Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 671

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 671“A!”Mạch Tiểu Miên đỏ bừng mặt, vội vàng chui đầu vào trong chăn, buồn buồn nói: “Vẫn nên để em đắp chăn riêng đi, dạo này hệ tiêu hóa của em thật sự có vấn đề.”“Không được!”“Thật sự không được sao?”“Ừm.”“Vậy thì đừng trách em!”Dạ dày của Mạch Tiểu Miên lúc này không chịu kém miếng, lập tức đánh rắm.Một tiếng trầm đục vang lên!“Em đánh!”Nói xong, cô vội vàng cầm gối che mặt, tránh nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc hơi xốc chăn lên…Một mùi thối nhẹ nhàng bay ra…“Mạch Tiểu Miên! Em cố ý!”Anh gầm lên, giũ chăn để xua đi mùi thối kia.Lúc này, Mạch Tiểu Miên như đứa trẻ vừa làm ra trò đùa tinh quái, cười đến mức toàn thân run rẩy, không ngừng lại được…Kiều Minh Húc tức giận, đánh vào mông cô một cái…Mạch Tiểu Miên thấy mông đau nhức, toàn thân chấn động, xuân tâm nhộn nhạo, vội vàng kéo chăn, quấn lấy người.Sau đó, đáng thương nhìn anh: “Anh đánh em đấy à, anh đánh em, sau này em sẽ nhịn đánh rắm, nhịn đến hỏng bàng quang, nhịn đến bị bệnh, nhịn đến…”“Không được nhịn!”Nghĩ đến việc cô nhịn đánh rắm khó chịu thế nào, lòng Kiều Minh Húc lại đau lòng.“Không cho nhịn cũng không cho đánh! Làm người sao khó quá vậy?”Mạch Tiểu Miên giả bộ thành oán phụ khóc lóc, tay chân còn phối hợp với lời nói, lăn qua lăn lại trên giường.Kết quả, cô lăn quá đà…Rầm!Một tiếng động vang lên, cả người và chăn trực tiếp lăn ra khỏi mép giường, cô đau khắp mình mẩy, hít vào một hơi.Kiều Minh Húc lo lắng ôm lấy cô: “Rách chỗ nào rồi? Chúng ta đi bệnh viện!”“Nơi nào đó bị rách rồi.”Mạch Tiểu Miên mặt nhăn mày nhó, làm bộ thống khổ nói.Câu nói của cô càng làm Kiều Minh Húc hoảng sợ, vươn tay sờ khắp người cô: “Bị thương ở đâu? Để anh xem!”“Không cho anh xem được.”“Nói, làm sao?”“Không nói!”

Chương 671

“A!”

Mạch Tiểu Miên đỏ bừng mặt, vội vàng chui đầu vào trong chăn, buồn buồn nói: “Vẫn nên để em đắp chăn riêng đi, dạo này hệ tiêu hóa của em thật sự có vấn đề.”

“Không được!”

“Thật sự không được sao?”

“Ừm.”

“Vậy thì đừng trách em!”

Dạ dày của Mạch Tiểu Miên lúc này không chịu kém miếng, lập tức đánh rắm.

Một tiếng trầm đục vang lên!

“Em đánh!”

Nói xong, cô vội vàng cầm gối che mặt, tránh nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc hơi xốc chăn lên…

Một mùi thối nhẹ nhàng bay ra…

“Mạch Tiểu Miên! Em cố ý!”

Anh gầm lên, giũ chăn để xua đi mùi thối kia.

Lúc này, Mạch Tiểu Miên như đứa trẻ vừa làm ra trò đùa tinh quái, cười đến mức toàn thân run rẩy, không ngừng lại được…

Kiều Minh Húc tức giận, đánh vào mông cô một cái…

Mạch Tiểu Miên thấy mông đau nhức, toàn thân chấn động, xuân tâm nhộn nhạo, vội vàng kéo chăn, quấn lấy người.

