“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 668
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 668Kiều Minh Húc vươn tay, ôm cô vào lòng.Không nhấc chiếc khăn đỏ lên luôn.Thay vào đó, sau khi chờ đợi đã lâu, qua lớp khăn voan, hai cặp môi giao nhau tại một điểm…Không một tiếng động.Cứ thế, lẳng lặng chạm vào nhau…Không khí như ngừng chuyển động.Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!Cả hai có thể nghe tiếng nhịp tim mạnh mẽ của đối phương đập trong lồng ngực.Chúng cũng muốn chạm vào nhau.Chủ nhân của chúng cũng muốn chạm vào nhau.Thật là một cảm giác tuyệt vời…Cuối cùng, Kiều Minh Húc rời khỏi đôi môi cách một lớp khăn mỏng, dừng lại trên chiếc cổ trắng nõn, thon dài của cô.Mạch Tiểu Miên đáp lại nhiệt tình…Giờ phút này cô không muốn gì cả, chỉ muốn ở bên anh mãi mãi.Kiều Minh Húc muốn trực tiếp tấn công lãnh thổ của cô như một người lính dũng cảm nhất.Nhưng không ngờ, họ gặp phải rào cản ở thành trì.Mạch Tiểu Miên cảm thấy đau, hơi nhíu mày.“Đau không?”Kiều Minh Húc dừng tiến công, lo lắng hỏi.Là một người đàn ông trưởng thành, anh cũng nghe nói lần đầu tiên của con gái thường sẽ rất đau, còn có chảy máu…Anh cũng là lần đầu tiên. (Lần cùng Lâm Ngọc anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nên không tính.)Bởi vì Mạch Tiểu Miên đau nên anh không biết phải làm sao, không dám mạnh mẽ xông vào…Nhẹ nhàng thăm dò bên ngoài, sau đó dần tiến vào trong.Nhưng khi gặp phải rào cản, thấy cô hơi nhíu mày, anh không còn cách nào khác đành phải rụt về…Cứ như thế lặp đi lặp lại vài lần.Cuối cùng, còn chưa công hãm cổng thành đã xuất ra.Mạch Tiểu Miên không có kinh nghiệm, còn nghĩ như vậy xem như đã hoàn thành lần đầu tiên trong đời.Mặc dù luôn cảm thấy có gì đó không đúng, cảm giác chưa đủ, cảm giác muốn nhiều hơn nữa, giống như mới treo được lên một nửa, cực kỳ khó chịu…Nhưng khi cô mở mắt ra, lại thấy anh bắt đầu cuộn mình lại, run rẩy đứng lên.Hóa ra bệnh động kinh của anh lại tái phát…
Chương 668
Kiều Minh Húc vươn tay, ôm cô vào lòng.
Không nhấc chiếc khăn đỏ lên luôn.
Thay vào đó, sau khi chờ đợi đã lâu, qua lớp khăn voan, hai cặp môi giao nhau tại một điểm…
Không một tiếng động.
Cứ thế, lẳng lặng chạm vào nhau…
Không khí như ngừng chuyển động.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Cả hai có thể nghe tiếng nhịp tim mạnh mẽ của đối phương đập trong lồng ngực.
Chúng cũng muốn chạm vào nhau.
Chủ nhân của chúng cũng muốn chạm vào nhau.
Thật là một cảm giác tuyệt vời…
Cuối cùng, Kiều Minh Húc rời khỏi đôi môi cách một lớp khăn mỏng, dừng lại trên chiếc cổ trắng nõn, thon dài của cô.
Mạch Tiểu Miên đáp lại nhiệt tình…
Giờ phút này cô không muốn gì cả, chỉ muốn ở bên anh mãi mãi.
Kiều Minh Húc muốn trực tiếp tấn công lãnh thổ của cô như một người lính dũng cảm nhất.
Nhưng không ngờ, họ gặp phải rào cản ở thành trì.
Mạch Tiểu Miên cảm thấy đau, hơi nhíu mày.
“Đau không?”
