“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 560: 560: Chương 516
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Con rể, mặc dù Tiểu Miên tỉnh lại rồi, nhưng…”Mẹ Mạch lau những giọt nước mắt đang lăn dài nói: “Lúc nãy khi mẹ gọi nó, nó cũng không trả lời, cứ ngồi như thế này nhìn mẹ, không biết có phải bị mất trí nhớ như mấy bộ phim truyền hình rồi hay không nữa.”“Tiểu Miên, em có nhận ra tôi không?”Kiều Minh Húc giương đôi mắt đen nhìn cô đầy mong đợi, lo lắng hỏi.Mạch Tiểu Miên giống như đứa trẻ nhìn anh, đôi mắt không ngừng chớp, mím môi không nói.“Bác sĩ nói thế nào ạ?”Kiều Minh Húc hỏi mẹ Mạch.“Lúc này bác sĩ có tới đo điện não cho nó, bảo chúng ta đợi kết quả, con rể à, con mau đi hỏi thăm thử xem.”Mẹ Mạch thúc giục nói.Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Kiều Minh Húc gật đầu, lưu luyến buông bàn tay của Mạch Tiểu Miên ra, nhìn cô đắm đuối một lúc rồi mới rời khỏi, đi tìm bác sĩ điều trị chính.“Dựa vào biểu đồ điện não, trong đầu cô Kiều có một tụ máu bầm, điều này rất bình thường, không có vấn đề gì khác thường cả.”Bác sĩ chỉ vào biểu đồ điện não nói với Kiều Minh Húc.“Vậy cô ấy có khả năng bị mất trí nhớ không?”“Sau khi bộ não con người bị vật nặng va đập, đúng là có khả năng sẽ bị mất trí nhớ, nhưng xác suất này rất nhỏ, không có phóng đại quá mức như những gì được chiếu trên TV.”Bác sĩ giải thích.“Bây giờ cô ấy nằm trên giường không động đậy chút nào, có phải cơ thể còn có vấn đề gì khác không?”“Có lẽ cô ấy tạm thời không muốn chuyển động, lát nữa cậu đẩy cô ấy ra ngoài đi dạo chút đi, thử xem coi cô ấy có thể tự di chuyển được không, nếu như không thể thì tình này có hơi hỏng bét đấy.”“Được, bây giờ tôi đi ngay.”Kiều Minh Húc vội vàng trở lại phòng bệnh.Mẹ Mạch lo lắng hỏi thăm tình hình, anh kể lại cho bà nghe xong liền quay người ôm lấy Mạch Tiểu Miên đang nằm trên giường.Dường như cô hơi chống cự, cả người đều căng cứng.“Ngoan nào!”Kiều Minh Húc giơ tay v**t v* mặt cô.Có lẽ một câu “Ngoan nào!” của anh có tác dụng, trạng thái chống cự của Mạch Tiểu Miên không còn nữa, cả người cô thả lỏng trở lại.Kiều Minh Húc ôm cô từ trên giường đặt vào xe lăn, chợt nhận ra dường như cô nhẹ đi một chút rồi, mà khi anh ôm lấy cô cứ như ôm lấy một con rối vô hồn vậy.Điều này làm cho anh cảm thấy thật đau lòng.Anh đắp cho cô một chiếc chăn nhỏ, đội cho cô một chiếc mũ lông rộng rãi, quàng khăn thật kín rồi nói với mẹ Mạch: “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi chút đi, con đưa em ấy ra ngoài đi dạo.”
“Con rể, mặc dù Tiểu Miên tỉnh lại rồi, nhưng…”
Mẹ Mạch lau những giọt nước mắt đang lăn dài nói: “Lúc nãy khi mẹ gọi nó, nó cũng không trả lời, cứ ngồi như thế này nhìn mẹ, không biết có phải bị mất trí nhớ như mấy bộ phim truyền hình rồi hay không nữa.
”
“Tiểu Miên, em có nhận ra tôi không?”
Kiều Minh Húc giương đôi mắt đen nhìn cô đầy mong đợi, lo lắng hỏi.
Mạch Tiểu Miên giống như đứa trẻ nhìn anh, đôi mắt không ngừng chớp, mím môi không nói.
“Bác sĩ nói thế nào ạ?”
Kiều Minh Húc hỏi mẹ Mạch.
“Lúc này bác sĩ có tới đo điện não cho nó, bảo chúng ta đợi kết quả, con rể à, con mau đi hỏi thăm thử xem.
”
Mẹ Mạch thúc giục nói.
Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Kiều Minh Húc gật đầu, lưu luyến buông bàn tay của Mạch Tiểu Miên ra, nhìn cô đắm đuối một lúc rồi mới rời khỏi, đi tìm bác sĩ điều trị chính.
“Dựa vào biểu đồ điện não, trong đầu cô Kiều có một tụ máu bầm, điều này rất bình thường, không có vấn đề gì khác thường cả.
”
Bác sĩ chỉ vào biểu đồ điện não nói với Kiều Minh Húc.
“Vậy cô ấy có khả năng bị mất trí nhớ không?”
“Sau khi bộ não con người bị vật nặng va đập, đúng là có khả năng sẽ bị mất trí nhớ, nhưng xác suất này rất nhỏ, không có phóng đại quá mức như những gì được chiếu trên TV.
