“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 562: 562: Chương 518
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Anh hát, Mạch Tiểu Miên ở sau lưng cũng cất tiếng hát nhẹ nhàng mà hát theo anh…Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên cơ thể hai người, trong mắt của những người xung quanh, đây thực là một bức tranh vô cùng ấm áp và cảm động, mọi người đều nhìn Mạch Tiểu Miên với ánh mắt ước ao.“Có em là vui vẻ, có em là hài lòng mãn nguyện,Dù cơm canh đạm bạc nào có xá gìCùng em chia ngọt sẻ bùi, mỗi giây phút nào cũng đều cần có emEm như ánh sáng nơi trời cao…”Đôi tay của Mạch Tiểu Miên vốn yếu ớt mà buông thõng trên vai anh đã chuyển thành dịu dàng ôm lấy cổ anh, úp mặt vào vai anh, giống như hình ảnh ngày hôm đó vậy.“Tiểu Miên!”Kiều Minh Húc không dám lớn tiếng mà nhẹ nhàng gọi tên cô.“Ừm…”Mạch Tiểu Miên đáp lại bằng một tiếng kêu thật nhỏ.Âm thanh đáp lại này đối với anh thật không khác gì âm thanh của thiên đường, tinh thần của anh trở nên vui mừng phấn khởi.Anh cõng cô tiếp tục đi dạo: “Em có nhận ra tôi không?”“Chồng ơi…”Mạch Tiểu Miên ở sau lưng đáp lại, giọng nói mang chút mềm mại ngọt ngào.Hai tiếng này làm cho sức đề kháng của Kiều Minh Húc quay về số 0 tròn trĩnh, trong tình cảnh này lại được nghe cô gọi anh như vậy, làm anh thích thú muốn bay lên trời.“Ừ, tôi là chồng của em, gọi thêm một tiếng nữa đi!”“Ông chồng.”Mạch Tiểu Miên ở sau lưng cất tiếng.Kiều Minh Húc bực bội, sửa lại: “Là chồng, không phải là ông chồng.”“Ông…chồng”Mạch Tiểu Miên lại gọi như cũ.“Mạch Tiểu Miên! Em lại muốn lừa gạt tôi có phải không.”Kiều Minh Húc giả vờ như rất tức giận: “Coi chừng tôi đánh cái mông nhỏ em đấy!”“Ông chồng…sắp ngã rồi.”Mạch Tiểu Miên ở sau lưng vẫn dùng cách gọi đó nói.Kiều Minh Húc chợt nhận ra có điều không đúng bèn nhìn ngó xung quanh.Bỗng thấy cách đó không xa, có một cụ già ngồi trên xe lăn ngủ gật, trông như sắp ngã đến nơi.Thì ra Mạch Tiểu Miên không hề gọi anh là chồng mà là đang nhắc đến cụ già bên kia.Lúc này, anh không chỉ cảm thấy mỗi bực bội thôi nữa, mà là thực sự cảm giác được có một đàn quạ bay trước mắt anh.Thật là cạn lời!“Gọi chồng đi!”Anh ra lệnh.
Anh hát, Mạch Tiểu Miên ở sau lưng cũng cất tiếng hát nhẹ nhàng mà hát theo anh…
Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên cơ thể hai người, trong mắt của những người xung quanh, đây thực là một bức tranh vô cùng ấm áp và cảm động, mọi người đều nhìn Mạch Tiểu Miên với ánh mắt ước ao.
“Có em là vui vẻ, có em là hài lòng mãn nguyện,
Dù cơm canh đạm bạc nào có xá gì
Cùng em chia ngọt sẻ bùi, mỗi giây phút nào cũng đều cần có em
Em như ánh sáng nơi trời cao…”
Đôi tay của Mạch Tiểu Miên vốn yếu ớt mà buông thõng trên vai anh đã chuyển thành dịu dàng ôm lấy cổ anh, úp mặt vào vai anh, giống như hình ảnh ngày hôm đó vậy.
“Tiểu Miên!”
Kiều Minh Húc không dám lớn tiếng mà nhẹ nhàng gọi tên cô.
“Ừm…”
Mạch Tiểu Miên đáp lại bằng một tiếng kêu thật nhỏ.
Âm thanh đáp lại này đối với anh thật không khác gì âm thanh của thiên đường, tinh thần của anh trở nên vui mừng phấn khởi.
Anh cõng cô tiếp tục đi dạo: “Em có nhận ra tôi không?”
“Chồng ơi…”
Mạch Tiểu Miên ở sau lưng đáp lại, giọng nói mang chút mềm mại ngọt ngào.
