“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 307
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 307“Bao nhiêu tiền?”Một tấm thẻ vàng được đặt trước mặt cô thu ngân, một giọng nam dễ nghe vang lên, anh nói: “Tôi trả giúp cô ấy.”Cô thu ngân kia ngẩng đầu lên, nhìn thấy là Phùng Quang Hiển anh tuấn đẹp trai, vốn dĩ gương mặt đang đen lại lập tức nở nụ cười tươi như hoa trong nháy mắt. Giọng điệu dịu dàng nói: “Thiếu gia Phùng, là anh sao? Anh muốn trả giúp cô ấy à? Hai người quen biết sao?”“Đương nhiên quen biết, cô ấy là bạn thân nhất của tôi.”Đôi mắt hoa đào nhỏ dài tà mị của Phùng Quang Hiển hơi nheo lại, nói.“Được.”Cô thu ngân vội vàng quẹt thẻ, sau đó đưa thẻ vàng trả lại cho Phùng Quang Hiển, nói: “Thiếu gia Phùng à, khi nào rảnh rỗi chúng ta đi chơi nhé- “Được”Phùng Quang Hiển vui vẻ đồng ý, nói: “Tôi thích hẹn đi ra ngoài chơi với cô gái nhỏ xinh đẹp như em nhất.”Cô thu ngân kia mặt cười đầy rạng rỡ.Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh trợn trắng mắt nhìn.Ngay cả em gái thu ngân mà cũng không tha nữa, xem ra Phùng Quang Hiển đúng là trêu chọc hoa đào khắp nơi mà.“Cảm ơn anh, thiếu gia Phùng!”Mạch Tiểu Miên cũng cố ý gọi anh là thiếu gia Phùng, sau đó nhấc túi thức ăn trên bàn thu ngân lên.“Không cần cảm ơn. Để anh cho!”Phùng Quang Hiển đưa tay nhận lấy túi lớn túi nhỏ từ cô, nói: “Nhưng nếu em chịu tự mình làm thức ăn mời anh một bữa, anh sẽ rất cao hứng đấy.”“Chuyện này phải đợi hôm nào rảnh rỗi đã, hôm nay không thể được rồi. Hơn nữa, thức ăn tôi làm cực kỳ khó ăn, đoán chừng anh ăn không nổi đâu.”“Chỉ cần là em làm, dù khó ăn đi nữa anh cũng có thể ăn đấy. Ai bảo anh thích em như vậy chứ?”Phùng Quang Hiển nhấc cao túi đồ ăn lên, nhìn thử vào bên trong, sau đó nói: “Nếu em không biết làm thức ăn vậy mua nhiều thế làm gì chứ? Là mua cho mẹ em làm sao? Anh lại phải đi xin ăn rồi.”“Không phải, hôm nay là sinh nhật của ông nội Kiều Minh Húc. Anh ấy muốn tự mình làm cơm cho ông ăn, coi như quà tặng. Tôi lại không biết làm cơm, nhưng Kiều Minh Húc nói anh ấy biết làm, tôi chỉ phụ trách hỗ trợ thôi.”Mạch Tiểu Miên nhàn nhạt đáp.Vừa nghĩ tới việc Kiều Minh Húc bỏ rơi cô, đi cùng Lâm Ngọc, trái tim cô như bị người ta dùng dao đâm mạnh vào Vậy.“Ồ? Món Tây Kiều Minh Húc làm không tệ đâu”Trong mắt Phùng Quang Hiển có hơi mất mác, sau đó nhìn khắp bốn phía nói: “Người đâu rồi? Không cùng em đi mua thức ăn sao?”“Mới vừa có việc nên đi rồi.”“Anh ta cũng thật là, dù có việc cũng phải để ví tiền lại cho em chứ”
Chương 307
“Bao nhiêu tiền?”
Một tấm thẻ vàng được đặt trước mặt cô thu ngân, một giọng nam dễ nghe vang lên, anh nói: “Tôi trả giúp cô ấy.”
Cô thu ngân kia ngẩng đầu lên, nhìn thấy là Phùng Quang Hiển anh tuấn đẹp trai, vốn dĩ gương mặt đang đen lại lập tức nở nụ cười tươi như hoa trong nháy mắt. Giọng điệu dịu dàng nói: “Thiếu gia Phùng, là anh sao? Anh muốn trả giúp cô ấy à? Hai người quen biết sao?”
“Đương nhiên quen biết, cô ấy là bạn thân nhất của tôi.”
Đôi mắt hoa đào nhỏ dài tà mị của Phùng Quang Hiển hơi nheo lại, nói.
“Được.”
Cô thu ngân vội vàng quẹt thẻ, sau đó đưa thẻ vàng trả lại cho Phùng Quang Hiển, nói: “Thiếu gia Phùng à, khi nào rảnh rỗi chúng ta đi chơi nhé- “Được”
Phùng Quang Hiển vui vẻ đồng ý, nói: “Tôi thích hẹn đi ra ngoài chơi với cô gái nhỏ xinh đẹp như em nhất.”
Cô thu ngân kia mặt cười đầy rạng rỡ.
Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh trợn trắng mắt nhìn.
Ngay cả em gái thu ngân mà cũng không tha nữa, xem ra Phùng Quang Hiển đúng là trêu chọc hoa đào khắp nơi mà.
“Cảm ơn anh, thiếu gia Phùng!”
Mạch Tiểu Miên cũng cố ý gọi anh là thiếu gia Phùng, sau đó nhấc túi thức ăn trên bàn thu ngân lên.
“Không cần cảm ơn. Để anh cho!”
