Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 619: Chương 575

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Nhìn từ bên ngoài hoàn toàn khác khi ngồi trong xe, cô không nhịn được mà tán thưởng.“Sau này căn nhà này sẽ trở thành nhà nghỉ phép của riêng hai ta, ngoại trừ dì quét dọn, không ai được vào trong.”Kiều Minh Húc chỉ vào tòa lâu đài nhỏ kia, nói với Mạch Tiểu Miên.Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng lên.Có một tòa lâu đài dành riêng cho mình, trong căn nhà đó chỉ chứa đựng cuộc sống riêng của mình và người mình thương, đó chính là mơ ước của tất cả phụ nữ.Huống chi tòa lâu đài này lại còn xinh đẹp như thế, thơ mộng như vậy.Tuy Mạch Tiểu Miên đã không còn đọc truyện cổ tích từ lâu, nhưng lúc này, cô vẫn có cảm giác mình đã trở thành công chúa trong truyện cổ tích.Đương nhiên hoàng tử trong câu truyện cổ tích kia chính là Kiều Minh Húc.“Thích không?”Kiều Minh Húc cúi đầu giúp cô đắp lại thảm lông, rồi mới ngẩng đầu hỏi cô.“Ừm, rất thích.”“Vậy là tốt rồi.”Đầu tiên Kiều Minh Húc đẩy cô đi một vòng vườn hoa cánh bướm đầy màu sắc, sau đó hỏi cô thích loại hoa gì nhất.“Cảm thấy hoa nào cũng đẹp, rất thích.Có điều hình như em thích nhất hoa cúc họa mi màu trắng.”Mạch Tiểu Miên suy nghĩ rồi nói.“Được.”Kiều Minh Húc đẩy cô đi ra sau lâu đài.Phía sau còn có một mảnh đất trống, ngoài những bụi cây thấp ra thì không còn bất kỳ giống hoa cỏ gì nữa.“Chờ lần sau chúng ta đến, nơi này sẽ trổ đầy hoa cúc họa mi mà em thích.”Kiều Minh Húc cúi đầu nhìn cô, nói: “Thật ra cảm nhận đầu tiên em mang lại cho anh, cũng giống như hoa cúc hoa mi, thanh nhã, thoát tục, tươi đẹp.”“Ha ha…”Mạch Tiểu Miên mỉm cười, không nhịn được mà tò mò hỏi: “Anh giữ lại mảnh đất trống này, ban đầu định trồng hoa gì?”“Hoa hồng đi.”“Là bởi vì Lâm Ngọc thích?”“Ừ, cô ta khá thích hoa hồng.”Kiều Minh Húc không hề e dè mà nói: “Nhưng anh cũng không cố ý thiết kế nơi này vì cô ta.”Dù nghe anh nói thế, nhưng Mạch Tiểu Miên vẫn có cảm giác hơi mất tự nhiên.

Nhìn từ bên ngoài hoàn toàn khác khi ngồi trong xe, cô không nhịn được mà tán thưởng.

“Sau này căn nhà này sẽ trở thành nhà nghỉ phép của riêng hai ta, ngoại trừ dì quét dọn, không ai được vào trong.

Kiều Minh Húc chỉ vào tòa lâu đài nhỏ kia, nói với Mạch Tiểu Miên.

Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng lên.

Có một tòa lâu đài dành riêng cho mình, trong căn nhà đó chỉ chứa đựng cuộc sống riêng của mình và người mình thương, đó chính là mơ ước của tất cả phụ nữ.

Huống chi tòa lâu đài này lại còn xinh đẹp như thế, thơ mộng như vậy.

Tuy Mạch Tiểu Miên đã không còn đọc truyện cổ tích từ lâu, nhưng lúc này, cô vẫn có cảm giác mình đã trở thành công chúa trong truyện cổ tích.

Đương nhiên hoàng tử trong câu truyện cổ tích kia chính là Kiều Minh Húc.

“Thích không?”

Kiều Minh Húc cúi đầu giúp cô đắp lại thảm lông, rồi mới ngẩng đầu hỏi cô.

“Ừm, rất thích.

“Vậy là tốt rồi.

Đầu tiên Kiều Minh Húc đẩy cô đi một vòng vườn hoa cánh bướm đầy màu sắc, sau đó hỏi cô thích loại hoa gì nhất.

