“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 673
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 673“Không thể nào.”Lúc nãy Kiều Minh Húc đã giũ chăn, hơn nữa còn lật mặt chăn lại, không có lý nào vẫn còn thối.“Thối lắm, không tin anh ngửi thử mà xem!”Mạch Tiểu Miên ăn không nói có.“Hay là em lại đánh rắm ở trong đó rồi?”Kiều Minh Húc cảnh giác hỏi.“Tuyệt đối không.”Mạch Tiểu Miên nói chắc như đinh đóng cột.Kiều Minh Húc vén chăn lên, ngửi thử…“Bủm…”Mạch Tiểu Miên rất quả quyết rất thoải mái thả một cái rắm giòn tan.Kiều Minh Húc nhanh chóng hất chăn ra, mặt đen lại, tức đến nổ phổi mà chửi: “Mạch Tiểu Miên, em có thể buồn nôn hơn chút nữa được không?”“Ông anh à, em đã nói rồi, hôm nay hệ tiêu hóa của em không được tốt cho lắm, em cũng không muốn đâu, nhưng đánh rắm đâu có đến lượt em kiểm soát?”“…”Kiều Minh Húc xạm mặt lại, ném chiếc chăn công chúa vốn bị anh vứt sang một bên cho cô: “Mỗi người đắp một cái chăn.”“Hì hì, em đã biết trước kết quả sẽ là như vậy.”Mạch Tiểu Miên cười gian manh mấy tiếng, quấn chặt lấy chăn.Kiều Minh Húc cũng nằm xuống, kéo lấy tấm chăn màu xám kia đắp lên trên người.“Hì hì, lúc nãy cái chăn kia của anh bị hai quả rắm của em xâm lược, em đoán chắc là những phân tử rắm thối cực nhỏ kia đã thẩm thấu vào trong chăn hết rồi, anh còn đắp được cơ à?”Mạch Tiểu Miên không nhịn được lại đùa anh.Mặt Kiều Minh Húc đen thui, hất chăn sang một bên, lấy một cái chăn sạch sẽ từ trong tủ quần áo ra đắp lên người.Mạch Tiểu Miên nhe răng.“Đi ngủ!”Kiều Minh Húc nói ra lệnh.“Ờ.”Mạch Tiểu Miên nhắm mắt lại.Nhưng hôm nay đường ruột của cô thật sự có vấn đề, cũng không biết có phải là do trong cơm trưa ăn ở đơn vị có đậu nành hay không, hay là gì đó, tóm lại là bụng có chút không thoải mái, muốn đánh rắm các kiểu.Cô cũng không thể đánh rắm ở trong chăn, chỉ đành nhẹ nhàng nhấc chăn lên, lặng lẽ đánh rắm ở bên ngoài.Sau đó, mùi thối bắt đầu lan ra.“Sao lại thối thế?”Kiều Minh Húc đang ngủ, ngửi thấy mùi thối thì đen mặt hỏi.
Chương 673
“Không thể nào.”
Lúc nãy Kiều Minh Húc đã giũ chăn, hơn nữa còn lật mặt chăn lại, không có lý nào vẫn còn thối.
“Thối lắm, không tin anh ngửi thử mà xem!”
Mạch Tiểu Miên ăn không nói có.
“Hay là em lại đánh rắm ở trong đó rồi?”
Kiều Minh Húc cảnh giác hỏi.
“Tuyệt đối không.”
Mạch Tiểu Miên nói chắc như đinh đóng cột.
Kiều Minh Húc vén chăn lên, ngửi thử…
“Bủm…”
Mạch Tiểu Miên rất quả quyết rất thoải mái thả một cái rắm giòn tan.
Kiều Minh Húc nhanh chóng hất chăn ra, mặt đen lại, tức đến nổ phổi mà chửi: “Mạch Tiểu Miên, em có thể buồn nôn hơn chút nữa được không?”
“Ông anh à, em đã nói rồi, hôm nay hệ tiêu hóa của em không được tốt cho lắm, em cũng không muốn đâu, nhưng đánh rắm đâu có đến lượt em kiểm soát?”
“…”
Kiều Minh Húc xạm mặt lại, ném chiếc chăn công chúa vốn bị anh vứt sang một bên cho cô: “Mỗi người đắp một cái chăn.”
“Hì hì, em đã biết trước kết quả sẽ là như vậy.”
Mạch Tiểu Miên cười gian manh mấy tiếng, quấn chặt lấy chăn.