Phùng Quang Hiển đưa tay nhận lấy túi lớn túi nhỏ từ cô, nói: “Nhưng nếu em chịu tự mình làm thức ăn mời anh một bữa, anh sẽ rất cao hứng đấy.”
“Chuyện này phải đợi hôm nào rảnh rỗi đã, hôm nay không thể được rồi. Hơn nữa, thức ăn tôi làm cực kỳ khó ăn, đoán chừng anh ăn không nổi đâu.”
“Chỉ cần là em làm, dù khó ăn đi nữa anh cũng có thể ăn đấy. Ai bảo anh thích em như vậy chứ?”
Phùng Quang Hiển nhấc cao túi đồ ăn lên, nhìn thử vào bên trong, sau đó nói: “Nếu em không biết làm thức ăn vậy mua nhiều thế làm gì chứ? Là mua cho mẹ em làm sao? Anh lại phải đi xin ăn rồi.”
“Không phải, hôm nay là sinh nhật của ông nội Kiều Minh Húc. Anh ấy muốn tự mình làm cơm cho ông ăn, coi như quà tặng. Tôi lại không biết làm cơm, nhưng Kiều Minh Húc nói anh ấy biết làm, tôi chỉ phụ trách hỗ trợ thôi.”
Mạch Tiểu Miên nhàn nhạt đáp.
Vừa nghĩ tới việc Kiều Minh Húc bỏ rơi cô, đi cùng Lâm Ngọc, trái tim cô như bị người ta dùng dao đâm mạnh vào Vậy.
“Ồ? Món Tây Kiều Minh Húc làm không tệ đâu”
Trong mắt Phùng Quang Hiển có hơi mất mác, sau đó nhìn khắp bốn phía nói: “Người đâu rồi? Không cùng em đi mua thức ăn sao?”
“Mới vừa có việc nên đi rồi.”
“Anh ta cũng thật là, dù có việc cũng phải để ví tiền lại cho em chứ”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 307“Bao nhiêu tiền?”Một tấm thẻ vàng được đặt trước mặt cô thu ngân, một giọng nam dễ nghe vang lên, anh nói: “Tôi trả giúp cô ấy.”Cô thu ngân kia ngẩng đầu lên, nhìn thấy là Phùng Quang Hiển anh tuấn đẹp trai, vốn dĩ gương mặt đang đen lại lập tức nở nụ cười tươi như hoa trong nháy mắt. Giọng điệu dịu dàng nói: “Thiếu gia Phùng, là anh sao? Anh muốn trả giúp cô ấy à? Hai người quen biết sao?”“Đương nhiên quen biết, cô ấy là bạn thân nhất của tôi.”Đôi mắt hoa đào nhỏ dài tà mị của Phùng Quang Hiển hơi nheo lại, nói.“Được.”Cô thu ngân vội vàng quẹt thẻ, sau đó đưa thẻ vàng trả lại cho Phùng Quang Hiển, nói: “Thiếu gia Phùng à, khi nào rảnh rỗi chúng ta đi chơi nhé- “Được”Phùng Quang Hiển vui vẻ đồng ý, nói: “Tôi thích hẹn đi ra ngoài chơi với cô gái nhỏ xinh đẹp như em nhất.”Cô thu ngân kia mặt cười đầy rạng rỡ.Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh trợn trắng mắt nhìn.Ngay cả em gái thu ngân mà cũng không tha nữa, xem ra Phùng Quang Hiển đúng là trêu chọc hoa đào khắp nơi mà.“Cảm ơn anh, thiếu gia Phùng!”Mạch Tiểu Miên cũng cố ý gọi anh là thiếu gia Phùng, sau đó nhấc túi thức ăn trên bàn thu ngân lên.“Không cần cảm ơn. Để anh cho!”Phùng Quang Hiển đưa tay nhận lấy túi lớn túi nhỏ từ cô, nói: “Nhưng nếu em chịu tự mình làm thức ăn mời anh một bữa, anh sẽ rất cao hứng đấy.”“Chuyện này phải đợi hôm nào rảnh rỗi đã, hôm nay không thể được rồi. Hơn nữa, thức ăn tôi làm cực kỳ khó ăn, đoán chừng anh ăn không nổi đâu.”“Chỉ cần là em làm, dù khó ăn đi nữa anh cũng có thể ăn đấy. Ai bảo anh thích em như vậy chứ?”Phùng Quang Hiển nhấc cao túi đồ ăn lên, nhìn thử vào bên trong, sau đó nói: “Nếu em không biết làm thức ăn vậy mua nhiều thế làm gì chứ? Là mua cho mẹ em làm sao? Anh lại phải đi xin ăn rồi.”“Không phải, hôm nay là sinh nhật của ông nội Kiều Minh Húc. Anh ấy muốn tự mình làm cơm cho ông ăn, coi như quà tặng. Tôi lại không biết làm cơm, nhưng Kiều Minh Húc nói anh ấy biết làm, tôi chỉ phụ trách hỗ trợ thôi.”Mạch Tiểu Miên nhàn nhạt đáp.Vừa nghĩ tới việc Kiều Minh Húc bỏ rơi cô, đi cùng Lâm Ngọc, trái tim cô như bị người ta dùng dao đâm mạnh vào Vậy.“Ồ? Món Tây Kiều Minh Húc làm không tệ đâu”Trong mắt Phùng Quang Hiển có hơi mất mác, sau đó nhìn khắp bốn phía nói: “Người đâu rồi? Không cùng em đi mua thức ăn sao?”“Mới vừa có việc nên đi rồi.”“Anh ta cũng thật là, dù có việc cũng phải để ví tiền lại cho em chứ”