“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 672
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 672“Không nói anh đánh mông!”“Hu…”Mạch Tiểu Miên cầu xin: “Chính là chỗ đó bị thương, động vào sẽ càng đau, đau khủng khiếp.”Kiều Minh Húc trên đầu đầy vạch đen, cuối cùng cũng hiểu được cô đang lừa mình.Lại dám lừa anh!Anh đặt cô lên giường, quyết định ăn miếng trả miếng: “Được, anh sẽ không đánh, đánh em anh sẽ đau lòng.”Nói xong, anh vươn bàn tay to mò xuống mông cô.Mạch Tiểu Miên vội vàng lăn đi.Lăn mạnh quá, suýt chút nữa thì cô lại ngã từ trên giường xuống, may mà Kiều Minh Húc đỡ kịp.“Không được, xem ra phải đổi giường.”Sau khi Kiều Minh Húc giữ cô lại, anh trầm ngâm nói.“Tại sao? Giường này cũng tốt mà.”“Không tốt.”“Sao lại không tốt?”“Không có rào chắn. Có lẽ mai anh phải gọi người đến làm rào quanh giường, để em không bị lăn xuống.”“…”Lần này đến lượt đầu Mạch Tiểu Mai đầy vạch đen, phản đối: “Em không phải trẻ con.”“Em cảm thấy giữa em và trẻ con có điểm gì khác biệt sao?”Kiểu Minh Húc lạnh lùng liếc cô một cái, hỏi.“Em là… người lớn…”Mạch Tiểu Miên biện luận một cách yếu ớt.“Có người lớn nào rơi xuống dưới giường không? Hơn nữa còn không chỉ một lần.”Kiều Minh Húc liếc nhìn cô bằng nửa con mắt.“Đều là do anh ép em! Anh không đánh mông em thì em sẽ không lăn, không lăn thì sẽ không rơi xuống dưới giường!”“Không đánh em sẽ ngứa da!”“Em muốn đi Hội Liên hiệp Phụ nữ tố cáo anh bạo lực gia đình, ngược đãi vợ!”“Đi đi, đi tố cáo với Hội Liên hiệp Phụ nữ đi, nói anh đánh mông em!”Kiều Minh Húc nói rất khinh thường: “Anh cũng rất chờ mong xem mấy bà bác ở Hội Liên hiệp Phụ nữ kia sẽ nói như thế nào.”“…”Mạch Tiểu Miên hoàn toàn á khẩu cạn lời, kéo chăn lên che lấy đầu mình, sau đó lại nhanh chóng thò ra ngoài, kêu lên: “Sao ở trong này lại có mùi thối?”
Chương 672
“Không nói anh đánh mông!”
“Hu…”
Mạch Tiểu Miên cầu xin: “Chính là chỗ đó bị thương, động vào sẽ càng đau, đau khủng khiếp.”
Kiều Minh Húc trên đầu đầy vạch đen, cuối cùng cũng hiểu được cô đang lừa mình.
Lại dám lừa anh!
Anh đặt cô lên giường, quyết định ăn miếng trả miếng: “Được, anh sẽ không đánh, đánh em anh sẽ đau lòng.”
Nói xong, anh vươn bàn tay to mò xuống mông cô.
Mạch Tiểu Miên vội vàng lăn đi.
Lăn mạnh quá, suýt chút nữa thì cô lại ngã từ trên giường xuống, may mà Kiều Minh Húc đỡ kịp.
“Không được, xem ra phải đổi giường.”
Sau khi Kiều Minh Húc giữ cô lại, anh trầm ngâm nói.
“Tại sao? Giường này cũng tốt mà.”
“Không tốt.”
“Sao lại không tốt?”
“Không có rào chắn. Có lẽ mai anh phải gọi người đến làm rào quanh giường, để em không bị lăn xuống.”
“…”
Lần này đến lượt đầu Mạch Tiểu Mai đầy vạch đen, phản đối: “Em không phải trẻ con.”