Hai tiếng này làm cho sức đề kháng của Kiều Minh Húc quay về số 0 tròn trĩnh, trong tình cảnh này lại được nghe cô gọi anh như vậy, làm anh thích thú muốn bay lên trời.
“Ừ, tôi là chồng của em, gọi thêm một tiếng nữa đi!”
“Ông chồng.
”
Mạch Tiểu Miên ở sau lưng cất tiếng.
Kiều Minh Húc bực bội, sửa lại: “Là chồng, không phải là ông chồng.
”
“Ông…chồng”
Mạch Tiểu Miên lại gọi như cũ.
“Mạch Tiểu Miên! Em lại muốn lừa gạt tôi có phải không.
”
Kiều Minh Húc giả vờ như rất tức giận: “Coi chừng tôi đánh cái mông nhỏ em đấy!”
“Ông chồng…sắp ngã rồi.
”
Mạch Tiểu Miên ở sau lưng vẫn dùng cách gọi đó nói.
Kiều Minh Húc chợt nhận ra có điều không đúng bèn nhìn ngó xung quanh.
Bỗng thấy cách đó không xa, có một cụ già ngồi trên xe lăn ngủ gật, trông như sắp ngã đến nơi.
Thì ra Mạch Tiểu Miên không hề gọi anh là chồng mà là đang nhắc đến cụ già bên kia.
Lúc này, anh không chỉ cảm thấy mỗi bực bội thôi nữa, mà là thực sự cảm giác được có một đàn quạ bay trước mắt anh.
Thật là cạn lời!
“Gọi chồng đi!”
Anh ra lệnh.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Anh hát, Mạch Tiểu Miên ở sau lưng cũng cất tiếng hát nhẹ nhàng mà hát theo anh…Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên cơ thể hai người, trong mắt của những người xung quanh, đây thực là một bức tranh vô cùng ấm áp và cảm động, mọi người đều nhìn Mạch Tiểu Miên với ánh mắt ước ao.“Có em là vui vẻ, có em là hài lòng mãn nguyện,Dù cơm canh đạm bạc nào có xá gìCùng em chia ngọt sẻ bùi, mỗi giây phút nào cũng đều cần có emEm như ánh sáng nơi trời cao…”Đôi tay của Mạch Tiểu Miên vốn yếu ớt mà buông thõng trên vai anh đã chuyển thành dịu dàng ôm lấy cổ anh, úp mặt vào vai anh, giống như hình ảnh ngày hôm đó vậy.“Tiểu Miên!”Kiều Minh Húc không dám lớn tiếng mà nhẹ nhàng gọi tên cô.“Ừm…”Mạch Tiểu Miên đáp lại bằng một tiếng kêu thật nhỏ.Âm thanh đáp lại này đối với anh thật không khác gì âm thanh của thiên đường, tinh thần của anh trở nên vui mừng phấn khởi.Anh cõng cô tiếp tục đi dạo: “Em có nhận ra tôi không?”“Chồng ơi…”Mạch Tiểu Miên ở sau lưng đáp lại, giọng nói mang chút mềm mại ngọt ngào.Hai tiếng này làm cho sức đề kháng của Kiều Minh Húc quay về số 0 tròn trĩnh, trong tình cảnh này lại được nghe cô gọi anh như vậy, làm anh thích thú muốn bay lên trời.“Ừ, tôi là chồng của em, gọi thêm một tiếng nữa đi!”“Ông chồng.”Mạch Tiểu Miên ở sau lưng cất tiếng.Kiều Minh Húc bực bội, sửa lại: “Là chồng, không phải là ông chồng.”“Ông…chồng”Mạch Tiểu Miên lại gọi như cũ.“Mạch Tiểu Miên! Em lại muốn lừa gạt tôi có phải không.”Kiều Minh Húc giả vờ như rất tức giận: “Coi chừng tôi đánh cái mông nhỏ em đấy!”“Ông chồng…sắp ngã rồi.”Mạch Tiểu Miên ở sau lưng vẫn dùng cách gọi đó nói.Kiều Minh Húc chợt nhận ra có điều không đúng bèn nhìn ngó xung quanh.Bỗng thấy cách đó không xa, có một cụ già ngồi trên xe lăn ngủ gật, trông như sắp ngã đến nơi.Thì ra Mạch Tiểu Miên không hề gọi anh là chồng mà là đang nhắc đến cụ già bên kia.Lúc này, anh không chỉ cảm thấy mỗi bực bội thôi nữa, mà là thực sự cảm giác được có một đàn quạ bay trước mắt anh.Thật là cạn lời!“Gọi chồng đi!”Anh ra lệnh.