Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 312

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 312“Được rồi, vậy tôi ăn.”Bởi vì tâm trạng của Mạch Tiểu Miên đang ảm đạm, cho nên lúc này rất cần ăn bổ sung thứ gì đó, vì vậy bèn lột vỏ bắt đầu ăn vào.Mùi thơm của khoai lang nướng nhanh chóng tràn ngập khắp xe.Trước kia, Kiều Minh Húc ghét nhất là người khác ngồi ở trong xe anh ăn gì đó, cảm thấy vô cùng bẩn.Nhưng đối với việc Mạch Tiểu Miên ngồi ăn khoai lang nướng, anh lại rất khoan dung, thậm chí còn câu dân con sâu thèm ăn ở trong bụng anh nữa chứ. Anh bỗng nhiên cũng rất muốn ăn một miếng, vậy nên bèn nói: “Nhìn em ăn ngon như vậy, cho tôi ăn thử một miếng xem thử có thật sự thơm ngon như thế không.”Lúc này trong lòng của Mạch Tiểu Miên cũng không bình tĩnh, nghe anh nói như vậy, dù muốn hay không, cô cũng đưa củ khoai lang lột vỏ mình đã ăn một nửa tới miệng anh.Kiều Minh Húc nhìn thấy củ khoai lang nóng hổi, thơm ngát kia, bèn cúi đâu căn một miếng.“Ừ, đúng là rất ngọt ngào, khó trách em lại thích ăn như vậy.Anh nuốt xuống, gật đầu nói.Mạch Tiểu Miên rút tay về, cúi đầu cắn một miếng khoai lang nướng.“Cho tôi thêm một miếng.”Sau khi tổng giám đốc Kiều ăn một miếng, liền bị hương vị ngọt ngoài của khoai lang đỏ nướng kia hấp dẫn, còn muốn ăn miếng thứ hai.Mạch Tiểu Miên lại đưa tới.Kiều Minh Húc cúi đầu cắn một miếng.Mạch Tiểu Miên lùi về, cũng ăn một miếng, sau đó lại duỗi tay đút cho anh.Hai người một miếng rồi lại một miếng, ăn xong cả củ khoai lang nướng đỏ.Sau khi ăn xong, Mạch Tiểu Miên lại phát hiện có gì đó không đúng lắm, bèn nói: Kiều Minh Húc, hình như vừa rồi anh mới ăn phải rất nhiều nước bọt của tôi. Anh không có cảm giác buồn nôn sao?”“Em cũng ăn rất nhiều nước bọt của tôi.”Kiều Minh Húc không cho là đúng, nói.Thật ra thì vừa rồi lúc ăn miếng đầu tiên, anh cũng biết củ khoai lang đỏ kia đã bị Mạch Tiểu Miên cản qua. Tuy nhiên, còn chưa kịp để ý, ngược lại trong lòng anh còn mơ hồ có cảm giác hưng phấn, phát hiện ăn củ khoai lang nướng cô đã ăn qua rồi càng ngon hơn.“Tôi không có bệnh sạch sẽ.”Mạch Tiểu Miên tranh cãi nói.“Đối với em, tôi không có cách nào sạch sẽ cả.”Kiều Minh Húc nói.“Là bởi vì tôi rất sạch sẽ sao?”Mạch Tiểu Miên không nhịn được hỏi.“Trông em sạch sẽ? Cả người em đầy mùi hôi thối của bác sĩ pháp y thì có ấy!”Kiều Minh Húc hừ lạnh nói.“Trên người anh cũng đầy mùi tiền! Cho nên mùi hôi của chúng ta cũng ngang ngửa nhau thôi, đừng ở đó mà chê nhau. Chúng ta tiếp tục ăn khoai lang nướng nào!”

Chương 312

“Được rồi, vậy tôi ăn.”

Bởi vì tâm trạng của Mạch Tiểu Miên đang ảm đạm, cho nên lúc này rất cần ăn bổ sung thứ gì đó, vì vậy bèn lột vỏ bắt đầu ăn vào.

Mùi thơm của khoai lang nướng nhanh chóng tràn ngập khắp xe.

Trước kia, Kiều Minh Húc ghét nhất là người khác ngồi ở trong xe anh ăn gì đó, cảm thấy vô cùng bẩn.

Nhưng đối với việc Mạch Tiểu Miên ngồi ăn khoai lang nướng, anh lại rất khoan dung, thậm chí còn câu dân con sâu thèm ăn ở trong bụng anh nữa chứ. Anh bỗng nhiên cũng rất muốn ăn một miếng, vậy nên bèn nói: “Nhìn em ăn ngon như vậy, cho tôi ăn thử một miếng xem thử có thật sự thơm ngon như thế không.”

Lúc này trong lòng của Mạch Tiểu Miên cũng không bình tĩnh, nghe anh nói như vậy, dù muốn hay không, cô cũng đưa củ khoai lang lột vỏ mình đã ăn một nửa tới miệng anh.

Kiều Minh Húc nhìn thấy củ khoai lang nóng hổi, thơm ngát kia, bèn cúi đâu căn một miếng.

“Ừ, đúng là rất ngọt ngào, khó trách em lại thích ăn như vậy.

Anh nuốt xuống, gật đầu nói.

Mạch Tiểu Miên rút tay về, cúi đầu cắn một miếng khoai lang nướng.

“Cho tôi thêm một miếng.”

Sau khi tổng giám đốc Kiều ăn một miếng, liền bị hương vị ngọt ngoài của khoai lang đỏ nướng kia hấp dẫn, còn muốn ăn miếng thứ hai.

