Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 620: Chương 576

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Hoàng Uyển số 1 vốn chính là tổ ấm tình yêu mà anh đã chuẩn bị vì Lâm Ngọc.Mảnh đất trống nơi này, trong kế hoạch ban đầu anh cũng định trồng hoa hồng mà Lâm Ngọc thích.Không thể nghi ngờ gì, tòa lâu đài này được anh chuẩn bị cho Lâm Ngọc, tuy anh nói vậy, chẳng qua là vì không muốn làm cô không vui mà thôi.Điều này cũng khiến cô cảm thấy hơi khinh bỉ bản thân mình.Cảm thấy mình giống như tu hú chiếm tổ, giành lấy đồ thuộc về Lâm Ngọc.Trong lòng cô đột nhiên xuất hiện một cảm giác cực kỳ áy náy.“Vẫn nên trồng hoa hồng đi.”“Vì sao?”Kiều Minh Húc sửng sốt: “Không phải em thích hoa cúc họa mi sao?”“Cuối cùng sẽ có một ngày nơi này phải trồng hoa hồng.”“Sẽ không, nơi này sẽ chỉ trồng hoa cúc họa mi.”Kiều Minh Húc đã rõ suy nghĩ trong lòng cô, ngồi xuống trước mặt cô, đôi mắt đen nhánh của anh nhìn cô đầy chân thành, nói: “Anh quyết định rồi, từ khi hủy bỏ hợp đồng với Lâm Ngọc.Anh chỉ muốn được sống cùng em.”Nhìn vào đôi mắt anh, trái tim Mạch Tiểu Miên rung lên, nhưng sau đó lại khẽ lắc đầu: “Làm vậy thật không tốt, em có cảm giác như mình đang giành lấy hết tất cả của cô ta.”“Anh sẽ cho cô ta khoản bồi thường thích hợp.”Kiều Minh Húc kéo tay cô: “Cho dù cô ta đòi bồi thường nhiều bao nhiêu, anh cũng sẽ trả cho cô ta.Từ sau khi em xuất hiện, anh phát hiện anh thật sự không cách nào ở cùng cô ta nữa.”Lời của anh thật sự đã dỗ Mạch Tiểu Miên vui vẻ, nhưng cũng rất lo lắng.Lâm Ngọc đã ở bên cạnh mười năm, có thể dùng tiền để bồi thường sao?Ví dụ như ký ức của cô và Trình Đông Thành, nó có thể dùng tiền để xóa đi sao?Đúng vậy, cô cũng muốn xóa bỏ ký ức với Trình Đông Thành, dù cho đó là quãng thời gian thanh xuân tuyệt đẹp.“Anh nói anh không thật lòng yêu Lâm Ngọc, vậy trước kia sao lại muốn ở bên cô ta? Lại còn chung tình suốt tận mười năm?”Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà hỏi.Kiều Minh Húc im lặng không nói.Thấy anh không chịu trả lời, Mạch Tiểu Miên hơi thất vọng, cô biết mình hỏi vấn đề này rất là xảo quyệt, bởi vậy nên không truy vấn nữa, mà nói lảng sang chuyện khác: “Đẩy em vào trong nhà đi, em muốn xem bên trong có giống như truyện cổ tích mà em đã tưởng tượng không.”“Ừm.”Kiều Minh Húc đẩy cô đi từ sân sau ra sân trước, mở cửa kính nửa trong suốt của tòa lâu đài ra.Quả nhiên bên trong đẹp đến mức giống như một bức tranh sơn dầu…Mạch Tiểu Miên rất là thích.Kiều Minh Húc đẩy cô đi một vòng, sau đó ôm cô ngồi xuống sô pha.Mới vừa ngồi xuống, điện thoại của Mạch Tiểu Miên vang lên, Phùng Quang Hiển gọi đến.

Hoàng Uyển số 1 vốn chính là tổ ấm tình yêu mà anh đã chuẩn bị vì Lâm Ngọc.

Mảnh đất trống nơi này, trong kế hoạch ban đầu anh cũng định trồng hoa hồng mà Lâm Ngọc thích.

Không thể nghi ngờ gì, tòa lâu đài này được anh chuẩn bị cho Lâm Ngọc, tuy anh nói vậy, chẳng qua là vì không muốn làm cô không vui mà thôi.

Điều này cũng khiến cô cảm thấy hơi khinh bỉ bản thân mình.

Cảm thấy mình giống như tu hú chiếm tổ, giành lấy đồ thuộc về Lâm Ngọc.

Trong lòng cô đột nhiên xuất hiện một cảm giác cực kỳ áy náy.

“Vẫn nên trồng hoa hồng đi.

“Vì sao?”

Kiều Minh Húc sửng sốt: “Không phải em thích hoa cúc họa mi sao?”

“Cuối cùng sẽ có một ngày nơi này phải trồng hoa hồng.

“Sẽ không, nơi này sẽ chỉ trồng hoa cúc họa mi.

Kiều Minh Húc đã rõ suy nghĩ trong lòng cô, ngồi xuống trước mặt cô, đôi mắt đen nhánh của anh nhìn cô đầy chân thành, nói: “Anh quyết định rồi, từ khi hủy bỏ hợp đồng với Lâm Ngọc.

Anh chỉ muốn được sống cùng em.

Nhìn vào đôi mắt anh, trái tim Mạch Tiểu Miên rung lên, nhưng sau đó lại khẽ lắc đầu: “Làm vậy thật không tốt, em có cảm giác như mình đang giành lấy hết tất cả của cô ta.

“Anh sẽ cho cô ta khoản bồi thường thích hợp.

Kiều Minh Húc kéo tay cô: “Cho dù cô ta đòi bồi thường nhiều bao nhiêu, anh cũng sẽ trả cho cô ta.

