Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 561: 561: Chương 517

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Ba ngày nay mẹ Mạch đã tận mắt chứng kiến sự chăm sóc tỉ mỉ của anh dành cho Mạch Tiểu Miên, thậm chí ngay cả người làm mẹ như bà cũng không chăm sóc chu đáo bằng anh, khiến cho bà cảm thấy có chút dễ chịu.Ở phòng bệnh kế bên cũng có một người phụ nữ vừa phẫu thuật tai biến, chồng của cô ấy không phải ngày nào cũng đến thăm, mỗi lần xuất hiện đều tỏ vẻ khinh bỉ, mắng mỏ người phụ nữ này đã hại anh ta, tiêu tốn của anh ta biết bao nhiêu là tiền, đã vậy còn trở thành một người đã vô dụng lại còn yếu đuối.“May sao con rể nhà mình là người vừa giàu lại vừa có tình có nghĩa, nếu không thì Tiểu Miên cũng phải chịu khổ rồi.”Mẹ Mạch vui mừng nói với cha Mạch.Cha Mạch gật đầu: “Ừm, Tiểu Miên nhà mình không gả nhầm người.”Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đến giữa vườn hoa của bệnh viện.Đài phun nước trong vườn đang không ngừng phun nước, một số bệnh nhân hoặc người nhà của họ đang ngồi rải rác trên bãi cỏ.Ánh mặt trời vào buổi trưa của mùa thu thật tuyệt, không quá lạnh cũng không quá nóng, hơi ấm chiếu vào cơ thể khiến cho người ta cảm thấy thật dễ chịu.Dưới gốc cây đa nhỏ, Kiều Minh Húc dừng xe.Anh ngồi xổm trước mặt cô, đưa tay nắm chặt bàn tay lạnh băng của cô, chăm chú nhìn cô hỏi: “Tiểu Miên, bọn mình nghỉ ngơi ở chỗ này một xíu nha?”Mạch Tiểu Miên cụp mắt vẫn không nói một lời nào.“Tiểu Miên, tôi hát cho em nghe có được không? Hát bài “Mỗi giây mỗi phút đều cần có em” nha!”Mạch Tiểu Miên vẫn chỉ chớp mắt, nhưng sâu trong ánh mắt cô lại ánh lên sự mong đợi mà nhìn anh.“Tôi cõng em rồi hát cho em nghe nhé!”Kiều Minh Húc xoay người lại trước mặt cô, đưa tay cõng cô lên, bắt đầu vừa từ từ bước đi vừa cất tiếng hát:“Anh nguyện sẽ lấy tên lửa đưa em đi đến chân trờiNơi trời cao sẽ chỉ có hai ngườiSống đến nghìn năm tuổi, sống đến khi đầu bạc răng longCó em kề bên bao điều đều trở nên vui vẻ…”Hát tới đây, giọng của Kiều Minh Húc chợt trở nên nghẹn ngào.Trong đầu anh lúc này hiện lên tất cả những hình ảnh sau khi kết hôn với cô, đó là những hồi ức vui vẻ, khiến anh cảm nhận được hạnh phúc là gì mỗi khi nhớ về.“Cùng anh đứng bên nhau khiến em cảm thấy rất hạnh phúc.”Giọng hát nhẹ nhàng yếu ớt của Mạch Tiểu Miên vang lên sau lưng anh.Kiều Minh Húc vui mừng, tiếp tục hát theo:“Mặc cho trời đất quay cuồng,Mặc cho gió thổi mưa tuôn, chỉ cần nhìn thấy emNhư thấy ánh sáng nơi ngàn dặm xa xôi…”

Ba ngày nay mẹ Mạch đã tận mắt chứng kiến sự chăm sóc tỉ mỉ của anh dành cho Mạch Tiểu Miên, thậm chí ngay cả người làm mẹ như bà cũng không chăm sóc chu đáo bằng anh, khiến cho bà cảm thấy có chút dễ chịu.

Ở phòng bệnh kế bên cũng có một người phụ nữ vừa phẫu thuật tai biến, chồng của cô ấy không phải ngày nào cũng đến thăm, mỗi lần xuất hiện đều tỏ vẻ khinh bỉ, mắng mỏ người phụ nữ này đã hại anh ta, tiêu tốn của anh ta biết bao nhiêu là tiền, đã vậy còn trở thành một người đã vô dụng lại còn yếu đuối.

“May sao con rể nhà mình là người vừa giàu lại vừa có tình có nghĩa, nếu không thì Tiểu Miên cũng phải chịu khổ rồi.

Mẹ Mạch vui mừng nói với cha Mạch.

Cha Mạch gật đầu: “Ừm, Tiểu Miên nhà mình không gả nhầm người.

Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đến giữa vườn hoa của bệnh viện.

Đài phun nước trong vườn đang không ngừng phun nước, một số bệnh nhân hoặc người nhà của họ đang ngồi rải rác trên bãi cỏ.

Ánh mặt trời vào buổi trưa của mùa thu thật tuyệt, không quá lạnh cũng không quá nóng, hơi ấm chiếu vào cơ thể khiến cho người ta cảm thấy thật dễ chịu.

Dưới gốc cây đa nhỏ, Kiều Minh Húc dừng xe.

Anh ngồi xổm trước mặt cô, đưa tay nắm chặt bàn tay lạnh băng của cô, chăm chú nhìn cô hỏi: “Tiểu Miên, bọn mình nghỉ ngơi ở chỗ này một xíu nha?”