Mạch Tiểu Miên lại đưa tới.

Kiều Minh Húc cúi đầu cắn một miếng.

Mạch Tiểu Miên lùi về, cũng ăn một miếng, sau đó lại duỗi tay đút cho anh.

Hai người một miếng rồi lại một miếng, ăn xong cả củ khoai lang nướng đỏ.

Sau khi ăn xong, Mạch Tiểu Miên lại phát hiện có gì đó không đúng lắm, bèn nói: Kiều Minh Húc, hình như vừa rồi anh mới ăn phải rất nhiều nước bọt của tôi. Anh không có cảm giác buồn nôn sao?”

“Em cũng ăn rất nhiều nước bọt của tôi.”

Kiều Minh Húc không cho là đúng, nói.

Thật ra thì vừa rồi lúc ăn miếng đầu tiên, anh cũng biết củ khoai lang đỏ kia đã bị Mạch Tiểu Miên cản qua. Tuy nhiên, còn chưa kịp để ý, ngược lại trong lòng anh còn mơ hồ có cảm giác hưng phấn, phát hiện ăn củ khoai lang nướng cô đã ăn qua rồi càng ngon hơn.

“Tôi không có bệnh sạch sẽ.”

Mạch Tiểu Miên tranh cãi nói.

“Đối với em, tôi không có cách nào sạch sẽ cả.”

Kiều Minh Húc nói.

“Là bởi vì tôi rất sạch sẽ sao?”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được hỏi.

“Trông em sạch sẽ? Cả người em đầy mùi hôi thối của bác sĩ pháp y thì có ấy!”

Kiều Minh Húc hừ lạnh nói.

“Trên người anh cũng đầy mùi tiền! Cho nên mùi hôi của chúng ta cũng ngang ngửa nhau thôi, đừng ở đó mà chê nhau. Chúng ta tiếp tục ăn khoai lang nướng nào!”

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 312“Được rồi, vậy tôi ăn.”Bởi vì tâm trạng của Mạch Tiểu Miên đang ảm đạm, cho nên lúc này rất cần ăn bổ sung thứ gì đó, vì vậy bèn lột vỏ bắt đầu ăn vào.Mùi thơm của khoai lang nướng nhanh chóng tràn ngập khắp xe.Trước kia, Kiều Minh Húc ghét nhất là người khác ngồi ở trong xe anh ăn gì đó, cảm thấy vô cùng bẩn.Nhưng đối với việc Mạch Tiểu Miên ngồi ăn khoai lang nướng, anh lại rất khoan dung, thậm chí còn câu dân con sâu thèm ăn ở trong bụng anh nữa chứ. Anh bỗng nhiên cũng rất muốn ăn một miếng, vậy nên bèn nói: “Nhìn em ăn ngon như vậy, cho tôi ăn thử một miếng xem thử có thật sự thơm ngon như thế không.”Lúc này trong lòng của Mạch Tiểu Miên cũng không bình tĩnh, nghe anh nói như vậy, dù muốn hay không, cô cũng đưa củ khoai lang lột vỏ mình đã ăn một nửa tới miệng anh.Kiều Minh Húc nhìn thấy củ khoai lang nóng hổi, thơm ngát kia, bèn cúi đâu căn một miếng.“Ừ, đúng là rất ngọt ngào, khó trách em lại thích ăn như vậy.Anh nuốt xuống, gật đầu nói.Mạch Tiểu Miên rút tay về, cúi đầu cắn một miếng khoai lang nướng.“Cho tôi thêm một miếng.”Sau khi tổng giám đốc Kiều ăn một miếng, liền bị hương vị ngọt ngoài của khoai lang đỏ nướng kia hấp dẫn, còn muốn ăn miếng thứ hai.Mạch Tiểu Miên lại đưa tới.Kiều Minh Húc cúi đầu cắn một miếng.Mạch Tiểu Miên lùi về, cũng ăn một miếng, sau đó lại duỗi tay đút cho anh.Hai người một miếng rồi lại một miếng, ăn xong cả củ khoai lang nướng đỏ.Sau khi ăn xong, Mạch Tiểu Miên lại phát hiện có gì đó không đúng lắm, bèn nói: Kiều Minh Húc, hình như vừa rồi anh mới ăn phải rất nhiều nước bọt của tôi. Anh không có cảm giác buồn nôn sao?”“Em cũng ăn rất nhiều nước bọt của tôi.”Kiều Minh Húc không cho là đúng, nói.Thật ra thì vừa rồi lúc ăn miếng đầu tiên, anh cũng biết củ khoai lang đỏ kia đã bị Mạch Tiểu Miên cản qua. Tuy nhiên, còn chưa kịp để ý, ngược lại trong lòng anh còn mơ hồ có cảm giác hưng phấn, phát hiện ăn củ khoai lang nướng cô đã ăn qua rồi càng ngon hơn.“Tôi không có bệnh sạch sẽ.”Mạch Tiểu Miên tranh cãi nói.“Đối với em, tôi không có cách nào sạch sẽ cả.”Kiều Minh Húc nói.“Là bởi vì tôi rất sạch sẽ sao?”Mạch Tiểu Miên không nhịn được hỏi.“Trông em sạch sẽ? Cả người em đầy mùi hôi thối của bác sĩ pháp y thì có ấy!”Kiều Minh Húc hừ lạnh nói.“Trên người anh cũng đầy mùi tiền! Cho nên mùi hôi của chúng ta cũng ngang ngửa nhau thôi, đừng ở đó mà chê nhau. Chúng ta tiếp tục ăn khoai lang nướng nào!”

Chương 312