“Em cảm thấy giữa em và trẻ con có điểm gì khác biệt sao?”
Kiểu Minh Húc lạnh lùng liếc cô một cái, hỏi.
“Em là… người lớn…”
Mạch Tiểu Miên biện luận một cách yếu ớt.
“Có người lớn nào rơi xuống dưới giường không? Hơn nữa còn không chỉ một lần.”
Kiều Minh Húc liếc nhìn cô bằng nửa con mắt.
“Đều là do anh ép em! Anh không đánh mông em thì em sẽ không lăn, không lăn thì sẽ không rơi xuống dưới giường!”
“Không đánh em sẽ ngứa da!”
“Em muốn đi Hội Liên hiệp Phụ nữ tố cáo anh bạo lực gia đình, ngược đãi vợ!”
“Đi đi, đi tố cáo với Hội Liên hiệp Phụ nữ đi, nói anh đánh mông em!”
Kiều Minh Húc nói rất khinh thường: “Anh cũng rất chờ mong xem mấy bà bác ở Hội Liên hiệp Phụ nữ kia sẽ nói như thế nào.”
“…”
Mạch Tiểu Miên hoàn toàn á khẩu cạn lời, kéo chăn lên che lấy đầu mình, sau đó lại nhanh chóng thò ra ngoài, kêu lên: “Sao ở trong này lại có mùi thối?”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 672“Không nói anh đánh mông!”“Hu…”Mạch Tiểu Miên cầu xin: “Chính là chỗ đó bị thương, động vào sẽ càng đau, đau khủng khiếp.”Kiều Minh Húc trên đầu đầy vạch đen, cuối cùng cũng hiểu được cô đang lừa mình.Lại dám lừa anh!Anh đặt cô lên giường, quyết định ăn miếng trả miếng: “Được, anh sẽ không đánh, đánh em anh sẽ đau lòng.”Nói xong, anh vươn bàn tay to mò xuống mông cô.Mạch Tiểu Miên vội vàng lăn đi.Lăn mạnh quá, suýt chút nữa thì cô lại ngã từ trên giường xuống, may mà Kiều Minh Húc đỡ kịp.“Không được, xem ra phải đổi giường.”Sau khi Kiều Minh Húc giữ cô lại, anh trầm ngâm nói.“Tại sao? Giường này cũng tốt mà.”“Không tốt.”“Sao lại không tốt?”“Không có rào chắn. Có lẽ mai anh phải gọi người đến làm rào quanh giường, để em không bị lăn xuống.”“…”Lần này đến lượt đầu Mạch Tiểu Mai đầy vạch đen, phản đối: “Em không phải trẻ con.”“Em cảm thấy giữa em và trẻ con có điểm gì khác biệt sao?”Kiểu Minh Húc lạnh lùng liếc cô một cái, hỏi.“Em là… người lớn…”Mạch Tiểu Miên biện luận một cách yếu ớt.“Có người lớn nào rơi xuống dưới giường không? Hơn nữa còn không chỉ một lần.”Kiều Minh Húc liếc nhìn cô bằng nửa con mắt.“Đều là do anh ép em! Anh không đánh mông em thì em sẽ không lăn, không lăn thì sẽ không rơi xuống dưới giường!”“Không đánh em sẽ ngứa da!”“Em muốn đi Hội Liên hiệp Phụ nữ tố cáo anh bạo lực gia đình, ngược đãi vợ!”“Đi đi, đi tố cáo với Hội Liên hiệp Phụ nữ đi, nói anh đánh mông em!”Kiều Minh Húc nói rất khinh thường: “Anh cũng rất chờ mong xem mấy bà bác ở Hội Liên hiệp Phụ nữ kia sẽ nói như thế nào.”“…”Mạch Tiểu Miên hoàn toàn á khẩu cạn lời, kéo chăn lên che lấy đầu mình, sau đó lại nhanh chóng thò ra ngoài, kêu lên: “Sao ở trong này lại có mùi thối?”