“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 621: Chương 577
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Nhấc máy.“Tiểu Miên, ngày mai nhớ tham dự hôn lễ của tôi đó.”“Được, tôi nhớ rồi.”“Tôi chờ em.Tôi bận tiếp đây.”“Ừm, anh làm đi.”Mạch Tiểu Miên cúp điện thoại của Phùng Quang Hiển, sau đó ngẩng đầu hỏi Kiều Minh Húc: “Anh đã chuẩn bị xong quà mừng cho họ chưa?”“Không cần chuẩn bị, cứ đưa 99999 tệ làm tiền mừng.”“Cũng đúng.”Tình cảm của Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi như vậy, ngoại trừ tiền mừng, cô không biết nên tặng quà gì.Chỉ mong bọn họ có thể giống cô và Kiều Minh Húc, sau khi kết hôn thì từ từ bồi dưỡng được tình cảm.Có điều, có phải nguyện vọng này có chút buồn cười hay không.Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi đã biết nhau từ nhỏ, nhiều năm vậy mà cũng không bồi dưỡng được chút tình cảm nào, còn có thể mong sau khi kết hôn sẽ có tình cảm sao?Huống chi tính cách hai người thật sự khác nhau một trời một vực.“Suy nghĩ cái gì vậy?”Kiều Minh Húc thấy cô chìm vào trong suy nghĩ, thì cũng dò hỏi.“Suy nghĩ Phùng Quang Hiển có thể sống chung lâu dài với Lãnh Kiều Thi hay không.”“Thật là, em nhọc lòng lo cho họ làm gì? Chẳng bằng nhọc lòng cho hai chúng ta đầy này, cố gắng làm chúng ta có thể bên nhau lâu dài.”Kiều Minh Húc lườm cô một cái, nói: “Mọi người đều có duyên phận của họ, người ngoài nhọc lòng cũng không ích gì.”“Được rồi.”Mạch Tiểu Miên nhìn anh nói: “Em đồng ý ở bên anh dài lâu, cần phải xem anh có muốn hay không.”Hai mắt Kiều Minh Húc sáng lên: “Thật sao?”“Đương nhiên là thật rồi, tôi không phải kẻ ngốc, anh chính là đàn ông tốt sắp tuyệt chủng, đẹp trai lắm tiền, săn sóc dịu dàng, em bỏ anh, đến cả loại hàng như Trần Diệp Thu cũng chẳng tìm thấy.”Mạch Tiểu Miên nói.Kiều Minh Húc thấy hơi bất mãn: “Em đồng ý ở bên anh chỉ vì anh là người đàn ông tốt đẹp trai lắm tiền, săn sóc dịu dàng sao? Có một ngày anh không còn đẹp, không còn nhiều tiền, cũng không còn săn sóc dịu dàng, có phải em sẽ rời khỏi anh hay không?”“Chuyện này thì…”Mạch Tiểu Miên cố ý nghiêng đầu ngẫm nghĩ: “Nếu anh không còn những điều kiện này, không biết là em còn muốn ở bên cạnh anh nữa hay không.”
Nhấc máy.
“Tiểu Miên, ngày mai nhớ tham dự hôn lễ của tôi đó.
”
“Được, tôi nhớ rồi.
”
“Tôi chờ em.
Tôi bận tiếp đây.
”
“Ừm, anh làm đi.
”
Mạch Tiểu Miên cúp điện thoại của Phùng Quang Hiển, sau đó ngẩng đầu hỏi Kiều Minh Húc: “Anh đã chuẩn bị xong quà mừng cho họ chưa?”
“Không cần chuẩn bị, cứ đưa 99999 tệ làm tiền mừng.
”
“Cũng đúng.
”
Tình cảm của Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi như vậy, ngoại trừ tiền mừng, cô không biết nên tặng quà gì.
Chỉ mong bọn họ có thể giống cô và Kiều Minh Húc, sau khi kết hôn thì từ từ bồi dưỡng được tình cảm.
Có điều, có phải nguyện vọng này có chút buồn cười hay không.
Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi đã biết nhau từ nhỏ, nhiều năm vậy mà cũng không bồi dưỡng được chút tình cảm nào, còn có thể mong sau khi kết hôn sẽ có tình cảm sao?
Huống chi tính cách hai người thật sự khác nhau một trời một vực.
“Suy nghĩ cái gì vậy?”
Kiều Minh Húc thấy cô chìm vào trong suy nghĩ, thì cũng dò hỏi.
“Suy nghĩ Phùng Quang Hiển có thể sống chung lâu dài với Lãnh Kiều Thi hay không.