Kiều Minh Húc dừng tiến công, lo lắng hỏi.
Là một người đàn ông trưởng thành, anh cũng nghe nói lần đầu tiên của con gái thường sẽ rất đau, còn có chảy máu…
Anh cũng là lần đầu tiên. (Lần cùng Lâm Ngọc anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nên không tính.)
Bởi vì Mạch Tiểu Miên đau nên anh không biết phải làm sao, không dám mạnh mẽ xông vào…
Nhẹ nhàng thăm dò bên ngoài, sau đó dần tiến vào trong.
Nhưng khi gặp phải rào cản, thấy cô hơi nhíu mày, anh không còn cách nào khác đành phải rụt về…
Cứ như thế lặp đi lặp lại vài lần.
Cuối cùng, còn chưa công hãm cổng thành đã xuất ra.
Mạch Tiểu Miên không có kinh nghiệm, còn nghĩ như vậy xem như đã hoàn thành lần đầu tiên trong đời.
Mặc dù luôn cảm thấy có gì đó không đúng, cảm giác chưa đủ, cảm giác muốn nhiều hơn nữa, giống như mới treo được lên một nửa, cực kỳ khó chịu…
Nhưng khi cô mở mắt ra, lại thấy anh bắt đầu cuộn mình lại, run rẩy đứng lên.
Hóa ra bệnh động kinh của anh lại tái phát…
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 668Kiều Minh Húc vươn tay, ôm cô vào lòng.Không nhấc chiếc khăn đỏ lên luôn.Thay vào đó, sau khi chờ đợi đã lâu, qua lớp khăn voan, hai cặp môi giao nhau tại một điểm…Không một tiếng động.Cứ thế, lẳng lặng chạm vào nhau…Không khí như ngừng chuyển động.Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!Cả hai có thể nghe tiếng nhịp tim mạnh mẽ của đối phương đập trong lồng ngực.Chúng cũng muốn chạm vào nhau.Chủ nhân của chúng cũng muốn chạm vào nhau.Thật là một cảm giác tuyệt vời…Cuối cùng, Kiều Minh Húc rời khỏi đôi môi cách một lớp khăn mỏng, dừng lại trên chiếc cổ trắng nõn, thon dài của cô.Mạch Tiểu Miên đáp lại nhiệt tình…Giờ phút này cô không muốn gì cả, chỉ muốn ở bên anh mãi mãi.Kiều Minh Húc muốn trực tiếp tấn công lãnh thổ của cô như một người lính dũng cảm nhất.Nhưng không ngờ, họ gặp phải rào cản ở thành trì.Mạch Tiểu Miên cảm thấy đau, hơi nhíu mày.“Đau không?”Kiều Minh Húc dừng tiến công, lo lắng hỏi.Là một người đàn ông trưởng thành, anh cũng nghe nói lần đầu tiên của con gái thường sẽ rất đau, còn có chảy máu…Anh cũng là lần đầu tiên. (Lần cùng Lâm Ngọc anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nên không tính.)Bởi vì Mạch Tiểu Miên đau nên anh không biết phải làm sao, không dám mạnh mẽ xông vào…Nhẹ nhàng thăm dò bên ngoài, sau đó dần tiến vào trong.Nhưng khi gặp phải rào cản, thấy cô hơi nhíu mày, anh không còn cách nào khác đành phải rụt về…Cứ như thế lặp đi lặp lại vài lần.Cuối cùng, còn chưa công hãm cổng thành đã xuất ra.Mạch Tiểu Miên không có kinh nghiệm, còn nghĩ như vậy xem như đã hoàn thành lần đầu tiên trong đời.Mặc dù luôn cảm thấy có gì đó không đúng, cảm giác chưa đủ, cảm giác muốn nhiều hơn nữa, giống như mới treo được lên một nửa, cực kỳ khó chịu…Nhưng khi cô mở mắt ra, lại thấy anh bắt đầu cuộn mình lại, run rẩy đứng lên.Hóa ra bệnh động kinh của anh lại tái phát…