Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 482

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 482Kiều Minh Húc lo lắng khi cô đi làm, sẽ từ trong miệng người khác biết được hung thủ của vụ án băm thây là Trình Đông Thành, liền nói: “Dù sao bây giờ cũng không có vụ án lớn nào cần em ra tay xử lý. Em không phải nói trợ lý mới tới của em rất có năng lực sao? Những chuyện vặt vãnh bình thường kia cứ để cô ấy giải quyết thôi.”“Quả nhiên, lấy được một người có tiền thật tốt mà. Thảo nào nhiều cô gái dù có phải gọt nhọn đầu đi cũng phải gả vào nhà giàu, hóa ra lại thoải mái như vậy!”“Dù nói như vậy, nhưng tôi cứ xin nghỉ mãi thì không tốt lắm đâu. Sẽ khiến cho những người khác trong đơn vị có ý kiến đấy. Dù sao trợ lý của tôi cũng mới tới, dù có năng lực đi nữa thì vẫn cần có sự hướng dẫn của tôi.”Kiều Minh Húc đứng im bất động, trông như một vị thần gác cổng giữ cửa.Mạch Tiểu Miên trừng mắt nhìn anh, cô duỗi đầu ngón tay ra, chọc vào nách anh…“Ha ha.”Kiều Minh Húc không chịu được cảm giác nhột này, bèn cười to tránh đi.Mạch Tiểu Miên bước ra ngoài, lè lưỡi nhìn anh nói: “Nếu muốn cản đường tôi, anh vẫn còn non lắm. Con người tôi tinh thông tất cả các điểm kinh mạch ***** ** trên cơ thể, tùy tiện một ngón tay thôi, đã có thể đối phó với anh rồi.”“Ôi chao, nghe em nói giống như mình là một cao thủ điểm huyệt vậy hả? Em biết vị trí huyệt chết trên cơ thể không? Huyệt di thì sao? Còn cả huyệt cười nữa, em biết không? Ngoài ra còn có huyệt làm tê nữa đấy?”Kiều Minh Húc cố ý hỏi.“Không biết, nhưng mà nếu như có ngân châm, tôi vẫn biết chỗ để chọc vào. Tuy rằng không thần kỳ như trong tiểu thuyết võ hiệp, nhưng tôi biết hết các công hiệu của của ***** **.”“Lợi hại quá nhỉ!”“Quá khen rồi!”“Không khiêm tốn chút nào sao?”“Khiêm tốn là đức tính tốt của tôi, không giống như người nào đó, lúc nào cũng kiêu ngạo tự luyến.”“Tôi không phải kiêu ngạo tự luyến gì cả, tôi đây là tự tin mới đúng.”Kiều Minh Húc nhìn, rồi đột nhiên nói: “Tiểu Miên, em có muốn đi nước ngoài chơi không? Giống như nước Mỹ, châu Âu, Ai Cập chẳng hạn?”“Ai Cập?”Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng lên, nói: “Chỗ này tôi rất có hứng thú đấy.”“Có hứng thú với kim tự tháp à?”“Không phải, tôi rất quan tâm đến xác ướp. Cực kỳ muốn giải phẫu một xác ướp xem thử bọn họ giữ thi thể bằng cách nào. Muốn xem những thi thể từ hàng nghìn năm trước có khác gì so với ngày nay không.”“Chao ôi, bệnh nghề nghiệp của em thật sự quá nặng rồi, đúng là không chịu nổi mà!”Kiều Minh Húc lắc đầu tỏ vẻ bất lực, nói: “Nhưng mà, nếu như em muốn đi, bây giờ tôi có thể đặt vé phi cơ ngay, tối nay đưa em đi Ai Cập chơi.”“Tối nay đi ngay? Vậy chẳng phải tôi lại xin nghỉ làm nữa đấy chứ?”

Chương 482

Kiều Minh Húc lo lắng khi cô đi làm, sẽ từ trong miệng người khác biết được hung thủ của vụ án băm thây là Trình Đông Thành, liền nói: “Dù sao bây giờ cũng không có vụ án lớn nào cần em ra tay xử lý. Em không phải nói trợ lý mới tới của em rất có năng lực sao? Những chuyện vặt vãnh bình thường kia cứ để cô ấy giải quyết thôi.”

“Quả nhiên, lấy được một người có tiền thật tốt mà. Thảo nào nhiều cô gái dù có phải gọt nhọn đầu đi cũng phải gả vào nhà giàu, hóa ra lại thoải mái như vậy!”

“Dù nói như vậy, nhưng tôi cứ xin nghỉ mãi thì không tốt lắm đâu. Sẽ khiến cho những người khác trong đơn vị có ý kiến đấy. Dù sao trợ lý của tôi cũng mới tới, dù có năng lực đi nữa thì vẫn cần có sự hướng dẫn của tôi.”

Kiều Minh Húc đứng im bất động, trông như một vị thần gác cổng giữ cửa.

Mạch Tiểu Miên trừng mắt nhìn anh, cô duỗi đầu ngón tay ra, chọc vào nách anh…

“Ha ha.”

Kiều Minh Húc không chịu được cảm giác nhột này, bèn cười to tránh đi.

Mạch Tiểu Miên bước ra ngoài, lè lưỡi nhìn anh nói: “Nếu muốn cản đường tôi, anh vẫn còn non lắm. Con người tôi tinh thông tất cả các điểm kinh mạch ***** ** trên cơ thể, tùy tiện một ngón tay thôi, đã có thể đối phó với anh rồi.”

“Ôi chao, nghe em nói giống như mình là một cao thủ điểm huyệt vậy hả? Em biết vị trí huyệt chết trên cơ thể không? Huyệt di thì sao? Còn cả huyệt cười nữa, em biết không? Ngoài ra còn có huyệt làm tê nữa đấy?”