”
Bác sĩ giải thích.
“Bây giờ cô ấy nằm trên giường không động đậy chút nào, có phải cơ thể còn có vấn đề gì khác không?”
“Có lẽ cô ấy tạm thời không muốn chuyển động, lát nữa cậu đẩy cô ấy ra ngoài đi dạo chút đi, thử xem coi cô ấy có thể tự di chuyển được không, nếu như không thể thì tình này có hơi hỏng bét đấy.
”
“Được, bây giờ tôi đi ngay.
”
Kiều Minh Húc vội vàng trở lại phòng bệnh.
Mẹ Mạch lo lắng hỏi thăm tình hình, anh kể lại cho bà nghe xong liền quay người ôm lấy Mạch Tiểu Miên đang nằm trên giường.
Dường như cô hơi chống cự, cả người đều căng cứng.
“Ngoan nào!”
Kiều Minh Húc giơ tay v**t v* mặt cô.
Có lẽ một câu “Ngoan nào!” của anh có tác dụng, trạng thái chống cự của Mạch Tiểu Miên không còn nữa, cả người cô thả lỏng trở lại.
Kiều Minh Húc ôm cô từ trên giường đặt vào xe lăn, chợt nhận ra dường như cô nhẹ đi một chút rồi, mà khi anh ôm lấy cô cứ như ôm lấy một con rối vô hồn vậy.
Điều này làm cho anh cảm thấy thật đau lòng.
Anh đắp cho cô một chiếc chăn nhỏ, đội cho cô một chiếc mũ lông rộng rãi, quàng khăn thật kín rồi nói với mẹ Mạch: “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi chút đi, con đưa em ấy ra ngoài đi dạo.
”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… “Con rể, mặc dù Tiểu Miên tỉnh lại rồi, nhưng…”Mẹ Mạch lau những giọt nước mắt đang lăn dài nói: “Lúc nãy khi mẹ gọi nó, nó cũng không trả lời, cứ ngồi như thế này nhìn mẹ, không biết có phải bị mất trí nhớ như mấy bộ phim truyền hình rồi hay không nữa.”“Tiểu Miên, em có nhận ra tôi không?”Kiều Minh Húc giương đôi mắt đen nhìn cô đầy mong đợi, lo lắng hỏi.Mạch Tiểu Miên giống như đứa trẻ nhìn anh, đôi mắt không ngừng chớp, mím môi không nói.“Bác sĩ nói thế nào ạ?”Kiều Minh Húc hỏi mẹ Mạch.“Lúc này bác sĩ có tới đo điện não cho nó, bảo chúng ta đợi kết quả, con rể à, con mau đi hỏi thăm thử xem.”Mẹ Mạch thúc giục nói.Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Kiều Minh Húc gật đầu, lưu luyến buông bàn tay của Mạch Tiểu Miên ra, nhìn cô đắm đuối một lúc rồi mới rời khỏi, đi tìm bác sĩ điều trị chính.“Dựa vào biểu đồ điện não, trong đầu cô Kiều có một tụ máu bầm, điều này rất bình thường, không có vấn đề gì khác thường cả.”Bác sĩ chỉ vào biểu đồ điện não nói với Kiều Minh Húc.“Vậy cô ấy có khả năng bị mất trí nhớ không?”“Sau khi bộ não con người bị vật nặng va đập, đúng là có khả năng sẽ bị mất trí nhớ, nhưng xác suất này rất nhỏ, không có phóng đại quá mức như những gì được chiếu trên TV.”Bác sĩ giải thích.“Bây giờ cô ấy nằm trên giường không động đậy chút nào, có phải cơ thể còn có vấn đề gì khác không?”“Có lẽ cô ấy tạm thời không muốn chuyển động, lát nữa cậu đẩy cô ấy ra ngoài đi dạo chút đi, thử xem coi cô ấy có thể tự di chuyển được không, nếu như không thể thì tình này có hơi hỏng bét đấy.”“Được, bây giờ tôi đi ngay.”Kiều Minh Húc vội vàng trở lại phòng bệnh.Mẹ Mạch lo lắng hỏi thăm tình hình, anh kể lại cho bà nghe xong liền quay người ôm lấy Mạch Tiểu Miên đang nằm trên giường.Dường như cô hơi chống cự, cả người đều căng cứng.“Ngoan nào!”Kiều Minh Húc giơ tay v**t v* mặt cô.Có lẽ một câu “Ngoan nào!” của anh có tác dụng, trạng thái chống cự của Mạch Tiểu Miên không còn nữa, cả người cô thả lỏng trở lại.Kiều Minh Húc ôm cô từ trên giường đặt vào xe lăn, chợt nhận ra dường như cô nhẹ đi một chút rồi, mà khi anh ôm lấy cô cứ như ôm lấy một con rối vô hồn vậy.Điều này làm cho anh cảm thấy thật đau lòng.Anh đắp cho cô một chiếc chăn nhỏ, đội cho cô một chiếc mũ lông rộng rãi, quàng khăn thật kín rồi nói với mẹ Mạch: “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi chút đi, con đưa em ấy ra ngoài đi dạo.”