Mạch Tiểu Miên cụp mắt vẫn không nói một lời nào.

“Tiểu Miên, tôi hát cho em nghe có được không? Hát bài “Mỗi giây mỗi phút đều cần có em” nha!”

Mạch Tiểu Miên vẫn chỉ chớp mắt, nhưng sâu trong ánh mắt cô lại ánh lên sự mong đợi mà nhìn anh.

“Tôi cõng em rồi hát cho em nghe nhé!”

Kiều Minh Húc xoay người lại trước mặt cô, đưa tay cõng cô lên, bắt đầu vừa từ từ bước đi vừa cất tiếng hát:

“Anh nguyện sẽ lấy tên lửa đưa em đi đến chân trời

Nơi trời cao sẽ chỉ có hai người

Sống đến nghìn năm tuổi, sống đến khi đầu bạc răng long

Có em kề bên bao điều đều trở nên vui vẻ…”

Hát tới đây, giọng của Kiều Minh Húc chợt trở nên nghẹn ngào.

Trong đầu anh lúc này hiện lên tất cả những hình ảnh sau khi kết hôn với cô, đó là những hồi ức vui vẻ, khiến anh cảm nhận được hạnh phúc là gì mỗi khi nhớ về.

“Cùng anh đứng bên nhau khiến em cảm thấy rất hạnh phúc.

Giọng hát nhẹ nhàng yếu ớt của Mạch Tiểu Miên vang lên sau lưng anh.

Kiều Minh Húc vui mừng, tiếp tục hát theo:

“Mặc cho trời đất quay cuồng,

Mặc cho gió thổi mưa tuôn, chỉ cần nhìn thấy em

Như thấy ánh sáng nơi ngàn dặm xa xôi…”

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Ba ngày nay mẹ Mạch đã tận mắt chứng kiến sự chăm sóc tỉ mỉ của anh dành cho Mạch Tiểu Miên, thậm chí ngay cả người làm mẹ như bà cũng không chăm sóc chu đáo bằng anh, khiến cho bà cảm thấy có chút dễ chịu.Ở phòng bệnh kế bên cũng có một người phụ nữ vừa phẫu thuật tai biến, chồng của cô ấy không phải ngày nào cũng đến thăm, mỗi lần xuất hiện đều tỏ vẻ khinh bỉ, mắng mỏ người phụ nữ này đã hại anh ta, tiêu tốn của anh ta biết bao nhiêu là tiền, đã vậy còn trở thành một người đã vô dụng lại còn yếu đuối.“May sao con rể nhà mình là người vừa giàu lại vừa có tình có nghĩa, nếu không thì Tiểu Miên cũng phải chịu khổ rồi.”Mẹ Mạch vui mừng nói với cha Mạch.Cha Mạch gật đầu: “Ừm, Tiểu Miên nhà mình không gả nhầm người.”Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đến giữa vườn hoa của bệnh viện.Đài phun nước trong vườn đang không ngừng phun nước, một số bệnh nhân hoặc người nhà của họ đang ngồi rải rác trên bãi cỏ.Ánh mặt trời vào buổi trưa của mùa thu thật tuyệt, không quá lạnh cũng không quá nóng, hơi ấm chiếu vào cơ thể khiến cho người ta cảm thấy thật dễ chịu.Dưới gốc cây đa nhỏ, Kiều Minh Húc dừng xe.Anh ngồi xổm trước mặt cô, đưa tay nắm chặt bàn tay lạnh băng của cô, chăm chú nhìn cô hỏi: “Tiểu Miên, bọn mình nghỉ ngơi ở chỗ này một xíu nha?”Mạch Tiểu Miên cụp mắt vẫn không nói một lời nào.“Tiểu Miên, tôi hát cho em nghe có được không? Hát bài “Mỗi giây mỗi phút đều cần có em” nha!”Mạch Tiểu Miên vẫn chỉ chớp mắt, nhưng sâu trong ánh mắt cô lại ánh lên sự mong đợi mà nhìn anh.“Tôi cõng em rồi hát cho em nghe nhé!”Kiều Minh Húc xoay người lại trước mặt cô, đưa tay cõng cô lên, bắt đầu vừa từ từ bước đi vừa cất tiếng hát:“Anh nguyện sẽ lấy tên lửa đưa em đi đến chân trờiNơi trời cao sẽ chỉ có hai ngườiSống đến nghìn năm tuổi, sống đến khi đầu bạc răng longCó em kề bên bao điều đều trở nên vui vẻ…”Hát tới đây, giọng của Kiều Minh Húc chợt trở nên nghẹn ngào.Trong đầu anh lúc này hiện lên tất cả những hình ảnh sau khi kết hôn với cô, đó là những hồi ức vui vẻ, khiến anh cảm nhận được hạnh phúc là gì mỗi khi nhớ về.“Cùng anh đứng bên nhau khiến em cảm thấy rất hạnh phúc.”Giọng hát nhẹ nhàng yếu ớt của Mạch Tiểu Miên vang lên sau lưng anh.Kiều Minh Húc vui mừng, tiếp tục hát theo:“Mặc cho trời đất quay cuồng,Mặc cho gió thổi mưa tuôn, chỉ cần nhìn thấy emNhư thấy ánh sáng nơi ngàn dặm xa xôi…”

Chương 561: 561: Chương 517