“Cảm thấy hoa nào cũng đẹp, rất thích.

Có điều hình như em thích nhất hoa cúc họa mi màu trắng.

Mạch Tiểu Miên suy nghĩ rồi nói.

“Được.

Kiều Minh Húc đẩy cô đi ra sau lâu đài.

Phía sau còn có một mảnh đất trống, ngoài những bụi cây thấp ra thì không còn bất kỳ giống hoa cỏ gì nữa.

“Chờ lần sau chúng ta đến, nơi này sẽ trổ đầy hoa cúc họa mi mà em thích.

Kiều Minh Húc cúi đầu nhìn cô, nói: “Thật ra cảm nhận đầu tiên em mang lại cho anh, cũng giống như hoa cúc hoa mi, thanh nhã, thoát tục, tươi đẹp.

“Ha ha…”

Mạch Tiểu Miên mỉm cười, không nhịn được mà tò mò hỏi: “Anh giữ lại mảnh đất trống này, ban đầu định trồng hoa gì?”

“Hoa hồng đi.

“Là bởi vì Lâm Ngọc thích?”

“Ừ, cô ta khá thích hoa hồng.

Kiều Minh Húc không hề e dè mà nói: “Nhưng anh cũng không cố ý thiết kế nơi này vì cô ta.

Dù nghe anh nói thế, nhưng Mạch Tiểu Miên vẫn có cảm giác hơi mất tự nhiên.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Nhìn từ bên ngoài hoàn toàn khác khi ngồi trong xe, cô không nhịn được mà tán thưởng.“Sau này căn nhà này sẽ trở thành nhà nghỉ phép của riêng hai ta, ngoại trừ dì quét dọn, không ai được vào trong.”Kiều Minh Húc chỉ vào tòa lâu đài nhỏ kia, nói với Mạch Tiểu Miên.Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng lên.Có một tòa lâu đài dành riêng cho mình, trong căn nhà đó chỉ chứa đựng cuộc sống riêng của mình và người mình thương, đó chính là mơ ước của tất cả phụ nữ.Huống chi tòa lâu đài này lại còn xinh đẹp như thế, thơ mộng như vậy.Tuy Mạch Tiểu Miên đã không còn đọc truyện cổ tích từ lâu, nhưng lúc này, cô vẫn có cảm giác mình đã trở thành công chúa trong truyện cổ tích.Đương nhiên hoàng tử trong câu truyện cổ tích kia chính là Kiều Minh Húc.“Thích không?”Kiều Minh Húc cúi đầu giúp cô đắp lại thảm lông, rồi mới ngẩng đầu hỏi cô.“Ừm, rất thích.”“Vậy là tốt rồi.”Đầu tiên Kiều Minh Húc đẩy cô đi một vòng vườn hoa cánh bướm đầy màu sắc, sau đó hỏi cô thích loại hoa gì nhất.“Cảm thấy hoa nào cũng đẹp, rất thích.Có điều hình như em thích nhất hoa cúc họa mi màu trắng.”Mạch Tiểu Miên suy nghĩ rồi nói.“Được.”Kiều Minh Húc đẩy cô đi ra sau lâu đài.Phía sau còn có một mảnh đất trống, ngoài những bụi cây thấp ra thì không còn bất kỳ giống hoa cỏ gì nữa.“Chờ lần sau chúng ta đến, nơi này sẽ trổ đầy hoa cúc họa mi mà em thích.”Kiều Minh Húc cúi đầu nhìn cô, nói: “Thật ra cảm nhận đầu tiên em mang lại cho anh, cũng giống như hoa cúc hoa mi, thanh nhã, thoát tục, tươi đẹp.”“Ha ha…”Mạch Tiểu Miên mỉm cười, không nhịn được mà tò mò hỏi: “Anh giữ lại mảnh đất trống này, ban đầu định trồng hoa gì?”“Hoa hồng đi.”“Là bởi vì Lâm Ngọc thích?”“Ừ, cô ta khá thích hoa hồng.”Kiều Minh Húc không hề e dè mà nói: “Nhưng anh cũng không cố ý thiết kế nơi này vì cô ta.”Dù nghe anh nói thế, nhưng Mạch Tiểu Miên vẫn có cảm giác hơi mất tự nhiên.

Chương 619: Chương 575