Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 481

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 481Mạch Tiểu Miên cảm nhận được anh tới, ngẩng đầu lên nhìn anh.Đúng lúc cô nhìn thấy ánh mắt tràn đầy thương tiếc của anh khi nhìn cô, trái tim cô chợt nhảy dựng lên, hơi ngượng ngùng nhìn anh cười một tiếng, nói: “Sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt này vậy? Cứ như tôi đang rơi vào dầu sôi lửa bỏng ấy.”“Ừ.”Kiều Minh Húc dựa vào cửa, nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười ấm áp nói: “Vốn em là như vậy mà, em gả cho Kiều Minh Húc tôi, là có thể không cần làm gì cả, dưới thân phận thiếu phu nhân đó em có thể rảnh rỗi đi du lịch khắp thế giới này, đi dạo phố, mua sắm, ăn những món ăn ngon. Nhưng em cứ hết lần này đến lần khác lại làm một công việc nặng nhọc khô khan như bác sĩ pháp y, tự mình đưa bản thân vào dầu sôi lửa bỏng, tôi không đồng cảm với em, vậy thì ai đồng cảm nữa cơ chứ?”“Ồ, nghe anh nói như vậy, tôi thấy mình thật đúng là đáng phải được thông cảm mà!”Mạch Tiểu Miên mỉm cười, đặt con chuột trong tay xuống, tắt máy tính, đứng dậy nói: “Vậy tôi dứt khoát từ chức không đi làm nữa, dùng thẻ của anh chạy vòng quanh thế giới, shopping dạo phố, ăn ngon, thế nào? Có sợ không?”“Ồ, tôi cam tâm tình nguyện thấy em như vậy đấy. Dù sao tôi cũng có tiền, phung phí thế nào là tùy ý anh!”Kiều Minh Húc cười nói.“Quả nhiên, lấy được một người có tiền thật tốt mà. Thảo nào nhiều cô gái dù có phải gọt nhọn đầu đi cũng phải gả vào nhà giàu, hóa ra lại thoải mái như vậy!”“Bây giờ em cũng có thể thoải mái thế mà!”“Không được, tôi chỉ có thể thoải mái được ba năm thôi, còn ba năm sau thì sao cơ chứ? Sau khi chia tay với anh, chẳng lẽ tôi còn không biết xấu hổ mà tiếp tục phung phí tiền của anh nữa sao? Cho dù anh có sẵn lòng, Ngọc Ngọc của anh cũng sẽ không chịu đâu. Quên đi, tôi vẫn nên mệnh khổ, tiếp tục làm một nữ pháp y thôi.”Mạch Tiểu Miên cười khổ nói, trong lòng khẽ nhói đau.Nghe cô nói về cảnh tượng chia tay ba năm sau của hai người, trong lòng Kiều Minh Húc cũng không nói ra được mùi vị gì.Anh không muốn chia tay cô nữa.Anh muốn tiếp tục chung sống với cô.Nhưng mà, giữa hai người bọn họ còn có bản hợp đồng, còn có cả khế ước giữa anh cùng Lâm Ngọc.Anh có thể vứt bỏ đoạn tình cảm mười năm cùng Lâm Ngọc sao?Điều này về đạo đức hay lễ nghĩa đều không hề hợp tình hợp lý!Nghĩ đến đây, anh liền buồn rầu đến cực điểm.“Minh Húc à, tôi cũng đã nghỉ ngơi hai ngày rồi, nên đi làm thôi.”Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Anh không thể xin nghỉ phép giúp tôi mãi như vậy được, nhốt tôi ở nhà thế này mới khiến tôi ngột ngạt đấy.”“Vết thương trên mặt em vẫn còn chưa lành, rất khó coi. Em cứ như vậy mà đi làm, người khác sẽ chê cười em xấu xí đấy”.

Chương 481

Mạch Tiểu Miên cảm nhận được anh tới, ngẩng đầu lên nhìn anh.

Đúng lúc cô nhìn thấy ánh mắt tràn đầy thương tiếc của anh khi nhìn cô, trái tim cô chợt nhảy dựng lên, hơi ngượng ngùng nhìn anh cười một tiếng, nói: “Sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt này vậy? Cứ như tôi đang rơi vào dầu sôi lửa bỏng ấy.”

“Ừ.”

Kiều Minh Húc dựa vào cửa, nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười ấm áp nói: “Vốn em là như vậy mà, em gả cho Kiều Minh Húc tôi, là có thể không cần làm gì cả, dưới thân phận thiếu phu nhân đó em có thể rảnh rỗi đi du lịch khắp thế giới này, đi dạo phố, mua sắm, ăn những món ăn ngon. Nhưng em cứ hết lần này đến lần khác lại làm một công việc nặng nhọc khô khan như bác sĩ pháp y, tự mình đưa bản thân vào dầu sôi lửa bỏng, tôi không đồng cảm với em, vậy thì ai đồng cảm nữa cơ chứ?”

“Ồ, nghe anh nói như vậy, tôi thấy mình thật đúng là đáng phải được thông cảm mà!”

Mạch Tiểu Miên mỉm cười, đặt con chuột trong tay xuống, tắt máy tính, đứng dậy nói: “Vậy tôi dứt khoát từ chức không đi làm nữa, dùng thẻ của anh chạy vòng quanh thế giới, shopping dạo phố, ăn ngon, thế nào? Có sợ không?”

“Ồ, tôi cam tâm tình nguyện thấy em như vậy đấy. Dù sao tôi cũng có tiền, phung phí thế nào là tùy ý anh!”

Kiều Minh Húc cười nói.

