“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 311
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 311Lúc ấy, mặt mũi đều bị nổ tung, loáng thoáng có thể nhận ra đó là dáng vẻ của Trình Đông Thành. Còn về phần nốt ruồi son kia, đã không còn nhìn ra hình dạng nữa.“Bác gái, bác thật sự thấy rõ sao?”Cô lo lắng hỏi “Thấy rõ thật mà, bác gái đây dù già rồi, nhưng còn chưa đến nỗi hoa mắt đâu.”Bác gái cực kỳ khẳng định nói: “Đợi khi nào gặp lại cậu ấy, bác nhất định sẽ chụp lại một tấm hình cho con nhìn. Đúng rồi, Tiểu Miên, con để lại số điện thoại di động cho bác. Khi nào gặp lại cậu ấy, bác sẽ nói cho con.”Bà liếc mắt nhìn Kiều Minh Húc trong xe, suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Như vậy cũng không tốt lắm, con đã kết hôn rồi, bạn trai trước kia đều đã là quá khứ, cũng nên quên đi thôi, tránh cho hôn nhân của các con ầm ï không vui. Dù sao Trình Đông Thành kia cũng không có gì tốt cả.”“Không phải như vậy đâu ạ.”Mạch Tiểu Miên giải thích nói: “Con muốn biết về anh ấy, là bởi vì mấy năm trước, anh ấy đã chết. Con còn nhìn thấy thi thể của anh ấy. Bây giờ anh ấy lại đột nhiên xuất hiện, con rất muốn biết, rốt cuộc có phải là anh ấy hay không, người chết phải chăng lại là người khác.”“Hả?”Bác gái kia kinh ngạc sợ hãi kêu lên: “Cậu ấy chết rồi sao?Bác không phải là gặp quỷ sống đấy chứ?”“Chắc chắc không phải là quỷ. Con cũng đã từng nhìn thấy anh ấy hai lần. Bác gái à, con đưa số điện thoại của con cho bác. Lần sau nếu bác có cơ hội nhìn thấy anh ấy lần nữa, thì lập tức chụp một tấm hình, rồi liên lạc với con nhé, được không ạ?”Mạch Tiểu Miên viết số điện thoại di động lại cho bác gái kia.“Được được được.”Bác gái vội vàng nhớ kỹ số điện thoại của cô, lẩm bẩm nói: “Trên đời này có người chết sống lại sao, thế giới này thật đúng là kỳ lạ mà” ï Mạch Tiểu Miên nói cảm ơn, sau đó xách khoai lang nướng lên xe ngồi xuống.“Em thích ăn khoai lang nướng sao?”Kiều Minh Húc quay đầu liếc mắt nhìn cô hỏi.“ừ”Trong đầu Mạch Tiểu Miên đang nhớ tới Trình Đông Thành, nên giọng điệu lúc trả lời anh có vài phần không bình tĩnh lắm.“Thấy em cùng bác gái kia trò chuyện rất vui vẻ với nhau, khách quen sao?”“Ừ, lúc trước khi còn đi học, bà ấy thường đến bán khoai lang nướng trước của trường học bọn tôi, thế nên mới quen biết.”Mạch Tiểu Miên cầm lấy một củ khoai nóng hổi từ túi giấy ra, rồi hỏi anh: “Anh có muốn ăn không?”“Tôi đang lái xe.”Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn khoai lang nướng trên tay cô, nói: “Huống chỉ, loại đồ nướng ven đường này rất không hợp vệ sinh, tôi không ăn được đâu.”
Chương 311
Lúc ấy, mặt mũi đều bị nổ tung, loáng thoáng có thể nhận ra đó là dáng vẻ của Trình Đông Thành. Còn về phần nốt ruồi son kia, đã không còn nhìn ra hình dạng nữa.
“Bác gái, bác thật sự thấy rõ sao?”
Cô lo lắng hỏi “Thấy rõ thật mà, bác gái đây dù già rồi, nhưng còn chưa đến nỗi hoa mắt đâu.”
Bác gái cực kỳ khẳng định nói: “Đợi khi nào gặp lại cậu ấy, bác nhất định sẽ chụp lại một tấm hình cho con nhìn. Đúng rồi, Tiểu Miên, con để lại số điện thoại di động cho bác. Khi nào gặp lại cậu ấy, bác sẽ nói cho con.”
Bà liếc mắt nhìn Kiều Minh Húc trong xe, suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Như vậy cũng không tốt lắm, con đã kết hôn rồi, bạn trai trước kia đều đã là quá khứ, cũng nên quên đi thôi, tránh cho hôn nhân của các con ầm ï không vui. Dù sao Trình Đông Thành kia cũng không có gì tốt cả.”
“Không phải như vậy đâu ạ.”
Mạch Tiểu Miên giải thích nói: “Con muốn biết về anh ấy, là bởi vì mấy năm trước, anh ấy đã chết. Con còn nhìn thấy thi thể của anh ấy. Bây giờ anh ấy lại đột nhiên xuất hiện, con rất muốn biết, rốt cuộc có phải là anh ấy hay không, người chết phải chăng lại là người khác.”
“Hả?”
Bác gái kia kinh ngạc sợ hãi kêu lên: “Cậu ấy chết rồi sao?
