“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 667
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 667 Mạch Tiểu Miên gật đầu.“Vậy chúng ta về nhà đi!”“Ừm.”Kiều Minh Húc đứng dây, đặt cô lên xe lăn…Lái xe trở lại Hoàng Uyển.“Cậu chủ, mợ chủ, hai người ăn cơm chưa?”Dì Trương nhìn thấy họ về thì hỏi.“Đã ăn rồi.”Kiều Minh Húc suy nghĩ một chút, sau đó phân phó: “Dì Trương, tôi và Tiểu Miên cần nghỉ ngơi, nếu không có việc gì đừng lên quấy rầy chúng tôi.”“Được.”Dì Trương đương nhiên hiểu chuyện vợ chồng nhà người ta nên chỉ cười cười rồi tránh ra.Kiểu Minh Húc bế Mạch Tiểu Miên lên lầu, ôm vào phòng rồi đóng cửa lại.Cửa vừa đóng lại, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên ái muội.Mạch Tiểu Miên được anh đặt lên giường, bắt đầu thấy hơi khẩn trương, cảm giác bản thân giống như một con cừu non đang chờ bị làm thịt.Nhưng cũng rất mong chờ.Đúng vậy, cô không muốn lo lắng về bất cứ điều gì nữa.Cô chỉ muốn trở thành người phụ nữ của anh, toàn tâm toàn ý thuộc về anh.Kiều Minh Húc nhìn Mạch Tiểu Miên đang ngồi trên giường, hơi căng thẳng nắm chặt chăn.Tâm trạng anh cũng trở nên căng thẳng.Anh ngồi bên cạnh cô, vòng tay qua vai cô, mím môi cười nói: “Anh đột nhiên cảm nhận được cảm giác của người cổ đại lần đầu tiên động phòng như thế nào.”Nghe đến hai chữ “động phòng”, tim Mạch Tiểu Miên như bị anh bóp mạnh, phanh lại một tiếng, sau đó thì đập mãnh liệt, giống như con nai nhỏ chạy nhảy tán loạn.Đúng vậy, hiện tại cô cũng có cảm giác của một tân nương thời cổ đại, lần đầu tiên ngồi trong phòng, chờ đợi khoảnh khắc tân lang nhấc khăn trùm đầu…Kiều Minh Húc nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ màu đỏ bên cạnh, nhặt nó lên, rũ ra rồi trùm lên đầu cô.Chiếc khăn màu đỏ che đi khuôn mặt của Mạch Tiểu Miên.Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh qua chiếc khăn voan mờ, càng lúc càng tiến lại gần mình.Hơi thở có chút gấp gáp của anh nhẹ nhàng phả lên tấm khăn voan mỏng trước mặt cô, thổi lên mặt cô, thổi vào cõi lòng xuân của cô…
Chương 667
Mạch Tiểu Miên gật đầu.
“Vậy chúng ta về nhà đi!”
“Ừm.”
Kiều Minh Húc đứng dây, đặt cô lên xe lăn…
Lái xe trở lại Hoàng Uyển.
“Cậu chủ, mợ chủ, hai người ăn cơm chưa?”
Dì Trương nhìn thấy họ về thì hỏi.
“Đã ăn rồi.”
Kiều Minh Húc suy nghĩ một chút, sau đó phân phó: “Dì Trương, tôi và Tiểu Miên cần nghỉ ngơi, nếu không có việc gì đừng lên quấy rầy chúng tôi.”
“Được.”
Dì Trương đương nhiên hiểu chuyện vợ chồng nhà người ta nên chỉ cười cười rồi tránh ra.
Kiểu Minh Húc bế Mạch Tiểu Miên lên lầu, ôm vào phòng rồi đóng cửa lại.
Cửa vừa đóng lại, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên ái muội.
Mạch Tiểu Miên được anh đặt lên giường, bắt đầu thấy hơi khẩn trương, cảm giác bản thân giống như một con cừu non đang chờ bị làm thịt.
Nhưng cũng rất mong chờ.
Đúng vậy, cô không muốn lo lắng về bất cứ điều gì nữa.
Cô chỉ muốn trở thành người phụ nữ của anh, toàn tâm toàn ý thuộc về anh.