Từ sau khi em xuất hiện, anh phát hiện anh thật sự không cách nào ở cùng cô ta nữa.

Lời của anh thật sự đã dỗ Mạch Tiểu Miên vui vẻ, nhưng cũng rất lo lắng.

Lâm Ngọc đã ở bên cạnh mười năm, có thể dùng tiền để bồi thường sao?

Ví dụ như ký ức của cô và Trình Đông Thành, nó có thể dùng tiền để xóa đi sao?

Đúng vậy, cô cũng muốn xóa bỏ ký ức với Trình Đông Thành, dù cho đó là quãng thời gian thanh xuân tuyệt đẹp.

“Anh nói anh không thật lòng yêu Lâm Ngọc, vậy trước kia sao lại muốn ở bên cô ta? Lại còn chung tình suốt tận mười năm?”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà hỏi.

Kiều Minh Húc im lặng không nói.

Thấy anh không chịu trả lời, Mạch Tiểu Miên hơi thất vọng, cô biết mình hỏi vấn đề này rất là xảo quyệt, bởi vậy nên không truy vấn nữa, mà nói lảng sang chuyện khác: “Đẩy em vào trong nhà đi, em muốn xem bên trong có giống như truyện cổ tích mà em đã tưởng tượng không.

“Ừm.

Kiều Minh Húc đẩy cô đi từ sân sau ra sân trước, mở cửa kính nửa trong suốt của tòa lâu đài ra.

Quả nhiên bên trong đẹp đến mức giống như một bức tranh sơn dầu…

Mạch Tiểu Miên rất là thích.

Kiều Minh Húc đẩy cô đi một vòng, sau đó ôm cô ngồi xuống sô pha.

Mới vừa ngồi xuống, điện thoại của Mạch Tiểu Miên vang lên, Phùng Quang Hiển gọi đến.

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Hoàng Uyển số 1 vốn chính là tổ ấm tình yêu mà anh đã chuẩn bị vì Lâm Ngọc.Mảnh đất trống nơi này, trong kế hoạch ban đầu anh cũng định trồng hoa hồng mà Lâm Ngọc thích.Không thể nghi ngờ gì, tòa lâu đài này được anh chuẩn bị cho Lâm Ngọc, tuy anh nói vậy, chẳng qua là vì không muốn làm cô không vui mà thôi.Điều này cũng khiến cô cảm thấy hơi khinh bỉ bản thân mình.Cảm thấy mình giống như tu hú chiếm tổ, giành lấy đồ thuộc về Lâm Ngọc.Trong lòng cô đột nhiên xuất hiện một cảm giác cực kỳ áy náy.“Vẫn nên trồng hoa hồng đi.”“Vì sao?”Kiều Minh Húc sửng sốt: “Không phải em thích hoa cúc họa mi sao?”“Cuối cùng sẽ có một ngày nơi này phải trồng hoa hồng.”“Sẽ không, nơi này sẽ chỉ trồng hoa cúc họa mi.”Kiều Minh Húc đã rõ suy nghĩ trong lòng cô, ngồi xuống trước mặt cô, đôi mắt đen nhánh của anh nhìn cô đầy chân thành, nói: “Anh quyết định rồi, từ khi hủy bỏ hợp đồng với Lâm Ngọc.Anh chỉ muốn được sống cùng em.”Nhìn vào đôi mắt anh, trái tim Mạch Tiểu Miên rung lên, nhưng sau đó lại khẽ lắc đầu: “Làm vậy thật không tốt, em có cảm giác như mình đang giành lấy hết tất cả của cô ta.”“Anh sẽ cho cô ta khoản bồi thường thích hợp.”Kiều Minh Húc kéo tay cô: “Cho dù cô ta đòi bồi thường nhiều bao nhiêu, anh cũng sẽ trả cho cô ta.Từ sau khi em xuất hiện, anh phát hiện anh thật sự không cách nào ở cùng cô ta nữa.”Lời của anh thật sự đã dỗ Mạch Tiểu Miên vui vẻ, nhưng cũng rất lo lắng.Lâm Ngọc đã ở bên cạnh mười năm, có thể dùng tiền để bồi thường sao?Ví dụ như ký ức của cô và Trình Đông Thành, nó có thể dùng tiền để xóa đi sao?Đúng vậy, cô cũng muốn xóa bỏ ký ức với Trình Đông Thành, dù cho đó là quãng thời gian thanh xuân tuyệt đẹp.“Anh nói anh không thật lòng yêu Lâm Ngọc, vậy trước kia sao lại muốn ở bên cô ta? Lại còn chung tình suốt tận mười năm?”Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà hỏi.Kiều Minh Húc im lặng không nói.Thấy anh không chịu trả lời, Mạch Tiểu Miên hơi thất vọng, cô biết mình hỏi vấn đề này rất là xảo quyệt, bởi vậy nên không truy vấn nữa, mà nói lảng sang chuyện khác: “Đẩy em vào trong nhà đi, em muốn xem bên trong có giống như truyện cổ tích mà em đã tưởng tượng không.”“Ừm.”Kiều Minh Húc đẩy cô đi từ sân sau ra sân trước, mở cửa kính nửa trong suốt của tòa lâu đài ra.Quả nhiên bên trong đẹp đến mức giống như một bức tranh sơn dầu…Mạch Tiểu Miên rất là thích.Kiều Minh Húc đẩy cô đi một vòng, sau đó ôm cô ngồi xuống sô pha.Mới vừa ngồi xuống, điện thoại của Mạch Tiểu Miên vang lên, Phùng Quang Hiển gọi đến.

Chương 620: Chương 576