“Quả nhiên, lấy được một người có tiền thật tốt mà. Thảo nào nhiều cô gái dù có phải gọt nhọn đầu đi cũng phải gả vào nhà giàu, hóa ra lại thoải mái như vậy!”

“Bây giờ em cũng có thể thoải mái thế mà!”

“Không được, tôi chỉ có thể thoải mái được ba năm thôi, còn ba năm sau thì sao cơ chứ? Sau khi chia tay với anh, chẳng lẽ tôi còn không biết xấu hổ mà tiếp tục phung phí tiền của anh nữa sao? Cho dù anh có sẵn lòng, Ngọc Ngọc của anh cũng sẽ không chịu đâu. Quên đi, tôi vẫn nên mệnh khổ, tiếp tục làm một nữ pháp y thôi.”

Mạch Tiểu Miên cười khổ nói, trong lòng khẽ nhói đau.

Nghe cô nói về cảnh tượng chia tay ba năm sau của hai người, trong lòng Kiều Minh Húc cũng không nói ra được mùi vị gì.

Anh không muốn chia tay cô nữa.

Anh muốn tiếp tục chung sống với cô.

Nhưng mà, giữa hai người bọn họ còn có bản hợp đồng, còn có cả khế ước giữa anh cùng Lâm Ngọc.

Anh có thể vứt bỏ đoạn tình cảm mười năm cùng Lâm Ngọc sao?

Điều này về đạo đức hay lễ nghĩa đều không hề hợp tình hợp lý!

Nghĩ đến đây, anh liền buồn rầu đến cực điểm.

“Minh Húc à, tôi cũng đã nghỉ ngơi hai ngày rồi, nên đi làm thôi.”

Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Anh không thể xin nghỉ phép giúp tôi mãi như vậy được, nhốt tôi ở nhà thế này mới khiến tôi ngột ngạt đấy.”

“Vết thương trên mặt em vẫn còn chưa lành, rất khó coi. Em cứ như vậy mà đi làm, người khác sẽ chê cười em xấu xí đấy”.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 481Mạch Tiểu Miên cảm nhận được anh tới, ngẩng đầu lên nhìn anh.Đúng lúc cô nhìn thấy ánh mắt tràn đầy thương tiếc của anh khi nhìn cô, trái tim cô chợt nhảy dựng lên, hơi ngượng ngùng nhìn anh cười một tiếng, nói: “Sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt này vậy? Cứ như tôi đang rơi vào dầu sôi lửa bỏng ấy.”“Ừ.”Kiều Minh Húc dựa vào cửa, nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười ấm áp nói: “Vốn em là như vậy mà, em gả cho Kiều Minh Húc tôi, là có thể không cần làm gì cả, dưới thân phận thiếu phu nhân đó em có thể rảnh rỗi đi du lịch khắp thế giới này, đi dạo phố, mua sắm, ăn những món ăn ngon. Nhưng em cứ hết lần này đến lần khác lại làm một công việc nặng nhọc khô khan như bác sĩ pháp y, tự mình đưa bản thân vào dầu sôi lửa bỏng, tôi không đồng cảm với em, vậy thì ai đồng cảm nữa cơ chứ?”“Ồ, nghe anh nói như vậy, tôi thấy mình thật đúng là đáng phải được thông cảm mà!”Mạch Tiểu Miên mỉm cười, đặt con chuột trong tay xuống, tắt máy tính, đứng dậy nói: “Vậy tôi dứt khoát từ chức không đi làm nữa, dùng thẻ của anh chạy vòng quanh thế giới, shopping dạo phố, ăn ngon, thế nào? Có sợ không?”“Ồ, tôi cam tâm tình nguyện thấy em như vậy đấy. Dù sao tôi cũng có tiền, phung phí thế nào là tùy ý anh!”Kiều Minh Húc cười nói.“Quả nhiên, lấy được một người có tiền thật tốt mà. Thảo nào nhiều cô gái dù có phải gọt nhọn đầu đi cũng phải gả vào nhà giàu, hóa ra lại thoải mái như vậy!”“Bây giờ em cũng có thể thoải mái thế mà!”“Không được, tôi chỉ có thể thoải mái được ba năm thôi, còn ba năm sau thì sao cơ chứ? Sau khi chia tay với anh, chẳng lẽ tôi còn không biết xấu hổ mà tiếp tục phung phí tiền của anh nữa sao? Cho dù anh có sẵn lòng, Ngọc Ngọc của anh cũng sẽ không chịu đâu. Quên đi, tôi vẫn nên mệnh khổ, tiếp tục làm một nữ pháp y thôi.”Mạch Tiểu Miên cười khổ nói, trong lòng khẽ nhói đau.Nghe cô nói về cảnh tượng chia tay ba năm sau của hai người, trong lòng Kiều Minh Húc cũng không nói ra được mùi vị gì.Anh không muốn chia tay cô nữa.Anh muốn tiếp tục chung sống với cô.Nhưng mà, giữa hai người bọn họ còn có bản hợp đồng, còn có cả khế ước giữa anh cùng Lâm Ngọc.Anh có thể vứt bỏ đoạn tình cảm mười năm cùng Lâm Ngọc sao?Điều này về đạo đức hay lễ nghĩa đều không hề hợp tình hợp lý!Nghĩ đến đây, anh liền buồn rầu đến cực điểm.“Minh Húc à, tôi cũng đã nghỉ ngơi hai ngày rồi, nên đi làm thôi.”Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Anh không thể xin nghỉ phép giúp tôi mãi như vậy được, nhốt tôi ở nhà thế này mới khiến tôi ngột ngạt đấy.”“Vết thương trên mặt em vẫn còn chưa lành, rất khó coi. Em cứ như vậy mà đi làm, người khác sẽ chê cười em xấu xí đấy”.

Chương 481