Kiều Minh Húc nhìn Mạch Tiểu Miên đang ngồi trên giường, hơi căng thẳng nắm chặt chăn.
Tâm trạng anh cũng trở nên căng thẳng.
Anh ngồi bên cạnh cô, vòng tay qua vai cô, mím môi cười nói: “Anh đột nhiên cảm nhận được cảm giác của người cổ đại lần đầu tiên động phòng như thế nào.”
Nghe đến hai chữ “động phòng”, tim Mạch Tiểu Miên như bị anh bóp mạnh, phanh lại một tiếng, sau đó thì đập mãnh liệt, giống như con nai nhỏ chạy nhảy tán loạn.
Đúng vậy, hiện tại cô cũng có cảm giác của một tân nương thời cổ đại, lần đầu tiên ngồi trong phòng, chờ đợi khoảnh khắc tân lang nhấc khăn trùm đầu…
Kiều Minh Húc nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ màu đỏ bên cạnh, nhặt nó lên, rũ ra rồi trùm lên đầu cô.
Chiếc khăn màu đỏ che đi khuôn mặt của Mạch Tiểu Miên.
Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh qua chiếc khăn voan mờ, càng lúc càng tiến lại gần mình.
Hơi thở có chút gấp gáp của anh nhẹ nhàng phả lên tấm khăn voan mỏng trước mặt cô, thổi lên mặt cô, thổi vào cõi lòng xuân của cô…
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 667 Mạch Tiểu Miên gật đầu.“Vậy chúng ta về nhà đi!”“Ừm.”Kiều Minh Húc đứng dây, đặt cô lên xe lăn…Lái xe trở lại Hoàng Uyển.“Cậu chủ, mợ chủ, hai người ăn cơm chưa?”Dì Trương nhìn thấy họ về thì hỏi.“Đã ăn rồi.”Kiều Minh Húc suy nghĩ một chút, sau đó phân phó: “Dì Trương, tôi và Tiểu Miên cần nghỉ ngơi, nếu không có việc gì đừng lên quấy rầy chúng tôi.”“Được.”Dì Trương đương nhiên hiểu chuyện vợ chồng nhà người ta nên chỉ cười cười rồi tránh ra.Kiểu Minh Húc bế Mạch Tiểu Miên lên lầu, ôm vào phòng rồi đóng cửa lại.Cửa vừa đóng lại, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên ái muội.Mạch Tiểu Miên được anh đặt lên giường, bắt đầu thấy hơi khẩn trương, cảm giác bản thân giống như một con cừu non đang chờ bị làm thịt.Nhưng cũng rất mong chờ.Đúng vậy, cô không muốn lo lắng về bất cứ điều gì nữa.Cô chỉ muốn trở thành người phụ nữ của anh, toàn tâm toàn ý thuộc về anh.Kiều Minh Húc nhìn Mạch Tiểu Miên đang ngồi trên giường, hơi căng thẳng nắm chặt chăn.Tâm trạng anh cũng trở nên căng thẳng.Anh ngồi bên cạnh cô, vòng tay qua vai cô, mím môi cười nói: “Anh đột nhiên cảm nhận được cảm giác của người cổ đại lần đầu tiên động phòng như thế nào.”Nghe đến hai chữ “động phòng”, tim Mạch Tiểu Miên như bị anh bóp mạnh, phanh lại một tiếng, sau đó thì đập mãnh liệt, giống như con nai nhỏ chạy nhảy tán loạn.Đúng vậy, hiện tại cô cũng có cảm giác của một tân nương thời cổ đại, lần đầu tiên ngồi trong phòng, chờ đợi khoảnh khắc tân lang nhấc khăn trùm đầu…Kiều Minh Húc nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ màu đỏ bên cạnh, nhặt nó lên, rũ ra rồi trùm lên đầu cô.Chiếc khăn màu đỏ che đi khuôn mặt của Mạch Tiểu Miên.Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh qua chiếc khăn voan mờ, càng lúc càng tiến lại gần mình.Hơi thở có chút gấp gáp của anh nhẹ nhàng phả lên tấm khăn voan mỏng trước mặt cô, thổi lên mặt cô, thổi vào cõi lòng xuân của cô…