”
“Thật là, em nhọc lòng lo cho họ làm gì? Chẳng bằng nhọc lòng cho hai chúng ta đầy này, cố gắng làm chúng ta có thể bên nhau lâu dài.
”
Kiều Minh Húc lườm cô một cái, nói: “Mọi người đều có duyên phận của họ, người ngoài nhọc lòng cũng không ích gì.
”
“Được rồi.
”
Mạch Tiểu Miên nhìn anh nói: “Em đồng ý ở bên anh dài lâu, cần phải xem anh có muốn hay không.
”
Hai mắt Kiều Minh Húc sáng lên: “Thật sao?”
“Đương nhiên là thật rồi, tôi không phải kẻ ngốc, anh chính là đàn ông tốt sắp tuyệt chủng, đẹp trai lắm tiền, săn sóc dịu dàng, em bỏ anh, đến cả loại hàng như Trần Diệp Thu cũng chẳng tìm thấy.
”
Mạch Tiểu Miên nói.
Kiều Minh Húc thấy hơi bất mãn: “Em đồng ý ở bên anh chỉ vì anh là người đàn ông tốt đẹp trai lắm tiền, săn sóc dịu dàng sao? Có một ngày anh không còn đẹp, không còn nhiều tiền, cũng không còn săn sóc dịu dàng, có phải em sẽ rời khỏi anh hay không?”
“Chuyện này thì…”
Mạch Tiểu Miên cố ý nghiêng đầu ngẫm nghĩ: “Nếu anh không còn những điều kiện này, không biết là em còn muốn ở bên cạnh anh nữa hay không.
”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Nhấc máy.“Tiểu Miên, ngày mai nhớ tham dự hôn lễ của tôi đó.”“Được, tôi nhớ rồi.”“Tôi chờ em.Tôi bận tiếp đây.”“Ừm, anh làm đi.”Mạch Tiểu Miên cúp điện thoại của Phùng Quang Hiển, sau đó ngẩng đầu hỏi Kiều Minh Húc: “Anh đã chuẩn bị xong quà mừng cho họ chưa?”“Không cần chuẩn bị, cứ đưa 99999 tệ làm tiền mừng.”“Cũng đúng.”Tình cảm của Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi như vậy, ngoại trừ tiền mừng, cô không biết nên tặng quà gì.Chỉ mong bọn họ có thể giống cô và Kiều Minh Húc, sau khi kết hôn thì từ từ bồi dưỡng được tình cảm.Có điều, có phải nguyện vọng này có chút buồn cười hay không.Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi đã biết nhau từ nhỏ, nhiều năm vậy mà cũng không bồi dưỡng được chút tình cảm nào, còn có thể mong sau khi kết hôn sẽ có tình cảm sao?Huống chi tính cách hai người thật sự khác nhau một trời một vực.“Suy nghĩ cái gì vậy?”Kiều Minh Húc thấy cô chìm vào trong suy nghĩ, thì cũng dò hỏi.“Suy nghĩ Phùng Quang Hiển có thể sống chung lâu dài với Lãnh Kiều Thi hay không.”“Thật là, em nhọc lòng lo cho họ làm gì? Chẳng bằng nhọc lòng cho hai chúng ta đầy này, cố gắng làm chúng ta có thể bên nhau lâu dài.”Kiều Minh Húc lườm cô một cái, nói: “Mọi người đều có duyên phận của họ, người ngoài nhọc lòng cũng không ích gì.”“Được rồi.”Mạch Tiểu Miên nhìn anh nói: “Em đồng ý ở bên anh dài lâu, cần phải xem anh có muốn hay không.”Hai mắt Kiều Minh Húc sáng lên: “Thật sao?”“Đương nhiên là thật rồi, tôi không phải kẻ ngốc, anh chính là đàn ông tốt sắp tuyệt chủng, đẹp trai lắm tiền, săn sóc dịu dàng, em bỏ anh, đến cả loại hàng như Trần Diệp Thu cũng chẳng tìm thấy.”Mạch Tiểu Miên nói.Kiều Minh Húc thấy hơi bất mãn: “Em đồng ý ở bên anh chỉ vì anh là người đàn ông tốt đẹp trai lắm tiền, săn sóc dịu dàng sao? Có một ngày anh không còn đẹp, không còn nhiều tiền, cũng không còn săn sóc dịu dàng, có phải em sẽ rời khỏi anh hay không?”“Chuyện này thì…”Mạch Tiểu Miên cố ý nghiêng đầu ngẫm nghĩ: “Nếu anh không còn những điều kiện này, không biết là em còn muốn ở bên cạnh anh nữa hay không.”