Sau đó, đáng thương nhìn anh: “Anh đánh em đấy à, anh đánh em, sau này em sẽ nhịn đánh rắm, nhịn đến hỏng bàng quang, nhịn đến bị bệnh, nhịn đến…”

“Không được nhịn!”

Nghĩ đến việc cô nhịn đánh rắm khó chịu thế nào, lòng Kiều Minh Húc lại đau lòng.

“Không cho nhịn cũng không cho đánh! Làm người sao khó quá vậy?”

Mạch Tiểu Miên giả bộ thành oán phụ khóc lóc, tay chân còn phối hợp với lời nói, lăn qua lăn lại trên giường.

Kết quả, cô lăn quá đà…

Rầm!

Một tiếng động vang lên, cả người và chăn trực tiếp lăn ra khỏi mép giường, cô đau khắp mình mẩy, hít vào một hơi.

Kiều Minh Húc lo lắng ôm lấy cô: “Rách chỗ nào rồi? Chúng ta đi bệnh viện!”

“Nơi nào đó bị rách rồi.”

Mạch Tiểu Miên mặt nhăn mày nhó, làm bộ thống khổ nói.

Câu nói của cô càng làm Kiều Minh Húc hoảng sợ, vươn tay sờ khắp người cô: “Bị thương ở đâu? Để anh xem!”

“Không cho anh xem được.”

“Nói, làm sao?”

“Không nói!”

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 671“A!”Mạch Tiểu Miên đỏ bừng mặt, vội vàng chui đầu vào trong chăn, buồn buồn nói: “Vẫn nên để em đắp chăn riêng đi, dạo này hệ tiêu hóa của em thật sự có vấn đề.”“Không được!”“Thật sự không được sao?”“Ừm.”“Vậy thì đừng trách em!”Dạ dày của Mạch Tiểu Miên lúc này không chịu kém miếng, lập tức đánh rắm.Một tiếng trầm đục vang lên!“Em đánh!”Nói xong, cô vội vàng cầm gối che mặt, tránh nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của Kiều Minh Húc.Kiều Minh Húc hơi xốc chăn lên…Một mùi thối nhẹ nhàng bay ra…“Mạch Tiểu Miên! Em cố ý!”Anh gầm lên, giũ chăn để xua đi mùi thối kia.Lúc này, Mạch Tiểu Miên như đứa trẻ vừa làm ra trò đùa tinh quái, cười đến mức toàn thân run rẩy, không ngừng lại được…Kiều Minh Húc tức giận, đánh vào mông cô một cái…Mạch Tiểu Miên thấy mông đau nhức, toàn thân chấn động, xuân tâm nhộn nhạo, vội vàng kéo chăn, quấn lấy người.Sau đó, đáng thương nhìn anh: “Anh đánh em đấy à, anh đánh em, sau này em sẽ nhịn đánh rắm, nhịn đến hỏng bàng quang, nhịn đến bị bệnh, nhịn đến…”“Không được nhịn!”Nghĩ đến việc cô nhịn đánh rắm khó chịu thế nào, lòng Kiều Minh Húc lại đau lòng.“Không cho nhịn cũng không cho đánh! Làm người sao khó quá vậy?”Mạch Tiểu Miên giả bộ thành oán phụ khóc lóc, tay chân còn phối hợp với lời nói, lăn qua lăn lại trên giường.Kết quả, cô lăn quá đà…Rầm!Một tiếng động vang lên, cả người và chăn trực tiếp lăn ra khỏi mép giường, cô đau khắp mình mẩy, hít vào một hơi.Kiều Minh Húc lo lắng ôm lấy cô: “Rách chỗ nào rồi? Chúng ta đi bệnh viện!”“Nơi nào đó bị rách rồi.”Mạch Tiểu Miên mặt nhăn mày nhó, làm bộ thống khổ nói.Câu nói của cô càng làm Kiều Minh Húc hoảng sợ, vươn tay sờ khắp người cô: “Bị thương ở đâu? Để anh xem!”“Không cho anh xem được.”“Nói, làm sao?”“Không nói!”

Chương 671