Bác không phải là gặp quỷ sống đấy chứ?”
“Chắc chắc không phải là quỷ. Con cũng đã từng nhìn thấy anh ấy hai lần. Bác gái à, con đưa số điện thoại của con cho bác. Lần sau nếu bác có cơ hội nhìn thấy anh ấy lần nữa, thì lập tức chụp một tấm hình, rồi liên lạc với con nhé, được không ạ?”
Mạch Tiểu Miên viết số điện thoại di động lại cho bác gái kia.
“Được được được.”
Bác gái vội vàng nhớ kỹ số điện thoại của cô, lẩm bẩm nói: “Trên đời này có người chết sống lại sao, thế giới này thật đúng là kỳ lạ mà” ï Mạch Tiểu Miên nói cảm ơn, sau đó xách khoai lang nướng lên xe ngồi xuống.
“Em thích ăn khoai lang nướng sao?”
Kiều Minh Húc quay đầu liếc mắt nhìn cô hỏi.
“ừ”
Trong đầu Mạch Tiểu Miên đang nhớ tới Trình Đông Thành, nên giọng điệu lúc trả lời anh có vài phần không bình tĩnh lắm.
“Thấy em cùng bác gái kia trò chuyện rất vui vẻ với nhau, khách quen sao?”
“Ừ, lúc trước khi còn đi học, bà ấy thường đến bán khoai lang nướng trước của trường học bọn tôi, thế nên mới quen biết.”
Mạch Tiểu Miên cầm lấy một củ khoai nóng hổi từ túi giấy ra, rồi hỏi anh: “Anh có muốn ăn không?”
“Tôi đang lái xe.”
Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn khoai lang nướng trên tay cô, nói: “Huống chỉ, loại đồ nướng ven đường này rất không hợp vệ sinh, tôi không ăn được đâu.”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 311Lúc ấy, mặt mũi đều bị nổ tung, loáng thoáng có thể nhận ra đó là dáng vẻ của Trình Đông Thành. Còn về phần nốt ruồi son kia, đã không còn nhìn ra hình dạng nữa.“Bác gái, bác thật sự thấy rõ sao?”Cô lo lắng hỏi “Thấy rõ thật mà, bác gái đây dù già rồi, nhưng còn chưa đến nỗi hoa mắt đâu.”Bác gái cực kỳ khẳng định nói: “Đợi khi nào gặp lại cậu ấy, bác nhất định sẽ chụp lại một tấm hình cho con nhìn. Đúng rồi, Tiểu Miên, con để lại số điện thoại di động cho bác. Khi nào gặp lại cậu ấy, bác sẽ nói cho con.”Bà liếc mắt nhìn Kiều Minh Húc trong xe, suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Như vậy cũng không tốt lắm, con đã kết hôn rồi, bạn trai trước kia đều đã là quá khứ, cũng nên quên đi thôi, tránh cho hôn nhân của các con ầm ï không vui. Dù sao Trình Đông Thành kia cũng không có gì tốt cả.”“Không phải như vậy đâu ạ.”Mạch Tiểu Miên giải thích nói: “Con muốn biết về anh ấy, là bởi vì mấy năm trước, anh ấy đã chết. Con còn nhìn thấy thi thể của anh ấy. Bây giờ anh ấy lại đột nhiên xuất hiện, con rất muốn biết, rốt cuộc có phải là anh ấy hay không, người chết phải chăng lại là người khác.”“Hả?”Bác gái kia kinh ngạc sợ hãi kêu lên: “Cậu ấy chết rồi sao?Bác không phải là gặp quỷ sống đấy chứ?”“Chắc chắc không phải là quỷ. Con cũng đã từng nhìn thấy anh ấy hai lần. Bác gái à, con đưa số điện thoại của con cho bác. Lần sau nếu bác có cơ hội nhìn thấy anh ấy lần nữa, thì lập tức chụp một tấm hình, rồi liên lạc với con nhé, được không ạ?”Mạch Tiểu Miên viết số điện thoại di động lại cho bác gái kia.“Được được được.”Bác gái vội vàng nhớ kỹ số điện thoại của cô, lẩm bẩm nói: “Trên đời này có người chết sống lại sao, thế giới này thật đúng là kỳ lạ mà” ï Mạch Tiểu Miên nói cảm ơn, sau đó xách khoai lang nướng lên xe ngồi xuống.“Em thích ăn khoai lang nướng sao?”Kiều Minh Húc quay đầu liếc mắt nhìn cô hỏi.“ừ”Trong đầu Mạch Tiểu Miên đang nhớ tới Trình Đông Thành, nên giọng điệu lúc trả lời anh có vài phần không bình tĩnh lắm.“Thấy em cùng bác gái kia trò chuyện rất vui vẻ với nhau, khách quen sao?”“Ừ, lúc trước khi còn đi học, bà ấy thường đến bán khoai lang nướng trước của trường học bọn tôi, thế nên mới quen biết.”Mạch Tiểu Miên cầm lấy một củ khoai nóng hổi từ túi giấy ra, rồi hỏi anh: “Anh có muốn ăn không?”“Tôi đang lái xe.”Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn khoai lang nướng trên tay cô, nói: “Huống chỉ, loại đồ nướng ven đường này rất không hợp vệ sinh, tôi không ăn được đâu.”