đùa đấy chứ?”
Cô gái thu ngân có chút không vui nói.
Mới vừa rồi cô ta vừa đếm giỏ đồ của Mạch Tiểu Miên đến mức đau cả tay, còn tỉ mỉ giúp cô phân loại từng thứ một, kết quả bây giờ lại nói là quên mang ví tiền.
Trước kia cô ta cũng đã từng gặp một vài khách hàng nhàm chán thích làm việc thất đức như vậy rồi.
Vì vậy, cô ta bèn tức giận nói: “Không có tiền thì đừng chọn nhiều đồ như vậy chứ, tôi rất bận đấy.”
“Thật xin lỗi! Những thứ này tôi đều muốn mua, chỉ là quên mang ví tiền thôi.”
Mạch Tiểu Miên đuối lý, bèn vội vàng nói.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 306Lâm Ngọc đột nhiên nhào vào trong ngực anh, đưa tay ra ôm eo anh, đem mặt chôn ở trước ngực anh, u oán nói: “Đồng ý với em, được chứ? Em rất yêu anh, thật sự rất yêu anh, rất sợ mất đi anh.”Kiều Minh Húc sờ tóc cô ấy, trên mặt đủ loại cảm xúc phức tạp.Lúc này, ở một góc nào đó, có người cầm điện thoại di động, len lén quay lại…Hiện tại, Mạch Tiểu Miên đang đẩy chiếc xe đầy ắp đồ ăn, thẫn thờ đi ngang qua các kệ hàng, tới tới lui lui không mục đích. Cảm giác mờ mịt giống như đang bị lạc nơi hoang mạc Vậy.“Cô gái à, cô muốn tìm gì sao?”Một nhân viên trong siêu thị thấy cô cứ đi như vậy mà không chọn gì, bèn không nhịn được mà ân cần tiến đến hỏi: “Tôi có thể giúp cô tìm thử”“Hử?Mạch Tiểu Miên lúc này mới hồi thần lại, có vẻ hơi lúng túng cười một tiếng, nói: “Tôi xem thử một chút, cũng không biết nên chọn cái gì, thật xin lỗi.”“Không sao cả, nếu cô cần gì cứ việc nói là được. Tôi rất sẵn lòng phục vụ cho cô.”Nhân viên siêu thị lễ phép nói.“Được, cảm ơn cô.”Mạch Tiểu Miên đưa tay lấy một chai tương ớt trên kệ hàng, sau đó bỏ vào trong xe đẩy, tiếp tục đi quanh quẩn qua lại.Cô định đợi Kiều Minh Húc trở lại.Nhưng mà cứ đi tới đi lui như vậy nửa tiếng đồng hồ, vẫn không thấy anh quay về.Có lẽ là đã đi cùng với Lâm Ngọc rồi.Cô cười khổ một tiếng, tay đẩy xe đẩy, đi tới quầy tính tiền.“Ba nghìn năm trăm tệ.”Cô gái thu ngân nhìn cô nói.“Được”Mạch Tiểu Miên theo thói quen sờ ví tiền, nhưng lại phát hiện mình không mang túi, cũng không đem theo ví tiền.Bởi vì mới vừa rồi cùng Kiều Minh Húc đi ra cửa, anh nhất định sẽ mang tiền, nên cô cũng không cần mang theo làm gì.Nhưng không nghĩ tới, đồ đã mua, nhưng người thì lại rời đi.Cô có chút lúng túng nói với thu ngân: “Xin lỗi, tôi quên mang theo ví tiền, bây giờ tôi về nhà lấy ví, những thứ này trước mắt để ở đây được không?”“Cô gái à, không phải là cô đang đùa đấy chứ?”Cô gái thu ngân có chút không vui nói.Mới vừa rồi cô ta vừa đếm giỏ đồ của Mạch Tiểu Miên đến mức đau cả tay, còn tỉ mỉ giúp cô phân loại từng thứ một, kết quả bây giờ lại nói là quên mang ví tiền.Trước kia cô ta cũng đã từng gặp một vài khách hàng nhàm chán thích làm việc thất đức như vậy rồi.Vì vậy, cô ta bèn tức giận nói: “Không có tiền thì đừng chọn nhiều đồ như vậy chứ, tôi rất bận đấy.”“Thật xin lỗi! Những thứ này tôi đều muốn mua, chỉ là quên mang ví tiền thôi.”Mạch Tiểu Miên đuối lý, bèn vội vàng nói.