Kiều Minh Húc cố ý hỏi.

“Không biết, nhưng mà nếu như có ngân châm, tôi vẫn biết chỗ để chọc vào. Tuy rằng không thần kỳ như trong tiểu thuyết võ hiệp, nhưng tôi biết hết các công hiệu của của ***** **.”

“Lợi hại quá nhỉ!”

“Quá khen rồi!”

“Không khiêm tốn chút nào sao?”

“Khiêm tốn là đức tính tốt của tôi, không giống như người nào đó, lúc nào cũng kiêu ngạo tự luyến.”

“Tôi không phải kiêu ngạo tự luyến gì cả, tôi đây là tự tin mới đúng.”

Kiều Minh Húc nhìn, rồi đột nhiên nói: “Tiểu Miên, em có muốn đi nước ngoài chơi không? Giống như nước Mỹ, châu Âu, Ai Cập chẳng hạn?”

“Ai Cập?”

Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng lên, nói: “Chỗ này tôi rất có hứng thú đấy.”

“Có hứng thú với kim tự tháp à?”

“Không phải, tôi rất quan tâm đến xác ướp. Cực kỳ muốn giải phẫu một xác ướp xem thử bọn họ giữ thi thể bằng cách nào. Muốn xem những thi thể từ hàng nghìn năm trước có khác gì so với ngày nay không.”

“Chao ôi, bệnh nghề nghiệp của em thật sự quá nặng rồi, đúng là không chịu nổi mà!”

Kiều Minh Húc lắc đầu tỏ vẻ bất lực, nói: “Nhưng mà, nếu như em muốn đi, bây giờ tôi có thể đặt vé phi cơ ngay, tối nay đưa em đi Ai Cập chơi.”

“Tối nay đi ngay? Vậy chẳng phải tôi lại xin nghỉ làm nữa đấy chứ?”

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 482Kiều Minh Húc lo lắng khi cô đi làm, sẽ từ trong miệng người khác biết được hung thủ của vụ án băm thây là Trình Đông Thành, liền nói: “Dù sao bây giờ cũng không có vụ án lớn nào cần em ra tay xử lý. Em không phải nói trợ lý mới tới của em rất có năng lực sao? Những chuyện vặt vãnh bình thường kia cứ để cô ấy giải quyết thôi.”“Quả nhiên, lấy được một người có tiền thật tốt mà. Thảo nào nhiều cô gái dù có phải gọt nhọn đầu đi cũng phải gả vào nhà giàu, hóa ra lại thoải mái như vậy!”“Dù nói như vậy, nhưng tôi cứ xin nghỉ mãi thì không tốt lắm đâu. Sẽ khiến cho những người khác trong đơn vị có ý kiến đấy. Dù sao trợ lý của tôi cũng mới tới, dù có năng lực đi nữa thì vẫn cần có sự hướng dẫn của tôi.”Kiều Minh Húc đứng im bất động, trông như một vị thần gác cổng giữ cửa.Mạch Tiểu Miên trừng mắt nhìn anh, cô duỗi đầu ngón tay ra, chọc vào nách anh…“Ha ha.”Kiều Minh Húc không chịu được cảm giác nhột này, bèn cười to tránh đi.Mạch Tiểu Miên bước ra ngoài, lè lưỡi nhìn anh nói: “Nếu muốn cản đường tôi, anh vẫn còn non lắm. Con người tôi tinh thông tất cả các điểm kinh mạch ***** ** trên cơ thể, tùy tiện một ngón tay thôi, đã có thể đối phó với anh rồi.”“Ôi chao, nghe em nói giống như mình là một cao thủ điểm huyệt vậy hả? Em biết vị trí huyệt chết trên cơ thể không? Huyệt di thì sao? Còn cả huyệt cười nữa, em biết không? Ngoài ra còn có huyệt làm tê nữa đấy?”Kiều Minh Húc cố ý hỏi.“Không biết, nhưng mà nếu như có ngân châm, tôi vẫn biết chỗ để chọc vào. Tuy rằng không thần kỳ như trong tiểu thuyết võ hiệp, nhưng tôi biết hết các công hiệu của của ***** **.”“Lợi hại quá nhỉ!”“Quá khen rồi!”“Không khiêm tốn chút nào sao?”“Khiêm tốn là đức tính tốt của tôi, không giống như người nào đó, lúc nào cũng kiêu ngạo tự luyến.”“Tôi không phải kiêu ngạo tự luyến gì cả, tôi đây là tự tin mới đúng.”Kiều Minh Húc nhìn, rồi đột nhiên nói: “Tiểu Miên, em có muốn đi nước ngoài chơi không? Giống như nước Mỹ, châu Âu, Ai Cập chẳng hạn?”“Ai Cập?”Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng lên, nói: “Chỗ này tôi rất có hứng thú đấy.”“Có hứng thú với kim tự tháp à?”“Không phải, tôi rất quan tâm đến xác ướp. Cực kỳ muốn giải phẫu một xác ướp xem thử bọn họ giữ thi thể bằng cách nào. Muốn xem những thi thể từ hàng nghìn năm trước có khác gì so với ngày nay không.”“Chao ôi, bệnh nghề nghiệp của em thật sự quá nặng rồi, đúng là không chịu nổi mà!”Kiều Minh Húc lắc đầu tỏ vẻ bất lực, nói: “Nhưng mà, nếu như em muốn đi, bây giờ tôi có thể đặt vé phi cơ ngay, tối nay đưa em đi Ai Cập chơi.”“Tối nay đi ngay? Vậy chẳng phải tôi lại xin nghỉ làm nữa đấy chứ?”

Chương 482