Kiều Minh Húc cũng nằm xuống, kéo lấy tấm chăn màu xám kia đắp lên trên người.
“Hì hì, lúc nãy cái chăn kia của anh bị hai quả rắm của em xâm lược, em đoán chắc là những phân tử rắm thối cực nhỏ kia đã thẩm thấu vào trong chăn hết rồi, anh còn đắp được cơ à?”
Mạch Tiểu Miên không nhịn được lại đùa anh.
Mặt Kiều Minh Húc đen thui, hất chăn sang một bên, lấy một cái chăn sạch sẽ từ trong tủ quần áo ra đắp lên người.
Mạch Tiểu Miên nhe răng.
“Đi ngủ!”
Kiều Minh Húc nói ra lệnh.
“Ờ.”
Mạch Tiểu Miên nhắm mắt lại.
Nhưng hôm nay đường ruột của cô thật sự có vấn đề, cũng không biết có phải là do trong cơm trưa ăn ở đơn vị có đậu nành hay không, hay là gì đó, tóm lại là bụng có chút không thoải mái, muốn đánh rắm các kiểu.
Cô cũng không thể đánh rắm ở trong chăn, chỉ đành nhẹ nhàng nhấc chăn lên, lặng lẽ đánh rắm ở bên ngoài.
Sau đó, mùi thối bắt đầu lan ra.
“Sao lại thối thế?”
Kiều Minh Húc đang ngủ, ngửi thấy mùi thối thì đen mặt hỏi.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 673“Không thể nào.”Lúc nãy Kiều Minh Húc đã giũ chăn, hơn nữa còn lật mặt chăn lại, không có lý nào vẫn còn thối.“Thối lắm, không tin anh ngửi thử mà xem!”Mạch Tiểu Miên ăn không nói có.“Hay là em lại đánh rắm ở trong đó rồi?”Kiều Minh Húc cảnh giác hỏi.“Tuyệt đối không.”Mạch Tiểu Miên nói chắc như đinh đóng cột.Kiều Minh Húc vén chăn lên, ngửi thử…“Bủm…”Mạch Tiểu Miên rất quả quyết rất thoải mái thả một cái rắm giòn tan.Kiều Minh Húc nhanh chóng hất chăn ra, mặt đen lại, tức đến nổ phổi mà chửi: “Mạch Tiểu Miên, em có thể buồn nôn hơn chút nữa được không?”“Ông anh à, em đã nói rồi, hôm nay hệ tiêu hóa của em không được tốt cho lắm, em cũng không muốn đâu, nhưng đánh rắm đâu có đến lượt em kiểm soát?”“…”Kiều Minh Húc xạm mặt lại, ném chiếc chăn công chúa vốn bị anh vứt sang một bên cho cô: “Mỗi người đắp một cái chăn.”“Hì hì, em đã biết trước kết quả sẽ là như vậy.”Mạch Tiểu Miên cười gian manh mấy tiếng, quấn chặt lấy chăn.Kiều Minh Húc cũng nằm xuống, kéo lấy tấm chăn màu xám kia đắp lên trên người.“Hì hì, lúc nãy cái chăn kia của anh bị hai quả rắm của em xâm lược, em đoán chắc là những phân tử rắm thối cực nhỏ kia đã thẩm thấu vào trong chăn hết rồi, anh còn đắp được cơ à?”Mạch Tiểu Miên không nhịn được lại đùa anh.Mặt Kiều Minh Húc đen thui, hất chăn sang một bên, lấy một cái chăn sạch sẽ từ trong tủ quần áo ra đắp lên người.Mạch Tiểu Miên nhe răng.“Đi ngủ!”Kiều Minh Húc nói ra lệnh.“Ờ.”Mạch Tiểu Miên nhắm mắt lại.Nhưng hôm nay đường ruột của cô thật sự có vấn đề, cũng không biết có phải là do trong cơm trưa ăn ở đơn vị có đậu nành hay không, hay là gì đó, tóm lại là bụng có chút không thoải mái, muốn đánh rắm các kiểu.Cô cũng không thể đánh rắm ở trong chăn, chỉ đành nhẹ nhàng nhấc chăn lên, lặng lẽ đánh rắm ở bên ngoài.Sau đó, mùi thối bắt đầu lan ra.“Sao lại thối thế?”Kiều Minh Húc đang ngủ, ngửi thấy mùi thối thì đen mặt hỏi.